Cho đến mãi về sau, tôi có quen thêm hai người bạn trai nữa. 

Có lẽ là do gu của tôi luôn thiên vị dành cho kiểu người giống như anh chăng. 

Đối phương đều là những chàng trai khối tự nhiên có tư duy logic vô cùng nhạy bén, khi mỉm cười trông vô cùng ấm áp và tỏa nắng.

Thế nhưng cứ mỗi lần mối quan hệ của hai bên chuẩn bị vượt qua ranh giới an toàn để tiến tới những cử chỉ tiếp xúc thân mật, thân thiết hơn thì nỗi sợ hãi, hoảng loạn lại bắt đầu cuộn trào lên trong dạ dày của tôi, vô cùng khó chịu. 

Sau đó, mối quan hệ của hai bên liền nhanh ch.óng kết thúc một cách ch.óng vánh.

Anh từ lâu đã biến mất hút giữa biển người mênh m.ô.n.g rộng lớn rồi. 

Còn tôi, lại tự giam cầm bản thân mình mãi mãi ở trong cái mùa hè oi bức nhưng lại lạnh giá năm nào, cái mùa hè mà tôi không dám bước lên phía trước, không dám mở miệng hỏi cho ra nhẽ kia.

14.

Tiếng nhạc du dương và êm dịu trong quán cà phê vang lên, kéo hồn phách tôi trở về từ những mảnh ký ức đau buồn và vỡ vụn kia.

Tôi đột ngột đứng phắt dậy: “Xin lỗi anh, tôi đi vệ sinh một lát.”

Tôi lấy điện thoại ra kết bạn lại tài khoản QQ của anh, ở phần câu hỏi xác thực “Người đáng yêu nhất?”, tôi gõ vào ba chữ cái “YYR”. Kết bạn thành công.

Sau đó tôi bấm vào trang cá nhân QQ của anh, cũng nhập vào ba chữ cái “YYR”.

Màn hình lập tức nhảy ra vài tấm ảnh chụp của tôi.

Có một tấm ảnh chụp trông vô cùng mờ căm, thế nhưng vẫn có thể nhìn thấy rõ mòn mọt nụ cười vô cùng rạng rỡ của tôi hướng về phía ống kính máy ảnh.

Bản thân tôi hoàn toàn không hề hay biết tấm ảnh này được chụp lén vào khoảng thời gian nào và trong hoàn cảnh nào nữa.

Có một tấm ảnh chụp là khoảnh khắc tôi và Dư Tâm đang nô đùa, nghịch ngợm cùng nhau trên đường đi học. Trong bộ đồng phục học sinh hai màu xanh trắng đan xen, tấm ảnh chụp tôi trông khá là xinh xắn, ưa nhìn.

Còn có một tấm ảnh chụp nữa, vậy mà lại chính là khoảnh khắc anh đang che ô cho tôi đi dưới trời mưa năm nào...

Tôi cứ vừa nhìn vừa khóc, khóc xong rồi lại vô cớ bật cười thành tiếng.

Mãi một lúc lâu sau, tôi mới tự chấn chỉnh lại cảm xúc của mình, lau sạch những vệt nước mắt còn vương trên mặt, dùng phấn nước dặm lại lớp trang điểm một chút.

Ngay khoảnh khắc kéo cửa bước ra ngoài, tôi lại đ.â.m sầm ngay vào một vòm n.g.ự.c vô cùng ấm áp và vững chãi.

Anh giống như đã đứng đợi ở ngoài cửa từ rất lâu rồi, khẽ cụp mắt xuống nhìn tôi đăm đắm.

“Doãn Y Nhiên, chúng ta có thể làm ơn đừng trốn chạy nữa được không?”

Tôi ngước mắt lên nhìn anh, nhìn chàng trai mà tôi đã dùng cả thời thanh xuân tươi đẹp của mình để thầm thương trộm nhớ.

Anh bây giờ đang đứng ngay trước mặt tôi.

Diện mạo của anh thật ra không có quá nhiều sự thay đổi, thế nhưng không còn nét ngây ngô của năm nào nữa, khắp người anh tỏa ra mùi hương nam tính đầy trưởng thành của một người đàn ông đích thực.

