“Ai nói ta muốn nuốt xuống?”
Nhược Lan sững lại.
Chương 9
Ta nhìn quanh bốn phía.
Đội ngũ bên sân đã ghép được gần hết, từng nhóm hai ba người tụ lại bàn chiến thuật.
Còn trong đình mát phía xa, phu nhân An Dương hầu đang ngồi đối diện một nam t.ử trẻ tuổi, hai người không biết đang nói gì, phu nhân thần sắc hiền từ, giữa mày mắt đều là ý cười.
Nam t.ử trẻ tuổi ấy mặc trường bào màu huyền, gương mặt lạnh lùng, dáng ngồi đoan chính, hoàn toàn không hòa vào vẻ náo nhiệt xung quanh.
Hắn như cố ý ngồi ngoài đám đông, một mình uống trà, đối với sự ồn ào trong sân mắt điếc tai ngơ.
Ta hơi hất cằm, hỏi Nhược Lan.
“Hắn là ai?”
Nhược Lan nhìn theo ánh mắt ta, sắc mặt hơi đổi, giọng đè xuống cực thấp.
“Tỷ ngay cả hắn cũng không biết sao? Đó là Tiêu Lẫm! Cháu trai ruột bên ngoại của phu nhân An Dương hầu, Kiêu Dũng đại tướng quân do Thánh thượng đích thân sắc phong.”
Nàng ngừng lại, ghé sát hơn, trong giọng mang mấy phần kính sợ.
“Muội nghe nói hắn ở chiến trường rất lợi hại, sát phạt quyết đoán, không biết tay đã nhuốm bao nhiêu m.á.u… Người trong kinh đều hơi sợ hắn, tránh được thì tránh.”
Ta nhìn bóng dáng màu huyền kia, cong môi.
“Vậy kỹ thuật mã cầu của hắn chắc chắn rất khá.”
Nhược Lan trừng lớn mắt, giọng đổi cả điệu.
“Vãn Vãn, tỷ không phải muốn…”
“Có gì không thể?”
Ta chỉnh lại tay áo, sải bước đi về phía đình mát.
Gió xuân lướt qua mặt, thổi tà váy tung bay.
Ta đi đến trước đình, phu nhân An Dương hầu là người nhìn thấy ta trước, bà cười gọi.
“Nha đầu Quý gia, lâu rồi không gặp, thân thể tổ mẫu con vẫn khỏe chứ?”
“Đa tạ phu nhân nhớ mong, tổ mẫu vẫn mạnh khỏe.”
Ta cúi người hành lễ, ánh mắt rơi lên nam t.ử trẻ tuổi ngồi đối diện.
Tiêu Lẫm ngẩng mắt nhìn ta.
Đôi mắt ấy tĩnh lặng như đầm sâu, không thấy gợn sóng, lại ẩn chứa một luồng sắc bén không giận mà uy.
Có lẽ hắn không ngờ sẽ có người chủ động đến gần, nên hơi nhướng mày.
“Phu nhân.”
Ta quay sang phu nhân An Dương hầu, cười dịu dàng.
“Trận mã cầu còn thiếu một người lập đội, không biết vị công t.ử này có bằng lòng nể mặt không?”
Phu nhân An Dương hầu ngẩn ra, rồi bật cười thành tiếng, quay đầu nhìn Tiêu Lẫm.
“Lẫm nhi, cô nương Quý gia đang mời con đấy.”
Tiêu Lẫm đặt chén trà xuống, ánh mắt dừng trên mặt ta trong chốc lát.
Trong ánh mắt ấy có đ.á.n.h giá, có bất ngờ, còn có một tia rất nhạt… hứng thú?
“Nàng chắc chứ?”
Hắn mở miệng, giọng trầm thấp, mang theo chất khàn, tựa như gió cát lướt qua chiến trường.
“Chắc.”
Ta đón lấy ánh mắt hắn, không nhường nửa phần.
Hắn nhìn ta một lát, chậm rãi đứng dậy.
“Được.”
Phu nhân An Dương hầu ở bên cạnh cười đầy thâm ý, ánh mắt đảo qua giữa ta và Tiêu Lẫm một vòng, rồi bưng chén trà lên, thong thả nhấp một ngụm.
Bên sân, Nhược Lan che miệng, mắt trừng to như chuông đồng.
Trên sân bóng phía xa, Thẩm Hạc Chi đang nắm tay Tú Châu dạy nàng ta vung gậy, chợt ngẩng đầu nhìn về phía này.
Chương 10
Khoảnh khắc ta và Tiêu Lẫm sóng vai bước ra khỏi đình mát, tiếng xì xào bên sân như tổ ong vò vẽ bị chọc thủng.
“Đó chẳng phải là Tiêu đại tướng quân sao?”
“Quý Vãn Vãn sao lại đi cùng hắn?”
“Bọn họ không phải muốn lập đội chứ…”
Nhược Lan phía sau gấp đến giậm chân, biểu cảm trên mặt như hận không thể kéo ta về.
Ta quay đầu cười với nàng, đưa một ánh mắt trấn an, rồi sải bước đi về phía bãi cỏ.
Trận đấu bắt đầu.
Tư thế Tiêu Lẫm ngồi trên lưng ngựa tựa như đi trên đất bằng, lực tay và độ chuẩn khi vung gậy đều mang theo sự tàn nhẫn của người trong quân ngũ.
Một gậy đ.á.n.h ra, bóng như có mắt, bay thẳng vào khung.
Ta cũng không kém.
Đời trước, để làm một “Quốc công phu nhân đoan trang hiền thục” trong lòng Thẩm Hạc Chi, ta giấu đi mọi góc cạnh, không còn cưỡi ngựa, không còn đ.á.n.h cầu, không còn làm bất cứ chuyện “khác khuôn phép” nào.
Ta sống thành một pho tượng Bồ Tát không ai bắt bẻ được, được thờ trong chính đường phủ Quốc công, thờ suốt bốn mươi năm.
Nhưng đời này, ta vẫn là đích nữ Quý gia lớn lên trên lưng ngựa.
Ta ghì c.h.ặ.t dây cương, thúc ngựa lao ra.
Gió xuân tràn vào tay áo, thổi tóc mai tung bay, ta nắm c.h.ặ.t gậy bóng, trong mắt chỉ còn quả bóng đang lăn kia.
Một gậy vung ra, bóng theo tiếng vào lưới.
Tiêu Lẫm nhìn ta ở bên cạnh, khóe môi hơi cong lên một độ cong.
Một trận, hai trận, ba trận.
Ta và Tiêu Lẫm phối hợp khăng khít, trên sân gần như không gì cản nổi.
Mọi đối thủ đều bị chúng ta đ.á.n.h bại.
Mà phía đối diện, kỹ thuật mã cầu của Thẩm Hạc Chi tuy không tệ, nhưng Tú Châu căn bản không biết cưỡi ngựa.
Nàng ta cả người nằm rạp trên lưng ngựa, mặt trắng bệch, siết c.h.ặ.t dây cương, mấy lần suýt nữa ngã xuống.
Thẩm Hạc Chi không thể không phân tâm bảo vệ nàng ta, hai người luống cuống tay chân, chật vật không chịu nổi.
Tiếng còi kết thúc vang lên.
Ta và Tiêu Lẫm thắng với tỷ số áp đảo.
Bên sân vang lên tiếng reo hò như sấm, Nhược Lan trong đám đông nhảy lên gọi tên ta, kích động đến mặt đỏ bừng.
Ta xoay người xuống ngựa, trong lòng dâng lên một cảm giác sảng khoái không nói thành lời.
Đời trước, vì một nam nhân, ta đã sống đ.á.n.h mất chính mình.
Đời này, ta muốn tìm lại bản thân từng chút từng chút một.
“Vãn Vãn.”
Sau lưng vang lên một giọng nói quen thuộc.
Ta xoay người, Thẩm Hạc Chi đứng cách đó vài bước, trên mặt treo một nụ cười không mấy tự nhiên.
“Chúc mừng nàng.”
Hắn nói, trong giọng mang mấy phần phức tạp.
“Trước kia ta vậy mà không biết thuật cưỡi ngựa của nàng tốt như thế.”
Ta nhìn hắn, cười lạnh.
“Những chuyện ngài không biết còn nhiều lắm.”
Nói xong, ta thẳng bước đi về phía Tiêu Lẫm.
Tiêu Lẫm đang đứng bên sân, vuốt ve con ngựa của hắn.
Đó là một con tuấn mã đỏ rực toàn thân, bờm như lửa, bốn chân thon dài, đứng giữa những con ngựa quen được nuôi chiều khác, càng thêm nổi bật.
Nó thỉnh thoảng lại phì mũi, vó trước cào đất, toàn thân đều lộ ra khí thế kiêu ngạo khó thuần.
Ta bước lên trước, mắt sáng lên.
“Đây là ngựa của ngài sao?”
Tiêu Lẫm gật đầu, bàn tay vỗ nhẹ lên cổ ngựa mấy cái.
Ta đi vòng quanh con ngựa một lượt, nhịn không được cảm thán.
“Ngựa từng ra chiến trường, khó trách nhìn khác hẳn.”
Tiêu Lẫm nhìn ta một cái, trong mắt mang mấy phần kinh ngạc.
“Nàng không sợ?”