Lần này, hắn không thèm phong tỏa suy nghĩ nữa, mà cam tâm tình nguyện để tiếng lòng của mình vang lên, dịu dàng và chân thành vô hạn:
“Nghe thấy thì nghe thấy đi, bản tôn không sợ nữa.”
“Nương t.ử, bị nàng nắm thóp cả đời cũng được. Chỉ cần nàng bằng lòng ở lại bên ta, trao trọn trái tim cho ta, thì có bị nàng cười nhạo suốt đời... ta cũng cam lòng.”
“Cả đời này, ta chỉ yêu một mình Tang Vãn nàng.”
Yến Tịch cúi đầu, nụ hôn nồng nàn, sâu đậm dội xuống, triệt để nuốt chửng những tiếng cười khúc khích của ta vào đêm xuân vô tận.
Ngoại truyện:
Khói lửa biên thùy vừa tắt, điện Phách Dạ rốt cuộc cũng lấy lại vẻ yên bình vốn có.
Ta ngồi bên bàn đá đen, chầm chậm nhấp một ngụm linh trà thanh mát.
Yến Tịch đứng bên cửa sổ sát đất, bóng lưng cao lớn của hắn đổ dài trên nền cung điện.
Hắn đã cởi bỏ chiến giáp, chỉ mặc độc một chiếc hắc bào rộng rãi, tóc đen xõa dài tùy ý trên vai.
"Tang Vãn." Hắn bất ngờ quay đầu lại, đôi mắt đỏ sậm nhìn xoáy vào ta, giọng trầm thấp, "Nàng còn nhớ lời hứa năm năm tuổi dưới địa lao Tang gia không?"
"Năm đó, nàng nhỏ xíu như cái kẹo, lén lút trốn hộ vệ đi lạc xuống cấm địa, lại còn mạnh miệng hứa sau này sẽ tới cứu ta ra ngoài."
Khóe môi Yến Tịch khẽ nhếch lên một độ cong hiếm hoi, nhưng sâu trong tâm trí hắn, tiếng lòng lại đập dồn dập như sóng cuộn:
“Nha đầu ngốc, nàng tưởng ta quên rồi sao? Từ năm năm tuổi, bóng dáng nhỏ bé của nàng mang theo viên kẹo đường duy nhất nhét vào tay ta, đã thắp sáng cả cái địa lao tối tăm, thối tha đó rồi.”
“Bản tôn nhớ kỹ suốt mười mấy năm, nỗ lực tu luyện, g.i.ế.c sạch phản đồ để bò lên vị trí này, cũng là để có ngày danh chính ngôn thuận lật tung cái Nhân giới rách nát kia lên tìm nàng.”
“Nói đi, có phải năm đó nàng đã thích bản tôn từ cái nhìn đầu tiên rồi không? Mau thừa nhận đi để bản tôn còn nở mày nở mặt nào!”
Ta đặt ly trà xuống, nhìn vị Ma tôn đang chìm đắm trong sự "tự luyến" vô bờ bến kia, khẽ mỉm cười.
Ánh mắt ta nhìn qua làn khói trà nhàn nhạt, ký ức năm năm tuổi xa xăm bỗng chốc ùa về rõ mồn một.
Đến lúc phải lật bài ngửa rồi, Ma tôn đại nhân.
"Yến Tịch, chàng thực sự nghĩ năm đó ta vô tình đi lạc sao?"
Ta chầm chậm đứng dậy, từng bước tiến về phía hắn, giọng nói trong trẻo vang lên giữa đại điện tĩnh mịch:
"Một đứa trẻ năm tuổi, không có tu vi, làm sao có thể dễ dàng vượt qua tầng tầng lớp lớp cấm chế kết giới của đại lao Tang gia để tiến vào tận phòng giam sâu nhất?"
Nụ cười trên môi Yến Tịch bỗng chốc khựng lại.
Đôi mắt hắn co rút, tiếng lòng trong đầu lập tức rơi vào một khoảng lặng c.h.ế.t ch.óc trước khi bùng nổ:
“Cái gì?! Ý nàng là sao? Không phải đi lạc?”
“Chờ đã... Cấm chế của Tang gia năm đó do chính tay ba vị trưởng lão hóa thần kỳ hộ trận. Đến cả ma thú cấp cao còn không lọt qua được...”
Ta dừng lại ngay trước n.g.ự.c hắn, ngước mắt nhìn thẳng vào gương mặt đang dần biến sắc của vị Ma tôn vĩ đại:
"Năm đó, ta chính là quân cờ do Tang gia chủ và lũ trưởng lão chính đạo đặc biệt nuôi dưỡng.
