1
“Ê, sờ đủ chưa?”
Giọng nói lười biếng, mang theo ý cười hờ hững đầy trêu chọc.
Tôi cố gắng vùng vẫy thoát khỏi cơn buồn ngủ nặng trĩu.
“Đợi... đợi đã...”
Chàng trai khẽ hít vào một hơi, nhịp thở phập phồng xen lẫn chút dồn nén.
“Biết chừng mực thôi nhé... Xuống dưới nữa là vùng cấm rồi.”
Tôi chật vật mở mắt, ánh nhìn lờ mờ rơi lên gương mặt người trước mặt.
Ánh trăng lạnh lẽo phác họa đường nét gương mặt sâu sắc của anh. Trong đáy mắt thấp thoáng ý cười có phần ngả ngớn, anh ung dung nhìn tôi.
Tôi ngơ ngác:
“...Hả?”
Anh giữ lấy bàn tay đang vô thức cử động của tôi.
Giọng nói trầm thấp, âm cuối hơi khàn, mang theo sức quyến rũ như có như không.
“Em chẳng phải đã có bạn trai rồi sao?”
Tôi khựng lại, lúc này mới cảm nhận được hơi ấm truyền từ lòng bàn tay.
Bàn tay tôi... đang đặt ngay trên cơ bụng của anh.
Bàn tay anh vừa lớn vừa thon dài, xuyên qua lớp áo bao trọn lấy tay tôi, khít đến không một kẽ hở.
Đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng.
“Không nói gì?”
Anh vẫn bình thản chậm rãi áp sát, ánh mắt càng lúc càng sâu.
“Vậy thì... những việc bạn trai em có thể làm, có phải anh cũng có thể làm không?”
...Đó là kiểu lời gì vậy?
Tim tôi bất chợt run lên, hoảng hốt không rõ vì sao.
“...Thiệu Hứa?”
Động tác của anh khựng lại, hơi thở nóng ẩm phả bên tai tôi.
“Nhận ra người rồi à?”
“Muộn mất rồi...”
Âm cuối như một tiếng thở dài tan biến bên cổ tôi, một thứ mềm mại khẽ lướt qua.
Tôi theo bản năng nghiêng đầu tránh đi, giọng run run:
“Khoan đã…”
Lời nói ấy như một câu thần chú, khiến người đang đè lên tôi lập tức bất động.
Im lặng rất lâu.
Đột nhiên Thiệu Hứa úp mặt xuống giường cười khẽ.
Trong tư thế như đang ôm lấy nhau, tôi cảm nhận rõ l.ồ.ng n.g.ự.c anh rung lên vì cười.
Phải một lúc sau anh mới ngẩng đầu, nhướng mày.
“Thật sự bị dọa rồi à?”
Anh khẽ bóp tay tôi một cái, vẻ xấu xa hiện rõ mồn một.
“Ai bảo em không chịu ngủ cho t.ử tế, nửa đêm lại bò nhầm lên giường anh.”
2
Mất đúng nửa phút tôi mới hoàn hồn.
“Trời đất, Thiệu Hứa, anh lừa em à?”
Thiệu Hứa buông tay tôi ra, chậm rãi nằm sang một bên, cánh tay đặt lên che mắt.
“Thì sao?”
Tôi uể oải giải thích:
“Em dậy đi vệ sinh, còn đang ngủ mơ ngủ màng...”
Thiệu Hứa lười nhác tiếp lời:
“Rồi tiện thể tập kích ban đêm anh luôn?”
Tôi nghẹn họng.
Khóe mắt Thiệu Hứa hơi cong lên, anh nghiêng đầu nhìn tôi, chậm rãi nhấn từng chữ:
“Bùi Uyển Uyển, trước giờ anh đâu biết em háo sắc đến vậy.”
Tôi im lặng vài giây.
“Thiệu Hứa, anh im miệng đi.”
Thiệu Hứa nhướng mày, biết điều mà ngậm miệng.
Tôi cố gắng chứng minh mình trong sạch, chậm rãi nói:
“Hồi lớp 9 chẳng phải anh từng tặng em một con gấu bông Teddy siêu to sao?”
“Tối nào em cũng ôm bụng nó ngủ, nên...”
Vừa nói tôi vừa quay đầu nhìn sang…
Thiệu Hứa đã nhắm mắt, ngủ ngon lành từ lúc nào.
Tôi: “...”
Đúng lúc ấy, ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân rón rén của Tống Hòa Nguyên.
