Gần đến ngày kỷ niệm thành lập trường, Điền Miếu đến tìm anh, muốn song ca cùng anh một bài trong đêm văn nghệ. Anh hát hò rất bình thường, lại còn hay lệch tông, cả lớp ai cũng biết điều đó. Nhưng trước lời nài nỉ nhỏ nhẹ, nũng nịu của Điền Miếu, anh bảo để anh suy nghĩ lại.
Sau đó, anh cúi đầu xuống hỏi tôi: “Em thấy anh nên hát bài gì thì được?”
Lòng tôi dâng lên một nỗi ghen tuông ấm ách, tôi nhìn hai lúm đồng tiền nông nông trên má anh rồi buột miệng nói: “Bài ‘Lúm đồng tiền nhỏ’.”
Trong đêm văn nghệ kỷ niệm trường, nhìn hai người họ đứng tỏa sáng ở chính giữa sân khấu, tôi lặng lẽ nghe hết một bài “Lúm đồng tiền nhỏ” tuy có chút kỳ lạ nhưng lại vô cùng ngọt ngào.
Dưới khán đài, tiếng vỗ tay vang lên như sấm dậy. Tôi ôm chai nước khoáng trong tay, uống từng ngụm, từng ngụm một mà cảm giác cứ như đang nuốt từng ngụm rượu mạnh, bị sặc đến mức nước mắt chảy ròng ròng.
Bài hát “Lúm đồng tiền nhỏ” phiên bản cải biên của Trình Húc bỗng chốc trở thành ca khúc ngọt ngào được ngân nga khắp trường, và nó cũng trở thành ký hiệu đặc biệt nhất minh chứng cho mối quan hệ của hai người họ.
4.
Ngày chụp ảnh tốt nghiệp xong, tôi kiểm tra lại cuốn lưu b.út của mình. Trang của Trình Húc ngoài việc viết mỗi cái tên ra thì chẳng có thêm bất cứ thứ gì khác.
Tôi hỏi có phải anh quên viết không, liền giục anh viết bù cho tôi. Anh bảo viết rồi, ở mặt sau.
Tôi lật ra mặt sau, ở ngay chỗ đ.á.n.h dấu số trang, tôi nhìn thấy con số “520”.
Tôi hỏi anh: “Anh viết lời chúc cho tất cả các bạn khác, tại sao riêng tôi anh lại chỉ viết mấy con số này?”
Anh ngẩn người một lát rồi bảo: “Không muốn viết.”
Tôi bỗng thấy tủi thân kinh khủng. Các bạn khác nhờ anh viết, anh đều không từ chối ai. Tại sao anh lại chỉ từ chối một mình người bạn cùng bàn suốt ba năm là tôi chứ? Tôi tự thấy giữa hai chúng tôi ít nhiều cũng có chút tình nghĩa bạn cùng bàn kia mà.
Tôi hỏi tiếp: “Vậy số ‘520’ này có ý nghĩa gì?”
Anh đáp: “Ý là ‘Cậu đồ ngốc’.”
“Không muốn viết thì thôi vậy.” Tôi vò nát trang lưu b.út đó thành một cục rồi ném thẳng vào thùng rác.
5.
Đêm liên hoan tốt nghiệp, sau khi cả lớp ăn uống xong xuôi thì rủ nhau đi hát karaoke. Đi được nửa buổi, Điền Miếu chẳng biết từ lúc nào đã đẩy cửa bước vào, tự nhiên ngồi xuống bên cạnh Trình Húc.
Bầu không khí của mọi người được đẩy lên cao trào khi giai điệu bài “Lúm đồng tiền nhỏ” vang lên. Một tràng tiếng reo hò, trêu chọc rộ lên, ai nấy đều đổ dồn ánh mắt về phía Trình Húc và Điền Miếu.
Tôi đang cầm micro trong tay, liếc nhìn Trình Húc một cái, vừa vặn chạm phải ánh mắt của anh. Tôi nặn ra một nụ cười gượng gạo, đưa chiếc micro cho Điền Miếu rồi đứng dậy đẩy cửa đi vào nhà vệ sinh.