Chúng dùng bí thuật phong bế linh lực của ta, biến ta thành một đứa trẻ bình thường để không làm động động trận pháp, rồi ép ta mang theo Khóa Hồn Chú xuống địa lao, ý đồ triệt hạ thần thức, biến chàng thành một con rối chiến đấu không có linh hồn."
"Ta không hề vô tình. Ta được phái đến để g.i.ế.c chàng."
"Rầm!"
Đầu óc Yến Tịch như có một vệt sét x.é to.ạc màn đêm.
Hắn trân trân nhìn ta, bàn tay chắp sau lưng siết c.h.ặ.t đến mức các khớp xương kêu lên "răng rắc".
Sát khí vô thức tràn ra, nhưng ngay lập tức bị lý trí của hắn đè nén lại vì sợ làm ta bị thương.
Tiếng lòng của hắn lúc này đã hoàn toàn hỗn loạn, đầy rẫy sự bàng hoàng và đau đớn:
“Hóa ra... ngay từ đầu đã là một âm mưu sao?”
“Nàng tiếp cận ta là vì muốn g.i.ế.c ta? Viên kẹo đường năm đó, lời hứa năm đó... tất cả đều là giả dối sao? Tang Vãn, nàng nhẫn tâm đến mức này sao?!”
“Không đúng... Nếu nàng muốn g.i.ế.c ta, tại sao ta vẫn còn sống? Tại sao Khóa Hồn Chú không hề phát tác?”
Nhìn thấy giọt nước mắt vô thức chực trào nơi khóe mắt đỏ sậm của hắn, lòng ta khẽ nhói lên.
Ta vươn tay, nhẹ nhàng áp lòng bàn tay hơi lạnh lên gò má góc cạnh của hắn.
"Nhưng bọn họ không ngờ, đứa trẻ năm tuổi là ta khi nhìn thấy một tiểu thiếu chủ Ma tộc toàn thân đầy vết roi tàn độc, đôi mắt rỉ m.á.u nhưng vẫn kiên cường không chịu khuất phục, lại động lòng trắc ẩn."
"Lúc áp tay lên trán chàng, ta đã cố tình đọc sai hai âm tiết chủ chốt của Khóa Hồn Chú."
"Ta biến câu chú tuyệt diệt thần hồn thành một lời hứa cứu mạng, "Đồng sinh cộng t.ử, vạn kiếp bất ly". Chính vì câu chú đọc sai năm đó, ta bị Tang gia phát hiện phản bội, bị phế đi linh căn bẩm sinh, ném vào biệt uyển làm bao cát gánh lôi kiếp cho kẻ khác."
"Cho nên bảy năm sau gặp lại ở biệt uyển, ta dám hạ huyết khế trói buộc chàng, vì ta biết rõ câu chú năm năm tuổi vẫn còn hiệu lực. Chàng tuyệt đối không thể bỏ mặc ta."
Cả đại điện chìm vào sự im lặng tuyệt đối.
Yến Tịch lặng người. Sự thật kinh hoàng này triệt để đập tan mọi nhận thức bấy lâu nay của hắn.
Hóa ra không có kẻ đi săn và con mồi nào cả.
Cả hai đều bắt đầu bằng âm mưu đen tối của hai trận doanh, nhưng lại dùng sự chân thành thuần khiết nhất để cứu rỗi lẫn nhau giữa vũng bùn tăm tối.
Nàng cược mạng sống của mình để cứu hắn năm năm tuổi. Hắn dùng cả thanh xuân để tìm nàng bảo hộ đến bạc đầu.
"Nha đầu hắc tâm..."
Yến Tịch lẩm bẩm, giọng khàn đặc. Hắn đột ngột ôm chầm lấy ta, dùng hết sức lực như muốn khảm ta vào tận xương tủy của mình.
Tiếng lòng của vị Ma tôn lúc này không còn gào thét, không còn tự luyến, mà chỉ còn lại một sự đầu hàng vô điều kiện, ngọt ngào và kiên định đến tận cùng:
“Thua rồi. Bản tôn triệt để thua dưới tay nàng rồi.”
“Ngay từ năm năm tuổi, ta đã tình nguyện bước vào cái bẫy của nàng. Kẻ đi săn là nàng, con mồi cũng là nàng.”
“Dây dưa từ cựu thời xa xưa, vậy thì cứ tiếp tục dây dưa đến khi tóc bạc da mồi đi, nương t.ử của ta.”
[HOÀN]