Lê Thanh đã coi là chuyện thường ngày, nghe Quỷ Vương bảo có độc liền phi thẳng xuống bếp nhỏ bắt Tiểu Đức T.ử lại.

Lê Thanh dùng cả tình lẫn lý, chưa đầy nửa nén nhang đã khiến Tiểu Đức T.ử mở miệng khai báo.

Đức Toàn nói là Giai Quý phi bảo hắn ta hạ độc ta.

Ta chọc chọc Quỷ Vương cầu xin hắn hiện hình dọa Đức Toàn một trận. Quỷ Vương miễn cưỡng hiện ra nửa cái thân người.

"Ma!"

Trước khi Đức Toàn bị dọa cho ngất xỉu lại đổi giọng nói là Oánh Phi.

Ta đã bảo sao dạo này chẳng có ai sang cung ta ăn cơm nữa mà.

Lê Thanh hỏi ta vì sao lại nghi ngờ Oánh Phi?

"Chiêu tàn nhẫn nhất của Giai Quý phi cũng chỉ là đắn đo cho ta tám mươi cái vả."

Ta khá là bất lực: "Nàng ấy mà muốn hạ độc thì đá bào hai chúng ta ăn ở cung nàng ấy đã đủ độc chế-t chúng ta mười lần rồi."

"Chỉ là ta không biết người hạ độc là Oánh Phi hay là Thái hậu thôi."

Nhưng ta không ngờ kể từ ngày hôm đó, một ngày ba bữa của ta thì hai bữa có độc.

Ta thấy Oánh Phi thật lãng phí lương thực, cho nên cầu xin Quỷ Vương lúc rảnh rỗi thì qua chỗ ta ăn cơm. Dù sao chút độc này cũng chẳng độc chế-t được Quỷ Vương.

Nhưng Quỷ Vương ăn suốt nửa tháng vẫn không bắt được kẻ hạ độc. Đòi mạng hơn nữa là Thái hậu ba ngày hai bận lại gọi ta sang dạy dỗ, bảo dưới gối Giang Trần vẫn trống không, dặn ta phải khuyên Giang Trần mưa móc ban đều.

Giai Quý phi vừa nũng nịu vừa đ.ấ.m lưng cho Thái hậu.

"Cô mẫu, Hoàng hậu có khuyên biểu huynh đấy chứ, chỉ là gần đây biểu huynh bận quá không có thời gian đến hậu cung thôi."

Giai Quý phi húc cùi chỏ vào ta một cái, ta mới miễn cưỡng gật đầu.

Sau khi hai bọn ta quỳ an đi ra, Giai Quý phi bảo cho dù ta có không nỡ rời xa bệ hạ đến mấy thì cũng không được thể hiện ra trước mặt Thái hậu.

"Vị cô mẫu này của ta thủ đoạn sắt đá lắm, trực tiếp gấp đôi vả ngươi một trăm sáu mươi cái tát thì sao?"

Ta bảo không phải ta không nỡ xa Giang Trần, mà là không nỡ bỏ bữa khuya đấy chứ!

Mỗi ngày bữa ăn duy nhất không có độc của ta chỉ có bữa sáng với bữa khuya thôi!

Giang Trần bận rộn từ sáng đến tối, qua chỗ ta cũng mang theo tấu chương tiếp tục làm việc. Thế nên ta nói cho hay là không đành lòng nhìn bệ hạ vất vả như vậy, thực chất là gọi một đống thức ăn với Sầm nội thị.

Bữa khuya do Sầm nội thị chuẩn bị thì không thể có độc được chứ.

Ăn xong ta no căng bụng lăn ra ngủ, Giang Trần tiếp tục làm việc. Giai Quý phi chọc chọc vào cái bụng hơi nhô lên của ta.

"Thế nên trong này không phải là đứa trẻ sao?"

07

Giai Quý phi nói Thái hậu đi ra từ trong biển má-u núi đao, coi trọng quyền lực nhất.

"Cô mẫu còn nói Thái t.ử chỉ có thể bò ra từ trong bụng của ta."

Trong lòng Thái hậu toàn là Thừa Ân Hầu, có suy nghĩ như vậy cũng là điều dễ hiểu.

Thế Oánh Phi cũng là người của Thái hậu sao?

Mấy ngày liền hạ độc ta là vì tưởng ta có t.h.a.i sao?

Ta quay đầu hỏi Giai Quý phi: "Thế còn ngươi?"

Giai Quý phi mặt đầy kiêu ngạo tỏ ý nàng ấy thuần túy là vì thích Giang Trần: "Con của biểu huynh cũng là con của ta."

Ta lập tức hiểu ra vì sao Thái hậu không chọn Giai Quý phi.

Giai Quý phi mặt đầy ủ dột: "Dựa vào cái gì mà trăng sáng treo cao lại chỉ không soi rọi một mình ta."

Ta gãi gãi sau đầu bảo Giai Quý phi đổi góc độ khác mà nghĩ.

"Nếu nói mặt trời ch.ói chang treo cao lại chỉ không thiêu đốt một mình ngươi thì sao?"

Giang Trần đã thiêu ta thành cái gai trong mắt cả hậu cung rồi.

Giai Quý phi lập tức ngộ ra: "Ý ngươi là biểu huynh dùng ngươi làm lá chắn để bảo vệ ta sao?"

Chưa đợi ta phản ứng, Giai Quý phi đã hớn hở nói muốn sang Cần Chính điện quan tâm Giang Trần.

Ta chấp nhận số phận cùng Lê Thanh về cung tiếp tục lật sổ sách.

Không biết Giai Quý phi đã nói gì với Giang Trần, mấy ngày liền Giang Trần không còn sang cung ta nữa. Ta liền thành kính quỳ mãi không đứng dậy ngoài sân.

Có lẽ là quá mức thành kính, lần nào cũng triệu hồi được Quỷ Vương.

Quỷ Vương thành thạo đi vào điện lật xem sổ sách hậu cung. Chủ yếu là việc của Hoàng hậu quá nhiều, mà ta lại là kẻ nửa mù chữ.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, hiệu suất của Quỷ Vương thật sự rất cao. Xem cái danh sách thôi cũng biết cung nữ nào với thái giám nào sắp xảy ra chuyện. Trong đầu có Sổ Sinh T.ử đúng là uy quyền như thế đấy.

Ta nhìn Quỷ Vương đang lật sổ sách, chợt nhớ tới nụ cười đầy ẩn ý của Quỷ Vương mấy ngày trước.

Ta yếu ớt hỏi có phải Quỷ Vương biết điều gì không?

Quỷ Vương đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên hỏi ta: "Ngươi là muốn nói bổn vương biết Giang Trần cả đời không có con nối dõi, hay là muốn nói bổn vương biết việc Oánh Phi là quân cờ do Giang Trần gài bên cạnh Thái hậu?"

Cho nên là Giang Trần bảo Oánh Phi nghe lời Thái hậu để hạ độc ta sao?

Quỷ Vương khép cái cằm đang kinh ngạc của ta lại.

"Thế nên ngươi đừng tơ tưởng chuyện làm Thái hậu ăn mười món nữa, trong cái cung này mỗi một người đều là quân cờ của Giang Trần cả."

Mà Oánh Phi - quân cờ nhỏ này - rảnh rỗi không có việc gì làm lại còn đến trước mặt ta hống hách. Ta đến bữa sáng cũng không được ăn yên ổn.

Chương 5 - Đợi Đã, Chờ Ta Ăn Xong Bữa Này Rồi Đầu Thai Cũng Không Muộn - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia