Ông nội Trịnh còn đang bực tức vì không thể gọi được cho cháu trai. Vừa quay ra định xuống lầu thì thấy Trịnh Minh Vũ đang ngồi ở bên dưới còn ôm cháu dâu, ông cười khà khà chống gậy bước xuống.
"Minh Vũ về rồi đấy à?!"
Trịnh Minh Vũ nghe tiếng ông nội thì đứng dậy chạy lại đỡ ông vì cầu thang rất khó đi.Cậu đỡ ông lại ngồi ghế riêng còn mình tiếp tục quay lại ngồi kế Nhiếp Giai Giai.
Ban nãy ở công ty, anh nhìn thấy tấm ảnh cô gái anh chọn mà Minh Hạo để lại. Anh cầm lên xem và nhớ ra tối hôm qua Minh Hạo gọi đến bảo hôm nay cô gái ấy sẽ đến nhà. Không hiểu sao anh lại nhét tấm ảnh đó vào túi rồi cầm lấy áo gấp gáp chạy về nhà đến quên cả điện thoại.
Về đến nhà anh thấy khá bất ngờ khi thiên kim tiểu thư lại ăn mặc một cách xuề xòa như vậy. Nhưng ngạc nhiên lần gặp gỡ này là lần đầu tiên anh cong môi cười trong suốt 20 năm qua, kể từ khi anh 9 tuổi.
Bằng một cách nào đó anh tiến thẳng về phía cô gái và ngồi xuống ôm lấy bả vai cô,hiện tại anh chỉ biết có một điều là Nhiếp Giai Giai rất thơm!!
Ông Trịnh và ông bà Nhiếp bàn bạc với nhau ngày cưới. Ông Trịnh quyết định cưới luôn vì ông mong cho chắt bế lắm rồi.
Bố mẹ Trịnh được gọi điện thông báo con trai sắp lấy vợ thì cũng rất vui. Con trai hai người đã tồn kho rất lâu rồi, ông bà háo hức muốn xem vị tiểu thư nào xấu số vớ phải con trai của hai người.Đứa nhỏ này từ bé đã không phiền ai lo lắng và đặc biệt rất khó tính khiến hai ông bà không khỏi bất ngờ trước thông báo này.
Mặc dù nôn gặp con dâu nhưng công việc ở Mỹ khá bận rộn, ông bà không thể trở về gặp con dâu cũng như tham dự hôn lễ. Hai ông bà đành gọi điện về xin lỗi anh chị xui ríu rít.
Ông Bà Nhiếp cũng thông cảm vì để nhà họ Trịnh được như bây giờ chắc chắn không phải dễ dàng mà có được.
Bàn chuyện xong xuôi, ông Trịnh bắt cháu trai dẫn Nhiếp Giai Giai đi xung quanh nhà tham quan. Trịnh Minh Vũ tự nhiên nắm lấy tay Nhiếp Giai Giai kéo cô rời đi. Trước khi đi còn không quên xin phép ông bà Nhiếp.
Ông bà Nhiếp không khỏi hốt hoảng trước hình ảnh trước mắt. Cùng là người trong thương trường, sao ông lại không biết Trịnh Minh Vũ là người như thế nào? Anh là người không phải ai cũng dễ dàng tiếp cận.
Trước khuôn mặt ngơ ngác của ông bà Nhiếp cùng với Nhiếp Giai Giai và khuôn mặt như tắm gió xuân của ông Trịnh, Trịnh Minh Vũ tay trong tay cùng Giai Giai đi khuất khỏi cửa.
Ra đến vườn, Nhiếp Giai Giai giật tay lại. Trịnh Minh Vũ nhíu mày quay lại nhìn. Trước giờ chưa có ai dám hành xử như vậy với anh.
Nhiếp Giai Giai bỏ đi trước, Trịnh Minh Vũ cũng nhẫn nhịn đi theo sau. Biết anh đi theo cô, Nhiếp Giai Giai vừa đi vừa nói.
"Này, anh vì ông nội ép nên mới cưới đại tôi đúng không"
Trịnh Minh Vũ im lặng không nói gì, coi như ngầm thừa nhận. Nhiếp Giai Giai nói tiếp.
"Tôi đồng ý cưới anh, cùng anh hợp tác giả vờ hạnh phúc cho ông nội vui. Sau một thời gian nói không hợp nhau rồi ly dị, anh thấy được không?"