Vô cùng thu hút ánh nhìn của người khác.

Bản thân tôi chỉ cần đưa tay ra là đã có thể ôm c.h.ặ.t lấy anh rồi.

Nước mắt một lần nữa không tự chủ được mà lăn dài nơi khóe mắt.

Tôi ngẩng đầu lên, hỏi anh: “Lời nói 520 năm xưa, bây giờ còn tính toán nữa không?”

Anh mỉm cười, đôi mắt sáng ngời ngập tràn hơi nước, vậy mà cũng lăn dài một vệt nước mắt: “Tính chứ, vẫn luôn tính.”

Anh đưa tay ra nhẹ nhàng lau đi những vệt nước mắt nơi khóe mắt tôi, sau đó cúi đầu xuống, ghé sát vào bên tai tôi, nhỏ giọng nói một câu: “520, anh yêu em.”

Anh nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi, cùng nhau đi bộ tiễn tôi về nhà. Lòng bàn tay anh vô cùng rộng lớn và ấm áp.

Mười ngón tay của hai chúng tôi đan c.h.ặ.t vào nhau, rỉ ra chút mồ hôi râm rấp thế nhưng cũng quyết không chịu buông lơi.

Chúng tôi vừa đi vừa nói cười vui vẻ trên đường, giống như muốn đem tất cả những chuyện đã xảy ra suốt những năm tháng qua nói hết cho đối phương nghe vậy, hoàn toàn không hề cảm thấy có chút xa lạ nào.

Một niềm hạnh phúc chưa từng có bao giờ vây hãm lấy tôi, tôi kích động đến mức trái tim như muốn nhảy vọt ra khỏi cuống họng, thế nhưng vẫn phải cố hết sức kìm nén lại.

Đi đến cổng khu chung cư, anh vẫn không chịu buông lỏng bàn tay tôi ra, ôm trọn cả người tôi vào lòng, đầu gục vào hõm cổ tôi, ch.óp mũi khẽ cọ xát nhẹ nhàng vào làn da của tôi.

Giống như một chú cún con đang làm nũng đòi chủ cưng nựng vậy.

Tôi tựa đầu vào vòm n.g.ự.c anh, nghe tiếng nhịp tim đập loạn nhịp điên cuồng của anh, tham lam hít hà mùi hương trên người anh.

Không còn là mùi hương xà phòng giặt quần áo thanh sạch năm nào nữa rồi, đã thay thế bằng một loại nước hoa nam tính khác thanh mát hơn.

Thế nhưng tôi vẫn vô cùng lưu luyến, nghiện ngập mùi hương này.

Đầu ngón tay tôi khẽ lướt nhẹ qua chiếc áo sơ mi của anh, nhỏ giọng hỏi: “Đừng về nữa, lên nhà với em đi?”

Hỏi xong, tôi cảm nhận được cơ thể anh khẽ cứng đờ ra một chút, bàn tay đang ôm ngang eo tôi khẽ run lên một nhịp, sau đó lại nhẹ nhàng vuốt ve tấm lưng của tôi.

“Em nói thật lòng đó.” Tôi khẽ buông lỏng anh ra, ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt của anh, “Em muốn anh.”

15.

Anh không theo tôi lên nhà. Anh chỉ nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên đôi môi của tôi.

Anh bảo anh không muốn lần đầu tiên của hai chúng tôi lại diễn ra trong một đêm vội vã và bốc đồng như thế này.

Anh muốn trao cho tôi một tình yêu trọn vẹn, không có chút bảo lưu nào.

Chúng tôi cứ như vậy mà chính thức mở ra một đoạn tình cảm vô cùng ngọt ngào, sâu đậm, giống như những cặp đôi mới biết yêu lần đầu vậy, vừa thẹn thùng lại vừa quấn quýt lấy nhau không rời.

Chương 9 - Đối Tượng Xem Mắt Lại Là Cậu Bạn Cùng Bàn Học Bá Tôi Thầm Thương Trộm Nhớ Suốt Thời Thanh Xuân - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia