Tôi cười rồi lắc đầu.
“Nằm mơ đi.”
Tôi khẽ lắc bàn tay vẫn còn đan với tay anh.
“Thế còn hoa?”
“Lời tỏ tình?”
“Cả rái cá biển nữa?”
Thiệu Hứa cũng cười.
Anh đưa tay nắm lấy bàn tay còn lại của tôi.
“Đợi anh.”
“Rồi sẽ có hết.”
Ánh mắt tôi dịu dàng lướt qua hàng mày và đôi mắt của anh.
“Được.”
“Em đợi.”
Tôi rút tay khỏi tay Thiệu Hứa.
Cố tình chậm rãi nói:
“Hôm nay thì chưa có bạn gái đâu.”
Tôi cố ý kéo dài giọng như đang trêu anh.
“Nhưng... có thể có thứ khác.”
Tôi lặng lẽ kiễng chân, vòng tay từ bờ vai lên sau gáy anh, hơi dùng sức kéo xuống.
Lúc anh còn đang ngẩn người...
Tôi hôn anh.
Lần này không còn là nơi khóe môi nữa.
Từ cái chạm môi đầy dò dẫm, dần trở thành những cái cọ xát lưu luyến không nỡ rời.
Tôi lén hé mắt nhìn.
Thiệu Hứa nhắm mắt, hàng mày khẽ nhíu, hoàn toàn chìm đắm trong nụ hôn.
Đột nhiên...
Một cảm giác ẩm ướt khẽ lướt qua.
Tôi hơi lùi lại, hai tay vẫn vòng quanh cổ anh.
Hàng mi Thiệu Hứa khẽ run rồi chậm rãi mở mắt.
Tôi cười đến cong cả mắt, ghé sát tai anh thì thầm:
“Đồng chí Tiểu Thiệu...”
“Không được lén thè lưỡi đâu nhé.”
11
[Tống Hòa Nguyên: Ý em là sao?]
[Tống Hòa Nguyên: Em nói Tâm Ngu ghét anh à?]
Bên dưới là cả một loạt biểu tượng khóc lóc.
Tôi mím môi nhịn cười.
[Tôi: Ai dạy anh cái chủ ý tồi tệ là nhờ người khác giả làm bạn gái vậy?]
[Tống Hòa Nguyên: Chú anh.]
[Tôi: Anh còn từng theo đuổi bạn thân của cô ấy.]
[Tống Hòa Nguyên: Gì cơ? Người anh theo đuổi từ đầu đến cuối vẫn luôn là cô ấy mà.]
[Tống Hòa Nguyên: Anh chỉ muốn nhờ bạn cô ấy giúp đỡ thôi.]
[Tôi: …]
[Tôi: Bỏ cuộc đi, đừng dây dưa với người ta nữa.]
Tôi nghiêng người, tựa đầu lên vai Thiệu Hứa.
Anh đang rúc trên sofa ngủ gật.
Bị tôi làm cho chấn động, anh chật vật hé mắt, đưa tay xoa mặt, mái tóc hơi rối.
Tôi nhìn gương mặt nghiêng của Thiệu Hứa, trầm tư một lúc.
Sau đó cúi mắt trả lời tin nhắn.
[Tôi: Thật ra cách của anh cũng có chút tác dụng.]
[Tôi: Em và Thiệu Hứa ở bên nhau rồi.]
Tống Hòa Nguyên trả lời rất nhanh.
[Tống Hòa Nguyên: ???]
Cùng lúc đó, tin nhắn của Trình Tâm Ngu cũng hiện lên.
[Ở Đây Không Có Cá: Tốt quá, hu hu.]
[Ở Đây Không Có Cá: Cứ để tên Tống Hòa Nguyên đó mục nát dưới đất đi, ha ha ha.]
Thiệu Hứa lười biếng tựa vào lưng sofa.
Anh nhắm mắt một lúc rồi lại mở ra.
Giọng nói hơi khàn.
“Anh đã mua vé tàu ngày kia, khách sạn cũng đặt xong rồi.”
“Lịch trình mỗi ngày đều đã sắp xếp ổn thỏa.”
Ánh nắng dịu dàng đổ bóng bên sống mũi anh, yết hầu chậm rãi chuyển động.
Trong đáy mắt Thiệu Hứa hiện lên ý cười nhàn nhạt.
Anh uể oải nói, khẽ cong ngón tay cọ qua má tôi.
“Em đúng là biết hành hạ người khác.”
Tôi liếc nhìn bố mẹ.
Họ đang ngồi quanh bàn ăn, trò chuyện vô cùng nhiệt tình với bố mẹ Thiệu Hứa.