Nhiếp Giai Giai không muốn sống trong cuộc hôn nhân không có tình yêu mà chỉ có sự ràng buộc. Cô biết bây giờ từ chối anh là không được nên chỉ còn dùng đến cách này. Một phần là vì cô cũng có ông nội, ông nội rất thương cô nhưng ba năm trước ông đã qua đời. Khi nhìn thấy ông nội Trịnh cô thực sự rất nhớ ông nội, không nỡ để ông đau lòng.
Trịnh Minh Vũ nhướn mày nhìn Nhiếp Giai Giai, gia thế của anh cô thấy chưa đủ hay sao? không vừa lòng hay sao? Anh chưa bao giờ nhìn thấy có người con gái nào để ý đến anh mà không nhìn vào đống tài sản của anh. Nhưng cô gái trước mặt này làm anh cảm thấy thú vị.
Nhiếp Giai Giai xoay người lại thờ ơ nhìn anh hỏi lại.
"Anh thấy như vậy có được không?"
"Ông nội tôi muốn có chắt bế"
Nhiếp Giai Giai "..."
Cô quay lưng bỏ đi, đúng là ý kiến này rất tệ, cô phải suy tính tiếp phải làm sao, cô thực sự không muốn cưới Trịnh Minh Vũ.
Nhiếp Giai Giai bước đi, Trịnh Minh Vũ kiên nhẫn theo sau. Cô dừng lại, Trịnh Minh Vũ cũng dừng lại. Nhiếp Giai Giai lại một lần nữa quay lại.
"Trịnh tổng, tại sao anh lại chọn tôi?"
"Bừa"
Nhiếp Giai Giai muốn đá cho hắn một cái triệt giống!!
"Vậy anh chọn lại đi, có được không?"
Nhiếp Giai Giai mềm giọng năn nỉ. Nhưng đáp trả lại cô là một giọng nói rất lạnh tanh.
"lười"
Lười? lười cái em gái anh!
Nhiếp Giai Giai dậm chân bước đi tiếp. Trịnh Minh Vũ tiếp tục theo sau. Nhiếp Giai Giai thực sự không thể chịu được tên này nữa, cô quay lại nói thẳng vào mặt anh ta.
"Trịnh tổng, anh bớt đi theo tôi được không? ở bên cạnh anh tôi ngột ngạt khó chịu lắm. Làm ơn tránh xa tôi ra, tôi không thể ưa anh một chút nào "
Nói rồi cô bỏ đi thật nhanh. Trịnh Minh Vũ tay đút túi quần nhìn theo cô gái đang giận giữ bỏ đi, đây cũng là lần đầu tiên có người hét vào mặt anh như vậy. Nếu là người khác chắc chắn đã chết từ lâu, nhưng không hiểu sao anh không hề tức giận vì cô gái này, ngược lại còn thấy... khá đáng yêu.
Anh bật cười một tiếng rồi ngồi xuống chiếc ghế gần đó.
Trong vườn người làm đã bị ông Trịnh cho lui xuống hết nên không có ai. Nhiếp Giai Giai vừa đi vừa thầm chửi tên khốn Trịnh Minh Vũ. Đến lúc nhận ra thì không biết mình đang ở đâu. mặc dù chỉ là sân vườn nhưng ở đây có rất nhiều ngã rẽ, cô không biết mình đã rẽ hướng nào.
Cô đi ngược lại, rẽ đại vào một đường nào đó. Nhưng con đường đó lại dẫn cô đến nơi uống trà ở ngoài vườn.
Mệt quá cô lại đó ngồi nghỉ rồi ngủ thiếp đi.
Lúc Trịnh Minh Vũ trở lại vào trong thì Nhiếp Giai Giai vẫn chưa trở vào. Đường vào nhà cũng là lối về chỉ có một đường duy nhất ban nãy anh với cô đi nhưng anh chưa thấy cô trở lại. Anh liền biết cô đã đi lạc.
Trịnh Minh Vũ nói với mọi người rồi chạy đi tìm Nhiếp Giai Giai.
Cả nhà cùng người làm chia nhau ra đi tìm.
30p sau, Trịnh Minh Vũ cũng tìm thấy Nhiếp Giai Giai đang nằm ngủ rất ngon lành ở bàn trà. Trịnh Minh Vũ bước lại gần vén tóc cô lên, cô ngủ rất ngon và say!!
Không biết anh nghĩ thế nào, Trịnh Minh Vũ bế ngang cô lên bước về nhà. Nhiếp Giai Giai mơ mơ màng màng mở mắt ra, cô thấy anh bế mình thì dãy dụa.
Trịnh Minh Vũ nhíu mày một cái.
"Nằm yên"
Lời nói của Trịnh Minh Vũ như mệnh lệnh buộc phải làm theo vậy. Nhiếp Giai Giai đành nằm im không dám động đậy.
Anh bước vào nhà cho người thông báo đã tìm thấy Nhiếp Giai Giai rồi trực tiếp bế cô lên phòng.
"Hôm nay muộn rồi, ngủ lại đây đi"
"Hôm nay muộn rồi, ngủ lại đây đi"
Nhiếp Giai Giai vùng vẫy.
"Trịnh tổng, anh làm cái gì vậy??"
Trịnh Minh Vũ không để ý, trực tiếp đặt Nhiếp Giai Giai xuống giường.
"Chúng ta sắp cưới rồi, gọi tôi là Minh Vũ đi"
"Không thì chồng cũng được"
Trịnh Minh Vũ nói tiếp.
Vì anh đang để hai tay chắn người cô nên cô không thể ngồi dậy được. Nhiếp Giai Giai chỉ đành gằn giọng.
"Trịnh Minh Vũ, anh buông tôi ra "
Càng nói, Trịnh Minh Vũ càng cúi xuống gần hơn khiến Nhiếp Giai Giai hoảng hồn im bặt.
Anh nhìn xuống cần cổ trắng ngần của cô, nhìn chằm chằm chiếc xương quoai xanh. Không hiểu sao bây giờ anh có cảm giác muốn cắn xé nó mặc dù trước giờ anh rất ghét việc phải chạm vào đàn bà.
Có lần ở công ty cô nhân viên lỡ va phải vào anh, anh lập tức sa phải và về nhà tắm cả chục lần. Từ đó ai gặp anh cũng trốn đi thật xa.
29 năm qua, anh chưa bao giờ có một chút dục vọng. Đến bản thân anh còn nghĩ mình không hứng thú với con gái. . Ngôn Tình Tổng Tài
Nhưng hiện tại, anh lại khao khát muốn cô mặc dù anh đã gặp rất nhiều cô gái xinh đẹp hơn, quyến rũ hơn, tài giỏi hơn.
Nhiếp Giai Giai có một sức hút vô hình nào đó với anh. Anh sắp không kiềm chế được nữa, anh muốn cởi bỏ hết tất cả những thứ đang vướng víu trên người cô.
Đột nhiên cánh cửa phòng bật tung ra. Ông Trịnh cùng với ông bà Nhiếp đứng trước cửa nhìn thấy cảnh này thì đứng nghệt ra không biết nên đóng cửa lại hay tiếp tục bước vào.
Nhiếp Giai Giai cùng Trịnh Minh Vũ lần lượt nhìn sang, cả hai liền ngồi bật dậy chỉnh lại quần áo xộc xệch.
Ông nội Trịnh cười trừ chống gậy bước vào, ông cầm gậy đập vào người Trịnh Minh Vũ mấy cái.
"Thằng cháu vô dụng này, ông bảo dẫn cháu dâu đi dạo mà mày để con bé đi lạc à!"
Ông lại cầm gậy quật thêm mấy cái.
Trịnh Minh Vũ khép nép giơ tay lên đỡ, vừa than.
"Là cô ấy bảo muốn đi một mình nên con tôn trọng cô ấy. Ông, không phải c.o.n c.ũng tìm ra cô ấy rồi sao? cô ấy còn ngủ ở bàn trà rất ngon"
Nhiếp Giai Giai đang không tin với hình ảnh ngay trước mắt. Từ lúc gặp cô đến giờ anh chẳng nói được mấy câu vậy mà giờ lại nói dài đến vậy.
Đêm qua cô có lên trên mạng tra ít thông tin về Trịnh Minh Vũ thì được biết anh là một tổng tài cao cao tại thượng, lạnh lùng, không phải khó tính mà cực kì khó tính. Trước giờ anh chưa bao giờ tiếp xúc gần với phụ nữ. Cô cũng tra ra chuyện cô nhân viên va phải người anh và ngay lập tức bị đuổi việc.
Và vị tổng tài khó tính ấy đang ngồi ngay trước mặt cô, khép nép giải thích, 29 tuổi còn bị ông đánh đòn.
Không riêng Nhiếp Giai Giai mà ông bà Nhiếp đứng xa cũng không thèm tin vào mắt mình. Hai ông bà nhặt không được mồm.
Trịnh Minh Vũ nhận ra anh đang rất mất hình tượng nên đứng dậy, chỉnh chu lại quần áo. Anh đặt hai tay lên vai ông nội, nghiêm túc nói.
