“Ta tự mình có quyền thế như vậy, sẽ chẳng cần bị động chờ chàng tới cứu.”
Hắn nhìn ta cười.
Ta khoanh tay trước n.g.ự.c:
“Cười gì?”
“Ta nói không đúng sao?”
“Không phải.”
“Nàng thật sự rất đặc biệt.”
“Đây quả nhiên là suy nghĩ mà nàng sẽ có.”
“Nếu thật sự có cơ hội như vậy, ta nhất định sẽ thi.”
“Đến lúc ấy chàng làm tiên sinh của ta, chỉ điểm cho ta một chút.”
“Có sẵn một vị tiên sinh như chàng, không dùng thì phí.”
“Được.”
“Ta đồng ý.”
“Cần móc ngoéo không?”
Hắn giơ ngón út trước mặt ta.
Ta tức giận:
“Ta đang nói nghiêm túc.”
“Chàng đừng cười cợt!”
Hắn thu tay, nghiêm mặt:
“Ta cũng nghiêm túc.”
“Nhiên Nhi.”
“Những lời ta nói trước mặt Cố Tiêu Viễn không phải lời tức giận.”
Ta nghi hoặc quay đầu nhìn hắn.
“Ta nói thê t.ử của ta không cần tam tòng tứ đức, cũng không cần trăm điều thuận theo.”
“Là thật.”
“Ta thưởng thức sự thông minh và tài năng của nàng.”
“Cũng tiếc nàng bị nhốt trong nội trạch.”
“Sau này chỉ cần là chuyện nàng muốn làm, ta đều sẽ ủng hộ.”
Xe ngựa này sao lại xóc dữ như vậy?
Xóc đến mức trái tim ta cũng đập thình thịch không ngừng.
26
Về tới phủ, Như Yên và Văn Nghiễn giúp chúng ta chuẩn bị hành lý.
Ta vừa thu dọn vừa dặn dò những điều cần chú ý.
Cố Tiêu Hằng ngồi trên ghế tròn, cười ngây ngô đến mức mất sạch vẻ lạnh lùng thường ngày, cứ ngẩng đầu nhìn ta mãi.
Ta liên tục né ánh mắt hắn.
Vành tai lại càng ngày càng nóng.
“Như Yên, Văn Nghiễn.”
“Hai người dẫn Linh Nhi ra ngoài chơi một lát.”
Như Yên và Văn Nghiễn như được đại xá.
Cuối cùng cũng không cần đứng đây làm người thừa, lập tức chạy mất.
Cửa phòng đóng lại.
Hắn lấy từ trong n.g.ự.c ra một xấp ngân phiếu cùng giấy tờ.
“Nhiên Nhi, đây là giấy tờ ruộng đất, nhà cửa ta đã mua.”
“Sau này giao hết cho nàng bảo quản.”
“Bổng lộc ta lĩnh được cũng sẽ đưa về phủ giao cho nàng.”
Ta không nhận.
Chỉ nhìn thẳng vào mắt hắn.
“Cố Tiêu Hằng.”
Hắn ngẩng mắt:
“Ừ?”
“Chàng thích ta sao?”
Có lẽ chỉ khi đã chắc chắn đến chín phần mười, ta mới dám hỏi thẳng câu ấy.
Nhưng chính bởi thích, ta vẫn không sao ngăn được căng thẳng.
27
Hắn không trả lời.
Chỉ lấy từ trong n.g.ự.c ra một chiếc khăn tay.
“Nàng còn nhớ chiếc khăn này không?”
Ta nhìn thấy cành trúc xanh thêu nơi góc khăn, lập tức nhận ra.
“Chiếc khăn ta đưa chàng?”
“Chàng vẫn luôn giữ?”
Hắn đưa tay nắm tay ta, ánh mắt sâu đậm:
“Hôm ấy nàng ngồi xổm trước mặt ta, dịu dàng đưa cho ta một viên kẹo.”
“Ta thật sự rất muốn ôm nàng.”
“Nhưng lại sợ làm nàng hoảng.”
“Vì muốn có tư cách ấy, ta từng tìm phụ thân, nhờ người tới Đào gia cầu thân.”
“Không ngờ Tiêu Viễn lại được định hôn với nàng trước.”
“Ta tưởng nàng và Tiêu Viễn lưỡng tình tương duyệt.”
“Vì vậy không dám mở miệng nữa.”
“Cho tới ngày đại hôn.”
“Tiêu Viễn làm ra chuyện như vậy.”
“Nhìn nàng một mình đứng giữa đại đường, bất lực như thế, tim ta đau đến gần như vỡ ra.”
Nghe những lời ấy, trái tim ta đập loạn.
Những chuyện này trước kia ta hoàn toàn không biết.
Hóa ra năm hắn mười bảy tuổi đã có ý với ta?
“Ba năm trước, phụ thân nhận được cáo phó của Đào phủ rồi gửi thư cho ta.”
“Trong thư có nhắc một câu: tiểu nhi trong phủ còn nhỏ, e thân thích gây chuyện, mau tới phủ giúp xử lý.”
“Ta sốt ruột đến phát điên.”
“Trên đường chạy hỏng mấy con ngựa.”
“Một khắc cũng không dám dừng, ngày đêm chạy tới Dương Châu.”
Ta đương nhiên nhớ.
Hơn năm trăm dặm đường.
Người bình thường cưỡi ngựa cũng phải mất hơn mười ngày.
Thế mà hắn chỉ dùng bốn năm ngày đã chạy tới.
Khi xuất hiện trước mặt ta, hai mắt hắn đầy tơ m.á.u, y phục phủ kín bụi đường.
Nhưng vẫn đứng chắn trước mặt ta, đỡ thay ta cây gậy của tổ mẫu.
“Lần ấy ta cũng muốn ôm nàng.”
“Nhưng vẫn không thể.”
“Có một câu ta đã giấu trong lòng rất lâu.”
“Nhiên Nhi.”
“Ta thích nàng.”
“Từ rất rất lâu trước kia đã thích nàng rồi.”
28
Ta mím môi cười, nhìn hắn không nói.
Hắn lại kiên trì hỏi:
“Còn nàng?”
“Nàng đã có người trong lòng chưa?”
“Có rồi.”
“Vừa mới có.”
“Là ai?”
“Chàng biết rõ còn hỏi!”
“Vậy nàng vừa rồi rõ ràng đã biết câu trả lời của ta, vì sao vẫn muốn hỏi cho rõ?”
“Ta muốn chính tai nghe được đáp án của chàng.”
“Như vậy mới yên tâm.”
Cố Tiêu Hằng rụt rè, dùng ánh mắt gần như cầu xin đầy đáng thương, úp mặt lên bàn nhìn ta.
Ta thật sự hết cách.
Hai tay siết c.h.ặ.t khăn tay đến mức gần như muốn xé rách.
“Là chàng.”
“Cái gì?”
“Ta nghe không rõ.”
“Là chàng.”
“Cố Tiêu Hằng.”
Cuối cùng hắn bật cười, muốn bước tới ôm ta.
Ta lập tức đứng lên lấy giỏ kim chỉ.
“Ống tay áo chàng rách rồi.”
“Ta vá lại cho.”
“Đa tạ nàng, Nhiên Nhi.”
“Chàng là tướng công của ta.”
“Đây vốn là chuyện nên làm.”
“Nàng vừa gọi ta là gì?”
Trong giọng hắn không giấu nổi vui mừng.
Ta lại cúi đầu cười, nhất quyết không nói thêm.
“Nương t.ử.”
Ta xấu hổ, không đáp.
“Nương t.ử.”
Mặt ta nóng đến sắp bốc khói, cúi đầu lí nhí:
“Làm gì?”
“Nương t.ử.”
Cuối cùng ta ngẩng đầu trừng hắn:
“Rốt cuộc muốn làm gì?!”
Vừa chạm mắt nhau, cả hai lại chẳng nhịn được bật cười.
Cuối cùng hắn vươn tay ôm lấy ta.
Nến đỏ nổ lách tách.
Trong phòng, từng lớp sa mỏng màn lụa che phủ.
Ánh trăng bên ngoài lạnh như nước, nhưng chẳng thể xuyên qua từng tầng rèm trướng.
Bên trong rèm tự có một vầng trăng nóng bỏng khác.
29
Sáng hôm sau, Cố Tiêu Hằng liền chuẩn bị rời phủ.
Sau khi hai lòng đã hiểu nhau, phút chia tay cũng trở nên lưu luyến.
Tiễn hắn xong, ta cùng Linh Nhi trở về dùng bữa sáng.
Sau đó nha hoàn thiếp thân của ta đều bị Cố phu nhân gọi đi.
Nghe nói trong phủ mất vật quý giá, tất cả hạ nhân đều phải tới chịu tra hỏi.
Không biết nữ nhân kia lại bày trò gì.
Ta đóng cửa phòng, định ngủ một giấc trưa.
Không lâu sau có người gõ cửa.
Ta đi tới mở:
“Về nhanh vậy?”
“Quên mang thứ gì sao?”