"Đồ đàn ông vô dụng, còn không mau quỳ xuống cùng tôi cầu xin chị ấy!"
"Anh chẳng lẽ muốn bị kết án tù chung thân không hả!"
Mí mắt mỏng của Cố Nghiên Thần khẽ động đậy.
Người vốn luôn lạnh lùng vậy mà lại thật sự ngoan ngoãn đặt b.út xuống.
Sau khi im lặng hai giây thì lại bước đến trước mặt chị gái, quỳ một chân xuống.
"Vợ ơi, không ly hôn nữa được không?"
"Chỗ nào làm không tốt, anh nhất định sẽ sửa."
Đây là cái vở kịch thần thánh gì thế này, đóa hoa lạnh lùng vì yêu mà rơi xuống thần đàn à?
Tôi cảm động khóc hu hu mà nhìn lại chị tôi cũng đang c.ắ.n c.h.ặ.t môi.
"Nhưng anh vẫn không quên được ánh trăng sáng."
"Chúng ta ly hôn, chẳng phải anh có thể cưới cô tiểu thư đó rồi sao?"
Câu này tôi rành nè!
Tôi lập tức tiến lên một bước, vừa định nói không phải thế đâu thì có người đẩy cửa cục dân chính ra.
Giọng nói trong trẻo của Cố Mạt vang lên như ngọc Côn Sơn nát, phượng hoàng kêu: "Ánh trăng sáng của anh ấy vẫn luôn là chị!"
16
Lúc này tôi mới biết cuộc điện thoại kia của Cố Yến Chước là gọi cho cô ấy.
Từ miệng Cố Mạt, sự thật về đóa hoa nhài được hé lộ dần.
"Em vốn là một đứa trẻ mồ côi, năm tổng giám đốc cứu em, em mới 12 tuổi."
"Anh ấy đuổi tên côn đồ định bắt cóc em đi, bản thân lại bị lưỡi d.a.o rạch bị thương, đằng nào cũng phải dùng hình xăm để che đi vết sẹo."
"Sau đó anh ấy đổi tên cho em, cho em đi học, còn cho em thực tập ở tập đoàn họ Cố."
"Mặc dù bây giờ em chỉ coi tổng giám đốc là ông chủ tồi tệ nhưng lúc đó em còn nhỏ, không tránh khỏi việc thích anh ấy."
"Lúc tỏ tình anh ấy lại bảo em anh làm tất cả những chuyện này là vì em trông rất giống một người."
Cố Mạt nhìn chị gái, dịu dàng nói: "Người đó thích hoa nhài, thích trà thanh, thích tất cả mọi thứ mang phong cách văn nghệ."
Chị tôi rủ xuống, siết c.h.ặ.t vạt áo: "Đó không phải là chị..."
"Là chị đấy!" Cái đồ đầu gỗ này làm tôi sốt ruột c.h.ế.t mất.
Tôi vội vàng tìm ảnh chụp màn hình, bày tất cả bằng chứng trước mặt chị gái.
"Chị, chị còn nhớ không, hồi cấp hai hai đứa mình từng lập một nick phụ để lòe anh rể..."
Đối chiếu sổ sách cả buổi chiều, chị tôi và Cố Nghiên Thần cuối cùng cũng xâu chuỗi lại được tất cả manh mối.
Tôi đứng sang một bên cười lấy lòng đầy ngượng ngùng.
Cố Yến Chước vẫn đang quỳ.
Chị tôi lau nước mắt, đ.ấ.m anh rể một cú: "Cho nên anh tặng hoa nhài cho em, tặng váy áo đơn giản cho em, ngày nào cũng tắm gội thắp hương giả vờ cấm d.ụ.c đều là vì thích em sao?"
Cố Nghiên Thần nắm lấy tay chị tôi, gật đầu.
"Thế còn ước hẹn ba năm thì sao?"
"Em ở bên anh, trông có vẻ rất không vui, anh tưởng em không muốn gả cho anh nên muốn cho em một đường lui."
"Ai thấy chồng ngày nào cũng nhớ nhung ánh trăng sáng mà không giận chứ?"
Cố Nghiên Thần cúi đầu, muốn biện minh nhưng lại không thốt nên lời.
Chị tôi tức giận đ.ấ.m anh ấy thêm một cái.
"Anh thích em, sao trước đây chưa từng nói ra chứ?"
Cố Nghiên Thần đưa tay lau nước mắt cho chị ấy, bản thân cũng bắt đầu rơi những giọt nước mắt li ti.
"Tại vì trước đó tin vào mấy lời em đăng trên mạng rằng em thích trai lạnh lùng mà..."
"Đồ ngốc, bà đây thích kiểu tấn công trực diện! Tấn công trực diện cơ!"
Chị ấy túm lấy cà vạt của Cố Nghiên Thần, hôn một cái thật sâu.
Cố Yến Chước lập tức che mắt tôi lại.
Tôi lập tức che mắt Cố Mạt lại.
Cố Mạt: "Thực ra em thành niên rồi mà..."
Sau khi hôn xong, Cố Nghiên Thần còn muốn tiếp tục, chị tôi lập tức đẩy anh ấy ra.
"Đừng tưởng em thế này là sẽ tha thứ cho anh."
"Ba tháng tới là thời gian khảo nghiệm, em mà không hài lòng thì vẫn sẽ ly hôn như thường."
Cố Nghiên Thần cúi người ôm chị ấy vào lòng, dịu dàng nói: "Vợ cứ yên tâm, anh nhất định sẽ nhiệt tình phục vụ đến khi em hài lòng thì thôi."
Hai người họ lại ký thêm một bản thỏa thuận, kỳ hạn từ ba năm rút ngắn thành ba tháng.
Năm người chúng tôi bước ra từ cục dân chính.
Cố Nghiên Thần và chị tôi đi thẳng đến công ty họp, Cố Mạt nhận được cuộc điện thoại cũng rời đi.
Tôi nhìn Cố Yến Chước đang có ý định chuồn êm: "Chuyện của hai chúng ta cũng nên nói cho rõ rồi chứ nhỉ?"
17
Nước trong hồ bơi rất mát.
Cố Yến Chước đứng dưới nước, dùng lực vừa phải xoa bóp đôi chân mỏi nhừ sau một ngày của tôi.
Tôi tháo nhẫn ra, đưa dưới ánh nắng quan sát thật kỹ.
"Anh thích em từ lâu lắm rồi à?"
Cố Yến Chước: "...Mãi đến tận bây giờ mới nhận ra sao?"
Tôi hắng giọng hai tiếng.
Làm bạn học mười ba năm, tôi vẫn luôn xem Cố Yến Chước là cái tên chuyên cùng mình gây chuyện.
Trèo cây bắt trứng, xuống sông bắt cá, việc gì cũng lôi hắn đi canh chừng giùm.
Nhưng còn thích… Thì quả thật tôi không hề hay biết.
"Thế rốt cuộc anh bắt đầu thích em từ lúc nào thế?"
Cố Yến Chước ngượng ngùng gãi đầu: "Chắc là hồi nhỏ em đến nhà anh chơi, thang máy bất ngờ gặp sự cố, hai đứa mình bị kẹt trong cabin."
"Mặc dù lúc đó em cũng sợ c.h.ế.t khiếp nhưng vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y anh, liên tục an ủi anh đừng sợ."
"Hình ảnh của em trong lòng anh lúc đó vĩ đại lắm, rõ ràng trong thang máy tối như mực, mà anh lại thấy em đang phát sáng."
"Ra ngoài rồi anh cứ không kìm được mà lén quan sát em, nhìn mãi nhìn mãi, cứ thế lún sâu vào luôn."
Hả?
Thì ra đây là thích sao.
"Lúc đó em tưởng anh trừng mắt nhìn lệch cả đi, còn khuyên anh đi khám bác sĩ nữa cơ đấy."
Cố Yến Chước nhắm mắt lại, mang theo sự bình tĩnh đã thành thói quen.
"Em tiện miệng bảo cảnh Nhật Chiếu Kim Sơn đẹp lắm, anh lập tức tự tay thiết kế họa tiết, làm thành logo trang sức chủ lực."
"Nhẫn vừa làm xong, anh nóng lòng muốn tỏ tình với em nhưng anh vừa hát xong bài hát tình yêu, em lại hỏi anh trai anh thích thể loại con gái nào."
"Sau đó anh vắt óc lên kế hoạch đổi hôn sự, em lại chạy sang chỗ anh hai anh."
"Tô Vãn Vãn, anh hận em đúng là một khúc gỗ ngốc nghếch..."
Tôi nghe hắn kể lại, từng mảnh ghép quá khứ vụt qua trong đầu tôi nhanh ch.óng.
Tôi dở khóc dở cười, lại có chút áy náy, ôm lấy hắn đang nũng nịu ư ử dỗ dành hết lần này đến lần khác.
"Tại em tại em, em ngốc quá mà."
Tình cảm thầm mến của thiếu niên, ngẫm kỹ lại toàn là sơ hở.
Chỉ trách tôi chậm tiêu, mãi vẫn không nhận ra và cũng không ý thức được bản thân từ lâu đã ngầm thừa nhận đoạn tình cảm này trong tiềm thức.
Bằng không khi ba mẹ đề nghị liên hôn với nhà họ Cố, tôi cũng sẽ không vui vẻ đồng ý đến vậy.
Cố Yến Chước nép vào lòng tôi: "Vậy bây giờ em có thích anh không?"
Tôi suy nghĩ một lát: "Chắc là có thích."
"Vậy em tính bù đắp cho người ta thế nào đây hả."
Chuyện thế này mà cũng cần bù đắp nữa á?
Thôi bỏ đi, ai bảo tôi chiều hắn cơ chứ.
"Ừm..."
Tôi ngẫm nghĩ, bèn ngoắc ngoắc ngón tay với hắn.
"Anh đứng lên đi."
Cố Yến Chước: !