Đó là đệ đệ tám tuổi của ta, Chúc Vân Khiên.

Vân Khiên từ nhỏ đã hiểu chuyện, cũng biết ba tỷ đệ chúng ta đang nương nhờ trong hầu phủ nên trước mặt Tưởng Duật Tu trước giờ vẫn luôn vô cùng cung kính. Thế nhưng đêm ấy, khuôn mặt nhỏ của nó đỏ bừng vì tức giận, hai cánh tay gầy gò dang rộng chắn trước mặt ta, lớn tiếng nói:

“Không được bắt nạt tỷ tỷ của đệ!”

Ta sợ Tưởng Duật Tu sẽ vì thế mà giận lây sang nó, cũng chẳng còn tâm trí để ý tới quy củ của tân nương nữa, lập tức hạ chiếc quạt tròn đang che mặt xuống, kéo Vân Khiên ra sau lưng rồi thấp giọng bảo nó nhận lỗi với biểu ca.

Nhưng ngay khoảnh khắc ta ngẩng đầu lên, lại bắt gặp Tưởng Duật Tu đang ngây người nhìn mình.

Khắp căn phòng đều là ánh nến đỏ rực, từng ngọn nến chiếu lên gương mặt ta. Chẳng biết từ lúc nào, vẻ giận dữ vốn ngưng tụ giữa mày mắt hắn đã lặng lẽ tan đi.

Những nữ quyến bên cạnh thấy thế liền lập tức nhân cơ hội trêu chọc, khiến bầu không khí đang căng thẳng cũng dần dịu xuống. Tưởng Duật Tu cuối cùng không tiếp tục sa sầm mặt nữa, mà ta cũng thuận thế đưa tay, nhẹ nhàng nắm lấy tay áo hắn, có chút ngượng ngùng gọi:

“Biểu ca…”

Đêm tân hôn ấy cứ thế hữu kinh vô hiểm trôi qua.

Sau khi thành thân, đúng như di mẫu từng nói, không phải trong lòng Tưởng Duật Tu hoàn toàn không có ta, chẳng qua từ nhỏ hắn đã được chiều chuộng, tính tình lại ngạo mạn khó thuần. Chỉ cần ta chịu thuận theo hắn một chút, dỗ dành hắn nhiều một chút, những ngày tháng giữa hai người rồi cũng sẽ từ từ tốt lên.

Ta đã nghĩ như vậy, cho nên thật sự dỗ hắn suốt ba năm.

Trong ba năm ấy, cũng xem như cuối cùng đã chờ được đến ngày mây tan trăng sáng. Tưởng Duật Tu dần đối xử dịu dàng với ta hơn, di mẫu cũng thật lòng thương ta như nữ nhi ruột, việc học của Vân Khiên mỗi ngày một tiến bộ, mọi chuyện tưởng như đều đang đi về phía tốt đẹp.

Ngoài việc thỉnh thoảng vẫn phải chịu đôi chút ấm ức từ Tưởng Duật Tu, những ngày tháng ấy quả thật chẳng có gì quá tệ.

Cho đến khi Vân La trở về nhà.

Nàng gả vào một thế gia chưa đầy hai năm thì phu thê đã bất hòa, ba ngày hai bận viết thư về khóc lóc kể khổ. Tưởng Duật Tu biết chuyện liền hết lần này đến lần khác tới nhà chồng nàng chống lưng, chuyện lớn chuyện nhỏ đều muốn xen vào.

Về sau, nhà chồng Vân La còn ầm ĩ đòi nạp thiếp, Tưởng Duật Tu nghe tin liền chẳng nói chẳng rằng, trực tiếp đưa người tới đón nàng trở về hầu phủ.

Vân La ban đêm thường xuyên giật mình tỉnh giấc, Tưởng Duật Tu liền để nàng chuyển vào chính viện cho tiện chăm sóc.

Vân La nói ngưỡng mộ phu thê chúng ta ân ái, từ hôm ấy trở đi, Tưởng Duật Tu không còn chịu dịu dàng nói chuyện với ta trước mặt nàng nữa.