"Ông nội, đêm nay bảo cô ấy nghỉ ngơi ở đây. Còn con xin phép cáo từ "
Dứt lời Trịnh Minh Vũ hớt hải chạy ra khỏi phòng. Ông nội Trịnh ngơ ngác nhìn theo. Ông dập mạnh gậy xuống sàn.
"Thằng cháu trời đánh"
Nhiếp Giai Giai phì cười. Ông nội Trịnh mỉm cười rất hài lòng với đứa nhỏ này, quay sang nói với ông bà Nhiếp.
"Muộn rồi, hai ông bà cũng ở lại đây nghỉ ngơi đi thôi"
Nhiếp Giai Giai ở phía sau lắc muốn rơi cái đầu, nháy nháy mắt với ba mẹ là đừng có đồng ý, đừng có đồng ý nhưng ba mẹ cô lại không nỡ từ chối. Nhiếp Giai Giai đập đầu vào gối.
Và thế là mọi người tản nhau về phòng nghỉ ngơi.
Nhiếp Giai Giai cả ngày chưa tắm, cô bước vào phòng tắm nhưng vòi nước ở đây lại hư. Cô thầm bĩu môi, nhà thế này mà đến cái vòi nước cũng ghẻ.
Nhiếp Giai Giai ló đầu ra khỏi phòng, nhìn xuống lầu chỉ thấy có hai cô giúp việc, cô nhanh chân bước xuống hỏi còn phòng tắm nào không. Hai cô giúp việc dẫn Nhiếp Giai Giai vào nhà tắm, chuẩn bị sẵn quần áo cho cô rồi rời đi.
Nhiếp Giai Giai rất thích tắm. Cô muốn tận hưởng khoảnh khắc hạnh phúc này nên ngâm bồn hơi lâu rồi ngủ quên mất.
Ban nãy hai cô giúp việc chuẩn bị quần áo xong rời đi mà quên khóa cửa, thấy cửa đóng hờ Trịnh Minh Vũ nghĩ không có ai nên đẩy cửa bước vào.
Bình thường anh sẽ tắm ở phòng riêng nhưng hôm nay hình như tất cả vòi ở phòng riêng đều hư hỏng.
Trịnh Minh Vũ đẩy cửa bước vào, không để ý gì mà trực tiếp cởi đồ. Anh bước lại vén rèm ra thì đập ngay vào mắt anh hai trái đào đang lơ lửng trên mặt nước. Nhiếp Giai Giai vẫn đang ngủ rất say.
Trịnh Minh Vũ hốt hoảng lùi về sau, nhưng sàn nhà trơn đầy xà bông từ trong bồn trào ra nên anh trượt trân té ngã.
Rầm!!
Nhiếp Giai Giai hoảng hốt mở mắt ra, định hét lên thì Trịnh Minh Vũ nhanh nhẹn ngồi dậy bịt miệng cô lại.
Nhiếp Giai Giai nhìn thẳng vào cái đó của Trịnh Minh Vũ. Trịnh Minh Vũ nhận ra ánh mắt của cô vội lấy tay che lại.
Trịnh Minh Vũ bảo Nhiếp Giai Giai bình tĩnh rồi anh từ từ lấy tay ra. Nhiếp Giai Giai hít thở sâu, ôm lấy ngực rồi chất vấn.
"Trịnh Minh Vũ, anh là tên biến thái!!!"
"Tôi không biết cô ở đây "
Thật sự Trịnh Minh Vũ không hề để ý, anh nghĩ mấy cô giúp việc đã chuẩn bị nước cho anh vì biết vòi nước ở phòng riêng bị hư. Nhiếp Giai Giai thì còn đang ngủ nên anh không hề nghe thấy có tiếng động.
"Trịnh Minh Vũ, anh không thấy cửa đóng hay sao!!"
"Cửa không hề đóng, tôi thề "
Trịnh Minh Vũ không biết tại sao mình phải ngồi đây giải thích với cô về việc này. Anh trần truồng đứng dậy dưới con mắt ngỡ ngàng của Nhiếp Giai Giai mặc đồ vào rời đi.
Hôm nay anh chấp nhận ở bẩn một hôm. Anh không muốn nhìn thấy Nhiếp Giai Giai nữa, cậu nhóc của anh đã không chịu nổi từ lúc nãy, anh tính đi ngâm nước lạnh cho tỉnh táo mà giờ lại thêm nhìn thấy cô trong bộ dạng đó, đêm nay anh nhất định sẽ rất khó chịu.
Trịnh Minh Vũ tắt đèn, nằm bệt xuống giường. Anh không nhận ra chính bản thân mình nữa.