Anh ta khẽ gọi:
“Bùi Uyển... Bùi Uyển...”
Tôi không nghe thấy, đưa tay nắm lấy cánh tay Thiệu Hứa định lay anh dậy.
“Thiệu Hứa.. Anh...”
Bất ngờ Thiệu Hứa xoay người bịt miệng tôi, đôi mắt sâu thẳm bình tĩnh ở ngay trước mặt.
“Suỵt, đừng lên tiếng.”
Anh hạ thấp giọng, âm điệu trầm ổn, thong thả nói từng câu từng chữ:
“Hay là em muốn cậu ta phát hiện... em đang ở trên giường anh?”
Tống Hòa Nguyên đi đến phòng bên cạnh, cẩn thận hỏi:
“Bùi Uyển, em ngủ chưa?”
Tôi thầm may vì mình có thói quen tiện tay đóng cửa.
Thiệu Hứa buông tay ra, nhàn nhạt hỏi:
“Muộn thế này rồi, cậu ta tìm em làm gì?”
“...Chắc là có chuyện quan trọng?”
Thiệu Hứa cúi mắt lặng lẽ nhìn tôi, vẻ mặt khó đoán.
“Anh mặc kệ hai đứa có đang yêu nhau hay không, nhưng buổi tối không được để cậu ta vào phòng em.”
Giọng anh không chút cảm xúc, lạnh nhạt đến lạ.
“Lát nữa ngoan ngoãn về phòng mình ngủ, biết chưa?”
Tôi gật đầu.
Bên ngoài yên tĩnh đến lặng ngắt.
Có lẽ vì không nghe thấy ai đáp lại nên Tống Hòa Nguyên đã rời đi.
Thiệu Hứa xuống giường, ngồi xổm bên chiếc vali đang mở.
Bờ vai rộng, vòng eo thon, sống lưng hơi cong, trông như dãy núi nhấp nhô trong màn đêm mờ ảo.
Tôi mím môi, khẽ lẩm bẩm:
“Đều sắp lên năm hai đại học rồi, anh vẫn còn quản em...”
Động tác tìm đồ của Thiệu Hứa khựng lại. Anh không ngẩng đầu, giọng nói hơi mơ hồ vọng tới.
“...Thế là đã thấy anh phiền rồi à?”
Giọng điệu bình thản, không nghe ra cảm xúc.
“Vậy thì em chịu đi, sau này có lẽ anh còn làm em phiền rất lâu nữa.”
Tôi bất lực thở dài:
“Được rồi.”
“Vậy em về phòng trước đây.”
Tôi vừa đi đến cửa, trên vai bỗng được khoác một chiếc áo khoác đen rộng thùng thình.
Tôi khó hiểu quay đầu lại.
Thiệu Hứa chậm rãi nhướng mày, đầy ẩn ý.
“Em không mặc... không biết à?”
Tôi chợt nhận ra điều gì đó, cúi đầu nhìn trước n.g.ự.c mình, mặt lập tức đỏ bừng.
C.h.ế.t thật...
Ai mà mặc áo n.g.ự.c đi ngủ chứ?
Thiệu Hứa vẫn bình thản, ung dung mở cửa giúp tôi.
Ngay lúc tôi chuẩn bị lẻn vào phòng mình, anh bỗng gọi lại.
Thiệu Hứa cao ráo, đôi chân dài, lười biếng tựa vào khung cửa. Anh hơi ngẩng đầu, khẽ nhấc mí mắt nhìn tôi, giọng nói đầy hàm ý.
“Nếu còn bò nhầm lên giường anh lần nữa...”
“Anh sẽ không dễ dàng tha cho em như hôm nay đâu.”
3
Sáng hôm sau.
Tống Hòa Nguyên hớt hải kéo tôi vào phòng mình.
“Tối qua sao em ngủ say thế? Anh gọi mãi mà chẳng thấy em tỉnh.”
Tôi cụp mắt, ngủ chưa đủ giấc nên oán khí ngập trời.
“Không phải chứ... Nửa đêm anh tìm em làm gì?”
Tống Hòa Nguyên đi qua đi lại trong phòng, vẻ sốt ruột hiện rõ trên mặt.
“Hôm qua cả ngày anh chẳng nói được với Tâm Ngu lấy một câu.”
“Thậm chí... số lần cô ấy nhìn cậu bạn thanh mai của em còn nhiều hơn nhìn anh.”