Bỗng nhiên, điện thoại trong tay tôi bị rút mất.
Tôi ngẩng đầu, chỉ thấy bóng lưng cao ráo của Thiệu Hứa.
Anh cầm điện thoại của tôi đi vào phòng, nhẹ bẫng để lại một câu:
“Anh đi tỉnh táo lại một chút.”
Tôi: “...”
Không phải chứ, tỉnh táo thì cứ tỉnh táo đi.
Anh cầm điện thoại của tôi làm gì?
Sững người một lúc, tôi vội đứng dậy đuổi theo.
Vừa vặn tay nắm cửa.
“Thiệu Hứa, anh...”
Bỗng một bàn tay khẽ giữ lấy cổ tay tôi, kéo tôi vào trong.
Khóe mắt Thiệu Hứa cong lên, anh ép tôi vào cánh cửa.
“...Anh cầm điện thoại của em làm gì?”
Anh hơi cụp mắt, nghiêng đầu giúp tôi vuốt gọn những sợi tóc bên tai.
“Chẳng phải anh đã nói muốn tỉnh táo lại sao?”
“Vậy bây giờ anh đang làm gì?”
Giọng Thiệu Hứa trong trẻo trầm thấp, dễ dàng khiến lòng người rung động.
“Bây giờ anh đang tỉnh táo lại đây.”
Thiệu Hứa đứng ngược sáng, bao phủ tôi trong hơi thở chỉ thuộc về riêng anh.
Anh cúi người, hơi nghiêng đầu, chậm rãi tiến lại gần.
“Hỏi ý kiến trước một chút.”
Đôi môi mỏng cong lên thành một đường đẹp mắt.
“Chuyện tối qua đã làm, hôm nay cũng có thể làm tiếp không?”
Tôi giả vờ nghiêm túc suy nghĩ.
“Để em nghĩ xem...”
Thiệu Hứa bỗng cúi xuống, âm cuối tan biến giữa môi răng quấn quýt.
Anh chậm rãi hôn sâu, thỉnh thoảng lại thay đổi góc độ.
Qua rất lâu.
Tôi lùi lại, khẽ cử động chiếc lưỡi hơi tê mỏi.
“Lần sau đừng hôn lâu như vậy nữa.”
Trông Thiệu Hứa đã hoàn toàn tỉnh táo.
Anh cong môi cười.
Đúng lúc ấy, cửa phòng bị gõ lấy lệ hai tiếng rồi nhanh ch.óng mở ra.
Bố mẹ hai nhà đều cười tủm tỉm nhìn chúng tôi.
Mẹ tôi cầm chìa khóa, ánh mắt hiền hòa.
“Nói đi, hai đứa ở bên nhau được bao lâu rồi?”
12
Hai ngày nay.
Mẹ tôi và dì Đổng thường giả vờ như vô tình ngồi bên cạnh tôi.
Giọng điệu bình tĩnh, nhưng ánh mắt đầy hóng hớt, liên tục tra hỏi những chi tiết yêu đương.
Tôi hoàn toàn không chống đỡ nổi.
Có lần tôi không nhịn được hỏi:
“Sao hai người không đi hỏi Thiệu Hứa?”
Mẹ tôi cười hiền hòa.
“Tiểu Thiệu cứng miệng lắm, hỏi mãi cũng chẳng moi được gì.”
...Hóa ra là vì miệng tôi mềm dễ hỏi chứ gì.
Sau khi xuất phát, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.
Đúng là cảm tạ trời đất.
Trên tàu cao tốc, tôi ngủ được nửa đường thì tỉnh lại.
Mơ màng hỏi:
“Sao anh không ngủ?”
Thiệu Hứa nheo mắt, giữa hàng mày vẫn còn vương vẻ buồn ngủ.
“Anh ngủ một lát rồi.”
Anh thong thả bổ sung:
“Vừa nhắm mắt chưa được năm phút thì đầu em đã đập vào cửa sổ.”
Tôi kinh ngạc.
“Hả?”
Thiệu Hứa khẽ cười, không nói thêm gì.
Tôi hiên ngang lẫm liệt nói:
“Em không ngủ nữa, anh ngủ thêm một lát đi. Đến nơi em sẽ gọi anh.”
Nửa tiếng sau.
Tôi tựa vào cánh tay Thiệu Hứa, ngủ say như c.h.ế.t.
Đến gần ga mới ngái ngủ tỉnh dậy.
Dòng người đông đúc.
Thiệu Hứa kéo hai chiếc vali, dặn tôi:
“Đi phía trước.”
Tôi ngẩng đầu hỏi:
“Tại sao?”