Lúc ở hành lang, tôi tình cờ gặp lớp trưởng. Cậu ấy chặn tôi ở góc tường rồi nói một tràng tỏ tình thật dài với tôi. Tôi đã từ chối.
Cậu ấy bảo nếu không làm người yêu thì tiếp tục làm bạn có được không, tôi khẽ gật đầu.
Đúng lúc đó, tôi nhìn thấy Trình Húc và Điền Miếu cùng nhau đi tới. Hai người họ đi sát hai bên, trông vô cùng thân mật. Điền Miếu nhìn thấy chúng tôi liền nở một nụ cười đầy ẩn ý.
Tôi nhìn sang Trình Húc. Dưới ánh đèn lờ mờ, tôi không thể nhìn ra bất kỳ cảm xúc nào trên gương mặt anh.
Tôi nói với lớp trưởng: “Tôi muốn về rồi.”
Lớp trưởng như sực tỉnh liền né sang một bên: “Để tôi tiễn cậu.”
Tôi gật đầu, liếc mắt nhìn sang Trình Húc bằng ánh sáng dư quang. Sắc mặt anh vẫn thản nhiên, cứ thế để mặc cho Điền Miếu kéo đi chỗ khác.
Đi xuống dưới lầu, tôi bảo tôi muốn đi bộ một mình. Vừa rồi lỡ lợi dụng lớp trưởng khiến tôi có chút áy náy. Nhưng tôi lại rất muốn xem thử, trên gương mặt của Trình Húc có xuất hiện vẻ thất vọng giống như tôi lúc này hay không.
Thế nhưng tôi đã hoàn toàn thất vọng, anh chẳng có biểu hiện gì cả.
6.
Rất may mắn, tôi đã thi đỗ vào cùng một trường cấp ba trọng điểm của tỉnh với Trình Húc. Trình Húc vào lớp chọn chuyên toán lý, còn tôi ở lớp thường. Trong khi đó, Điền Miếu được tuyển thẳng với tư cách là học sinh năng khiếu nghệ thuật.
Tuần đầu tiên nhập học là kỳ quân sự. Trên sân giáo đường rộng lớn, ánh mắt tôi cứ tìm kiếm ở cái lớp đứng đầu tiên ngoài cùng kia. Giữa biển người mênh m.ô.n.g ngập tràn sắc xanh quân phục, tôi tìm kiếm mãi mà vẫn không thấy bóng hình người mình muốn gặp.
Anh không còn là bạn cùng bàn của tôi nữa, trong tầm mắt của tôi đã chẳng thể nhìn thấy anh được nữa rồi.
Kỳ quân sự kết thúc vào ngày cuối tuần đầu tiên, có mấy người bạn cũ đề nghị tụ tập một bữa. Chúng tôi hẹn nhau ở một quán ăn nhỏ đối diện cổng trường.
Cuối cùng tôi cũng được gặp lại anh, thế nhưng tôi lại không dám nhìn anh. Anh lại cao lên không ít, gương mặt trở nên góc cạnh gầy đi đôi chút, tăng thêm vài phần anh tuấn, phong độ. Anh càng ngày càng đẹp trai hơn rồi.
Anh ngồi cùng một chỗ với Điền Miếu, vẫn tràn đầy năng lượng, vui vẻ nói cười rôm rả với mọi người. Tôi chọn một chỗ ngồi xa bọn họ nhất, vờ như vô tình bận rộn nói cười vui vẻ với lớp trưởng.
Sau khi bữa tiệc kết thúc, chúng tôi giải tán ai đi đường nấy. Tôi ghé vào tiệm tạp hóa của trường một lát. Khi đi ra, tôi nhìn thấy Trình Húc đang đứng dưới gốc cây bàng đài loan hướng về phía ký túc xá nữ.
Dáng người anh cao cao gầy gầy, giống như một cây bạch dương đứng thẳng tắp. Ánh nắng gay gắt xuyên qua kẽ lá, rọi những đốm sáng loang lổ lên gương mặt anh, lấp lánh rạng ngời.