Bà cụ Lưu dòm dòm vào gian nhà của ta:
“Cháu đi rồi thì cậu Cố biết làm sao? Hai đứa không phải là cãi nhau đấy chứ? Cùng là người trẻ tuổi với nhau, vợ chồng đầu giường cãi nhau cuối giường hòa, đừng vì chuyện vặt vãnh mà sứt mẻ tình cảm.”
Ta đưa tay gá nhẹ chiếc trâm bạc trên b.úi tóc, mỉm cười lắc đầu:
“Huynh ấy ấy mà, sẽ không quay về đây nữa đâu.”
Nói xong, ta không đợi bà cụ Lưu kịp phản ứng gì đã rảo bước đi về phía đầu ngõ.
Nơi đó đang đỗ một chiếc xe ngựa treo rèm màu xanh lam, chính là người nàng cử tới đón ta.
Xe ngựa lăn bánh đến đại lộ Chu Tước thì bị đám đông náo nhiệt làm cho tắc nghẽn.
Ta bước ra khỏi khoang xe, cất tiếng hỏi một thím đang kiễng chân ngó ngoái.
Người thím ấy chỉ tay vào đám đông náo nhiệt, thao thao bất tuyệt:
“Hôm nay là ngày vui rước Trường Lạc Quận chúa về nhà của Thế t.ử phủ Vũ An Hầu đấy! Chút nữa khi kiệu hoa đi qua đây sẽ có người rải tiền mừng, chúng ta cũng muốn nhặt chút hên lấy may mắn của người giàu.”
“Ta vừa từ phố Đông đi sang đây, của hồi môn của tân nương đã được khiêng ra ngoài rồi, đầy ắp không thiếu thứ gì. Người đọc sách có câu gì ấy nhỉ, mười dặm hồng trang! Đúng rồi, chính là mười dặm hồng trang!”
Đang mải nói chuyện thì từ đằng xa vang lên tiếng chiêng trống giòn giã.
Âm thanh từ xa tiến lại gần, hòa cùng tiếng reo hò của đám đông, nhộn nhịp biết bao.
Dẫn đầu là đội nghi trượng của Quận chúa, phía sau nghi trượng là tám gã phu kiệu vạm vỡ đang khiêng chiếc kiệu rồng phượng màu đỏ thắm.
Thứ thu hút ánh nhìn của mọi người nhất không phải là chiếc kiệu hoa sang trọng, mà là tân lang đẹp trai cưỡi trên con ngựa chiến cao lớn đi bên cạnh.
Ta vừa nhìn đã nhận ra Cố Ngôn ngay lập tức.
Nụ cười hân hoan trên mặt hắn rạng rỡ như ánh mặt trời buổi sáng, con ngựa quấn lụa đỏ dưới thân hắn hình như cũng cảm nhận được niềm vui của chủ nhân, kiêu hãnh ngẩng cao đầu rảo bước đắc ý.
Bà mối vung tay rải từng vốc tiền may mắn ra xung quanh, mọi người ai nấy đều cúi gập người xuống đất nhặt tiền.
Chỉ có riêng ta, giống như một bức tượng bị người đời bỏ rơi, đứng im phắc tại chỗ ngắm nhìn đoàn người đón dâu nhộn nhịp.
Đúng khoảnh khắc Cố Ngôn ngoảnh đầu lại, ánh mắt hắn va chạm với ánh mắt ta.
Nụ cười hạnh phúc rạng rỡ trên mặt hắn lập tức đờ đẫn ra, hắn vô thức liếc nhìn chiếc kiệu hoa bên cạnh, trong mắt xẹt qua một tia hoảng hốt.
Hắn chẳng lẽ lại tưởng ta đến đây để cướp dâu sao?
Bỗng nhiên ta cảm thấy có chút buồn cười.
Hắn hình như cũng bị chính suy nghĩ của mình làm cho bật cười, ngẩng đầu lên nhép miệng với ta làm thành khẩu hình:
Hắn nói: “Đợi ta.”
Đợi hắn sao?
Hừ, nằm mơ đi!
Có lẽ tân nương của hắn sẽ đợi hắn, người nhà trong hầu phủ của hắn sẽ đợi hắn, nhưng người đó tuyệt đối không phải là ta.
Đoàn người rước dâu dần dần đi xa, đám đông náo nhiệt cũng như thủy triều từ từ giải tán.
Thím ban nãy túm túm chen chúc nhét một đồng tiền vào tay ta:
“Này cô bé, cháu không nhặt được đồng nào phải không? Cầm lấy đi, đây là tiền may mắn của người giàu đấy, cất dưới đáy rương thì mọi việc đều được hanh thông thuận lợi!”
Đồng tiền lạnh ngắt lại cứng đờ, cạ vào lòng bàn tay ta đau ch.ói nhẹ.
Ta gượng nở một nụ cười, cất lời cảm ơn thím ấy rồi chậm rãi bước lên xe ngựa.
Xe ngựa khởi hành phát ra những tiếng cọt kẹt nặng nề, lao về hướng hoàn toàn trái ngược với đoàn người đón dâu.
Từ đây hai phương trời cách biệt, trở thành người dưng nước dã.
11.
Ta đứng trước cổng cung điện hùng vĩ tráng lệ, trong lòng ngập tràn cảm giác bồn chồn phấp phỏng.
Nàng đã đứng chờ ta ở đó từ bao giờ.
Nàng tiến cung từ khi ta mới lên năm tuổi, mười năm sóng gió chốn hoàng cung khiến đôi mày mắt nàng hằn sâu sự lạnh lùng chần chừ do thời gian bồi đắp.
Năm cha mẹ ta qua đời, nàng còn đặc biệt quỳ xin vị quý nhân trong cung ban chỉ dụ cho phép ra ngoài để về đưa tang cha mẹ ta.
Khi ấy thấy ta cô độc không nơi nương tựa, nàng bèn tự mình quyết định xin cho ta tiến cung làm việc, hẹn đúng ngày ta cập kê sẽ cho người đến đón.
Đúng vậy, hôm nay chính là ngày sinh nhật tròn mười lăm tuổi của ta.
Trước kia sở dĩ ta nhìn chiếc trâm bạc thêm vài mắt là bởi vì con gái khi trưởng thành b.úi tóc cần có một chiếc trâm cài.
Vốn dĩ ta cứ tưởng chiếc trâm đó sẽ do Cố Ngôn mua tặng ta.
Thế nhưng không sao cả, tự tay ta mua lấy cũng được.
Nàng khoác trên mình bộ cung phục, khi nhìn thấy ta, đôi mày mắt thoáng hiện lên chút dịu dàng.
Nàng dẫn ta rảo bước đi vào sâu trong hoàng cung, bức tường thành nguy nga như thể ngăn cách ta với toàn bộ quá khứ trước đây.
Ta ngoảnh đầu nhìn lại con đường mình vừa đi qua lần cuối, lúc này chắc Cố Ngôn đang cùng Quận chúa bái đường thành thân rồi nhỉ?
Vậy thì chúc cho bọn họ bách niên hảo hợp.
Đi vào trong một căn phòng hẹp, mụ ma ma làm nhiệm vụ kiểm tra trinh tiết đã đứng chờ sẵn ở đó.
Nàng nhét một thỏi bạc nhỏ vào tay mụ ma ma, sau đó ngoảnh sang nhìn ta, dịu dàng cất lời trấn an:
“Trước khi tiến cung bắt buộc phải qua khâu kiểm tra thân thể, cháu đừng sợ, ta sẽ đứng chờ cháu ở ngay ngoài cửa.”
Ta gật gật đầu, ngoan ngoãn đi theo mụ ma ma vào trong phòng.
Nàng không hề hay biết rằng, việc kiểm tra thân thể khiến người ta nhục nhã này ta đã bị ép làm một lần vào ngày hôm qua rồi.
Nghĩ đến hai mụ ma ma bên cạnh Trường Lạc Quận chúa, mầm mống căm hận trong lòng ta dội lên điên cuồng, bọn họ cậy thế lực của Quận chúa mà tùy ý lăng mạ ta, còn ta lại không có sức đ.á.n.h trả.