Vân La nhìn cây trâm ngọc trên tóc ta mà rơi lệ, nói phu quân mình chưa từng tự tay cài trâm cho nàng. Tưởng Duật Tu nghe vậy chẳng những không an ủi ta, ngược lại còn không cho ta đeo cây trâm ấy nữa, sau đó lại tự tay làm một cây khác tặng riêng cho Vân La.

Rồi sau đó, Vân La hòa ly.

Nàng nói không muốn tái giá, Tưởng Duật Tu liền giữ nàng lại trong hầu phủ, còn nói một hầu phủ rộng lớn như vậy, chẳng lẽ lại không nuôi nổi một nữ lang hòa ly trở về nhà mẹ đẻ hay sao.

Ta nghe xong, ngẩn người rất lâu mới hỏi hắn:

“Vậy sau này, chúng ta cứ phải sống như thế này mãi sao?”

Khi ấy hắn đang vội đưa Vân La ra ngoài giải khuây, nghe ta hỏi mới cau mày, giọng đầy mất kiên nhẫn:

“Thế nào?”

“Cùng ở chung một viện, trước mặt nàng ấy ta không thể nói cười với chàng, còn…”

Ta còn chưa nói hết, hắn đã lạnh lùng ngắt lời:

“Chúc Vân Hành, Vân La là muội muội ruột của nàng, nàng không dung nổi nàng ấy đến thế sao? Nhất định phải ép nàng ấy vào chùa làm ni cô, nàng mới vừa lòng?”

Ta muốn nói không phải như vậy.

Ta cũng sẵn lòng nuôi nàng cả đời, chỉ cần nàng cần một mái nhà để nương tựa, ta chưa từng nghĩ sẽ đuổi nàng đi.

Nhưng ta không thể cả đời nhường nhịn, càng không thể cả đời chịu ấm ức chỉ vì nàng.

Thế nhưng câu tiếp theo của Tưởng Duật Tu đã chặn sạch những lời ta còn chưa kịp nói ra:

“Nếu năm xưa người ta cưới là Vân La, nàng ấy tuyệt đối sẽ không tính toán chi li như nàng. Có lẽ ta đã sai rồi, hôn ước giữa Chúc gia và Tưởng gia vốn dĩ không nên để nàng gả tới.”

Nói xong, hắn xoay người bỏ đi.

Ta một mình ngồi bất động trong phòng suốt cả ngày.

Ta nhớ tới năm ấy, khi Tưởng Duật Tu phong trần mệt mỏi chạy tới Lăng Châu đón ba tỷ đệ chúng ta, vừa hay bắt gặp một vị thúc phụ trong tộc vì tiền đồ của bản thân mà muốn gả ta cho nhi t.ử nhỏ thần trí không được bình thường của Định Viễn quận thủ.

Tưởng Duật Tu khi ấy chẳng nói thêm nửa lời, trực tiếp giật lấy hôn thư xé nát rồi chắn ta sau lưng, lạnh lùng nói:

“Ta và Vân Hành từ nhỏ đã định thân. Ngươi là thứ gì, cũng dám tranh người với Sùng Bình hầu phủ?”

Trước mặt người ngoài, hắn kiêu ngạo ngang ngược đến mức chẳng coi ai ra gì.

Nhưng khi quay đầu nhìn ta, giọng nói lại mềm hẳn xuống:

“Đừng sợ, Vân Hành biểu muội. Ta là biểu ca của muội, Tưởng Duật Tu. Ta tới rồi, từ nay về sau không ai có thể bắt nạt muội nữa.”

Thế nhưng về sau, người bắt nạt ta nhiều nhất, khiến ta chịu nhiều ấm ức nhất, cuối cùng lại cũng chính là chàng, Tưởng Duật Tu.

Ta nhắm mắt, nước mắt chậm rãi lăn xuống.

“Di mẫu.”

Chương 2 - Đời Này Chỉ Cùng Tạ Lang Bạc Đầu - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia