"Xí ta không thèm chồng ngươi"
...
Ăn sáng xong Trịnh Minh Vũ lái xe chở Nhiếp Giai Giai về nhà.
Ông nội đã về và chờ sẵn.
"Ôi Nhiếp Giai Giai hôm nay chính thức là cháu dâu của ta rồi. Mau mau lên phòng sinh cho ta một đứa "
"Ông nội!!"
Nhiếp Giai Giai đỏ mặt kêu lên.
"Hahhahha"
Trịnh Minh Vũ vừa nhận điện thoại. Ở công ty còn rất nhiều việc chờ anh.
"Con có việc phải về công ty "
"Anh đi nhé"
Nói xong Trịnh Minh Vũ bước nhanh ra khỏi cửa, lên xe lái vụt đi.
Ông nội chống gậy lắc đầu ngồi xuống sofa.
"Nhiếp Giai Giai để con thiệt thòi rồi"
Nhiếp Giai Giai cười.
"Không đâu ạ, anh ấy phải đi làm để còn nuôi con với chắt của ông chứ"
Ông nội cười to.
"Phải Phải. Con chắc mệt rồi, mau lên phòng nghỉ ngơi"
"Vâng ạ"
Nhiếp Giai Giai lên phòng tắm rửa nghỉ ngơi.
Mãi đến 10 giờ đêm cô vẫn chưa thấy Trịnh Minh Vũ trở về. Cô cứ nằm lăn qua lăn lại mãi không ngủ được.
Trong một căn phòng VIP ở bar.
"Trịnh Minh Vũ anh thua rồi"
"Thua? tôi chưa hề say, tôi thấy cậu say rồi thì có"
"Tôi chưa say"
Trác Hạo Nhiên lèm bèm trả lời.
Thời Địch!!!
"Sao hai người trẻ con quá vậy?"
Cả hai đồng loạt quay sang nhìn Thời Địch. Thời Địch im lặng.
"Trác Hạo Nhiên, riêng việc không có được cô ấy là anh đã thua rồi"
"Hừ, anh có được cô ấy, chắc gì đã có được trái tim của cô ấy"
"Trác Hạo Nhiên anh nói lại lần nữa"
"Nhiếp Giai Giai yêu tôi đấy, thì sao??"
Trịnh Minh Vũ tóm lấy cổ áo Trác Hạo Nhiên.
Thời Địch hoảng hốt lao vào can liền bị cả hai cho ăn một cú đấm.
Thời Địch ôm mặt khóc tutu, anh trốn sang một góc gọi cho Nhiếp Giai Giai.
"Huhu em dâu, cứu anh. Chồng yêu của em đang làm loạn ở đây"
Nhiếp Giai Giai đang không ngủ được nghe xong liền bật dậy thay đồ tìm đến địa chỉ Thời Địch gửi đến.
Bước vào bar, cô hỏi một anh nhân viên phòng VIP.01 ở đâu. Anh nhân viên không thể dẫn cô đi được mà đành phải chỉ đường vì ở đây có rất nhiều khách.
Cô đành đi theo đường mà anh nhân viên chỉ dẫn. Trước giờ cô không hề biết cô là một đứa mù đường.
Chắc là phòng này, cô đẩy cửa bước vào.
Bên trong có rất nhiều tên tai to mặt lớn, nhìn thấy cô vào mấy tên đó liền nhìn chằm chằm.
Có một tên cười ha hả.
"Thỏ con, em tìm ai?"
Nhiếp Giai Giai nhíu mày gập đầu.
"Xin lỗi tôi nhầm phòng"
Nhiếp Giai Giai vừa định xoay người đẩy cửa bước ra, một tên to béo nhanh nhẹn giữ tay cô lại.
"Lạc gì? Đúng phòng rồi, ở đây chơi đùa với các anh"
Nhiếp Giai Giai hất tay gã ta ra, cô cảm thấy rất dơ bẩn.
Tên béo bị hất tay rất mất mặt, hắn liền cho Nhiếp Giai Giai một bạt tai.
"Mọe con đàn bà khốn khiếp, biết ông là ai không? Được ông mời là diễm phúc của cả nhà mày"
Anh ta là Triệu Binh, tam công tử nhà họ Triệu.
Nhiếp Giai Giai ôm lấy phần má bị đánh, máu bắt đầu loang hết khoang miệng. Nhiếp Giai Giai nhìn chằm chằm gã béo như thể có sát khí.
"Mày dám nhìn tao như vậy à?"
Gã ta túm lấy đầu Nhiếp Giai Giai kéo cô vào trong. Anh ta quát lớn.
"Tất cả tụi bây cút, hôm nay tao phải chơi nát con đàn bà này"
Mọi người thi nhau chạy khỏi phòng không ai dám ho he một câu.
…
Lúc này cả hai đồng loạt lên tiếng.
"Cậu gọi Nhiếp Giai Giai lên?"
"Chỉ có Nhiếp Giai Giai mới có thể cứu được hai người và tôi thôi huhu"
"Cậu biết ở đây rất phức tạp không?"
Những lúc như vậy thì cả hai đều đồng thanh nói. Trác Hạo Nhiên lườm Trịnh Minh Vũ.
"Thế cô ấy đâu?"
Trịnh Minh Vũ hỏi.
"Tôi.. tôi không biết, đã một tiếng từ khi tôi gọi cho cô ấy"
"Mau gọi lại"
Trác Hạo Nhiên cướp lời.
"Tôi gọi rồi nhưng...không được"
Thời Địch cười méo mó nói. Nếu em dâu có chuyện gì thì anh chết chắc.
Trác Hạo Nhiên cùng Trịnh Minh Vũ nhìn nhau rồi xông ra ngoài chia nhau ra đi tìm.
Cả hai đạp cửa từng phòng VIP một khiến tất cả mọi người đang có mặt rất sợ hãi. Ai đã chọc phải hai vị hung thần này?
Bên trong phòng VIP kia.
Nhiếp Giai Giai cầm lấy chai rượu đập vỡ rồi chĩa về tên mập.
"Ông đừng có lại gần tôi!!"
"Con đàn bà khốn khiếp, tao phải chơi chết mày xem mày còn giả vờ trong trắng được nữa không?"
Ông ta nhanh nhẹn chụp lấy tay Nhiếp Giai Giai, bóp mạnh. Nhiếp Giai Giai đau quá phải thả mảnh chai đi. Nhiếp Giai Giai hét lên.
"Ông biết tôi là ai khônggg? tôi là vợ của Trịnh Minh Vũ, nếu ông đụng vào một sợi tóc của tôi anh ấy sẽ không để ông yên đâu"
Triệu Binh nghe vậy thì phì cười. Ông ta lấy tay kéo khóa váy ở phía sau Nhiếp Giai Giai.
"Vợ Trinh Minh Vũ? ahhahha nếu vậy ta là bố của Trác Hạo Nhiên đây? mày nghĩ mày là ai hả con đ*"
Ông ta mạnh bạo giật áo cô ra, định cúi xuống gặp lấy xương quoai xanh của cô thì Nhiếp Giai Giai nhanh nhẹn lấy miệng cắn vào bả vai hắn.
Ông ta ôm vai hét lên cho cô thêm một bạt tai.
"Mọe con đ* thối tha"
Chiếc váy trên người Nhiếp Giai Giai đã bị lột đến bụng. Nước mắt cô rơi lã chã, cô không biết mình còn có thể chống cự được bao lâu.
Minh Vũ anh ở đâu?!
Cánh cửa VIP cuối cùng cũng bật ra, ánh sáng ập vào khiến Nhiếp Giai Giai hoa hết cả mắt. Chỉ thấy bóng người cao ngạo tiến lại gần, cô biết ngay là ai.
"Cuối cùng anh cũng đến, Minh Vũ!"
Nhiếp Giai Giai kiệt sức thiếp đi.
Tên béo chưa kịp nhìn ra ai đã bị đạp ngã xõng xoài, một loạt người xông vào ngay lập tức cầm gậy đánh cho tên béo gãy cả tay. Hắn thét lên như một con heo sắp lên bàn thịt.
Trịnh Minh Vũ kéo áo lên cho cô, rồi bế ngang người cô lên. Trước khi bước qua Triệu Binh, anh dẫm mạnh lên bàn tay dơ bẩn đã chạm vào người vợ anh một cái nghe thấy tiếng rắc rắc, xương tay vỡ vụn, Triệu Binh đã ngất đi nhưng cũng phải tỉnh dậy thét lên vì đau.
Sau đó đôi chân thon dài lưu loát nhanh chóng bước ra khỏi phòng. Ở đằng sau tiếng hét chói tai dội đến, Trịnh Minh Vũ bước đi trong sự sợ hãi của mọi người.
Trác Hạo Nhiên vừa chạy đến Trịnh Minh Vũ đã bế người lên xe, anh cười khẩy rồi quay lại phòng VIP.
Tên mập bị đánh bầm dập đang còn yếu ớt thở. Trác Hạo Nhiên bước lại gần, mọi người liền dừng hành động lại nép ra đằng sau.
Anh ta dùng chân khua mặt hắn muốn xem thử hắn là ai nhưng người này anh thật sự không biết chút nào.
"Có ai biết hắn là ai không?"
"Lão đại, anh ta là tam công tử Triệu gia Triệu Binh ở Lạc Thành"
"Triệu gia"
Trác Hạo Nhiên lẩm bẩm.
Sáng hôm sau không ai còn thấy Triệu gia ở Lạc Thành nữa.
……
Trịnh Minh Vũ đưa Nhiếp Giai Giai về phòng đặt cô nằm xuống giường. Anh cũng nằm xuống bên cạnh cô. Nhiếp Giai Giai bắt đầu khóc thút thít.
"Minh Vũ, cứu em.."
Nhiếp Giai Giai bám chặt lấy áo anh như thể sợ chiếc phao cứu sinh cuối cùng sẽ trôi đi mất.
"Anh ở đây"
Trịnh Minh Vũ ôm cô, Nhiếp Giai Giai cứ như vậy suốt cả một đêm.
Sáng sớm cô tỉnh dậy trong lồng ngực rắn chắc của Trịnh Minh Vũ, cô cảm thấy thật bình yên khi mỗi sớm thức dậy là được nhìn thấy anh bên cạnh. Áo anh đã ướt một mảng còn chưa khô. Nhiếp Giai Giai vừa ngồi dậy đã bị anh kéo nằm xuống.
"Ngủ tiếp đi"
Nhiếp Giai Giai không nói gì, nghe lời ngủ tiếp.
Sau một lúc cô cảm thấy khó thở nên mở mắt ra. Trịnh Minh Vũ đang hôn cô mạnh bạo.
Nhiếp Giai Giai dùng sức đẩy anh ra.
Biết cô đã tỉnh, anh dừng lại.
"Anh làm gì vậy Minh Vũ?"
"Anh nhịn cả đêm rồi"
Cô biết anh và cô đã là vợ chồng, việc chăn gối là điều không thể tránh khỏi. Cô nằm yên mặc kệ Trịnh Minh Vũ lần lượt cởi bỏ hết mảnh vải che thân trên người mình.
Chỉ cần là anh mà không phải là con heo kia.
9 giờ sáng, trong căn phòng chỉ còn lại tiếng thở dốc, Nhiếp Giai Giai kiệt sức vỗ vỗ vào vai người đàn ông vẫn còn đang hăng say với công việc của mình.
"Minh Vũ, um.. em mệt"
"Đừng nhúc nhích"
Tiếng Trịnh Minh Vũ khàn khàn.
Cuối cùng cũng vì thương cô đêm hôm qua vừa mới trải qua một cú sock, anh tha cho cô rồi bế ngang cô vào phòng tắm.
Nhiếp Giai Giai được ngâm nước ấm liền cảm thấy dễ chịu. Trịnh Minh Vũ ngồi một bên mát xa chân cho cô.
Nhiếp Giai Giai mỉm cười. Không ngờ tổng tài của Trịnh thị đang ngồi trần truồng ở đây còn mát xa chân cho cô.
Nhận thấy ánh mắt của cô, anh ngẩng đầu lên.
"Em thấy chưa đủ hửm?"
Nhiếp Giai Giai nhắm tít mắt lại.
Trịnh Minh Vũ bật cười.
Sau hơn 1 tiếng, Trịnh Minh Vũ cũng bế cô ra khỏi nhà tắm, đặt cô xuống giường.
Nhiếp Giai Giai cuộn tròn vào chăn, cô vẫn rất ngại khi để cơ thể trần truồng của mình trước mặt người khác.
Trịnh Minh Vũ mặc đồ đàng hoàng vào thì chuông điện thoại reo lên, anh phải đến công ty.
Nhiếp Giai Giai tủi thân, chật vật ngồi dậy với một đống chăn quấn trên người.
"Minh Vũ ôm em"
"Nếu anh ôm em, hôm nay anh khỏi đến công ty"
Nhiếp Giai Giai nằm phịch xuống giường.
Nói vậy nhưng Trịnh Minh Vũ vẫn đi lại, vén chăn cô ra đặt lên môi cô một nụ hôn. Nụ hôn này nhẹ nhàng không mạnh bạo nhưng dây dưa, mãi một lúc lâu sau anh mới lưu luyến rời môi cô rồi đến công ty.
Khi Trịnh Minh Vũ vừa rời đi được một lúc, Nhiếp Giai Giai vội vàng thay đồ rời khỏi nhà.
Nhiếp Giai Giai lái xe đến ngay Cao thị.
Cao Cảnh Minh!! chờ đi
Năm đó Cao thị gặp khó khăn. Lưu thị không thể giúp nổi. Nể tình là bạn trai của bạn thân cô, nên Nhiếp Giai xin ba mẹ giúp đỡ. Nếu không có Nhiếp thị, năm đó Cao thị đã không thể trụ đến ngày hôm nay.
Nhiếp Giai Giai bước vào sảnh, không thèm hỏi ai trực tiếp vào thang máy vào phòng giám đốc cũng không ai dám ngăn cản. Năm đó ai cũng biết Nhiếp Giai Giai, cộng thêm hiện tại cô nhà phu nhân nhà họ Trịnh.
Cửa phòng giám đốc mở ra, Cao Cảnh Minh nhíu mày khi có người bước vào nhưng không gõ cửa.
Anh ta ngẩng đầu lên thì bất ngờ khi thấy Nhiếp Giai Giai. Đã một tháng kể từ khi anh chia tay Lưu Ly, một tháng trước anh còn nghĩ Nhiếp Giai Giai đã không để tâm đến chuyện này. Nhưng hiện tại Cao thị đã có Trầm thị chống lưng.Cả Cao thị và Trầm thị anh không tin Trịnh Minh Vũ có thể làm được gì. Vả lại hắn cũng không nghĩ Trịnh Minh Vũ lại rảnh rang để lo vợ mình làm loạn.
Nhiếp Giai Giai bước lộp cộp ngồi thẳng xuống sofa, đặt túi xách sang một bên.
Cao Cảnh Minh rời ghế giám đốc lại ngồi đối diện với cô. Hắn rót cho cô một ly trà rồi ngả người ra sofa.
"Cơn gió nào đã đưa tiểu thư đến đây? À không phải là Trịnh phu nhân có đúng không?"
Nhiếp Giai Giai mỉm cười.
"Em chỉ muốn gặp anh một chút"