Trong đó không thiếu được “Ngôi Sao Trên Trời Không Biết Nói”, trước đây coi anh ta là độc giả thì không sao, bây giờ...

Thu Tranh nhắn tin riêng cho anh ta: Đừng khen nữa.

Mộc Nhất Phàm: Sao thế?

Thu Tranh: Anh giống thủy quân của tôi quá.

Mộc Nhất Phàm: Tôi thật lòng mà.

Thu Tranh: Mới một chương anh thật lòng cái gì.

Mộc Nhất Phàm: Tôi từ bé đã thấy cô ấy có triển vọng rồi!

Hết cách.

Bữa tối có vẻ thịnh soạn hơn mọi khi.

Khi Thu Tranh ngơ ngác ngồi xuống thì thấy người giúp việc đẩy một chiếc bánh kem vào.

Cô càng ngạc nhiên hơn, nhìn người đàn ông ngồi đối diện: “Hôm nay sinh nhật anh à?”

Sao không nói sớm? Cô chẳng chuẩn bị gì cả.

Ôn Diên đã đứng dậy, nghe vậy dường như ngừng lại suy nghĩ một chút: “Tôi cũng có thể sinh nhật hôm nay.”

Mắt Thu Tranh trợn tròn, cái này mà cũng có thể “cũng có thể” sao?

Trong mắt người đàn ông mang theo vài phần ý cười, đứng dậy đi về phía xe đẩy, mãi đến khi bánh kem được đặt trước mặt, Thu Tranh mới biết đây là chuẩn bị cho mình.

Bởi vì trên bánh kem có chữ.

“Nam Tinh”

“Sớm ngày phát tài”

Nói đúng ra thì Thu Tranh bây giờ coi như đã phát tài rồi. Nhưng bốn chữ này dường như là chấp niệm khắc sâu vào DNA, thuộc loại nhìn thấy là tâm trạng sẽ tự động tốt lên.

“Cái này...” Thu Tranh cựa quậy không tự nhiên: “Làm cái này làm gì?”

“Hôm nay chẳng phải có tác phẩm mới sao?” Ôn Diên đứng bên cạnh cô, một tay đặt lên lưng ghế cô, tay kia đặt trên bàn: “Vừa khéo, trong nhà cũng lâu rồi không có hỷ sự.”

Hả... cái này tính là hỷ sự sao?

Khoan đã, đây hình như không phải trọng điểm, Thu Tranh quay đầu nhìn, người này, sao vừa xem truyện của cô, vừa xem bình luận, giờ đến cả cô mở truyện mới cũng biết.

Ôn Diên tránh ánh mắt của cô.

“Còn cái này nữa.” Hắn lấy ra một chiếc hộp, mở ra.

Thu Tranh nhìn, trông giống một chiếc vòng ngọc. Cô không biết xem hàng, không nhìn ra được có phải đồ tốt không nhưng là Ôn Diên tặng, theo bản năng cô cảm thấy chắc không rẻ nên muốn từ chối.

“Không đáng bao nhiêu tiền đâu.” người đàn ông mở miệng trước cô: “chỉ là mua ở trong chùa thôi, nhờ đại sư khai quang rồi.”

Nghe thấy khai quang, mắt Thu Tranh sáng lên.

“Đại sư linh không?”

“Các bậc trưởng bối trong nhà thích tìm ông ấy.”

Thế thì còn nói gì nữa? Được trưởng bối nhà họ Ôn tìm thì chính là uy tín rồi, có vẻ là đại sư thật, lần này Thu Tranh không từ chối nữa: “Cảm ơn.”

Ôn Diên đương nhiên không nói đây là chiếc vòng ngọc lục bảo đế vương hắn đấu giá hai trăm triệu, hộp đựng ban đầu, giấy chứng nhận đều đã bị hắn tháo ra hết.

So với hai trăm triệu, dường như vận may được khai quang làm cô vui hơn.

Chiếc vòng xanh biếc được cô đeo vào cổ tay mảnh khảnh, Ôn Diên có thể cảm nhận được sự yêu thích của cô, trái tim hắn cũng bắt đầu đập mạnh.

Đợi nuôi cô đến mức phát hiện sáu mươi triệu thực ra chẳng đáng nhắc tới, biết đâu cô sẽ không rời xa hắn được nữa.

Trong lòng Ôn Diên thậm chí còn nảy sinh suy nghĩ như vậy, dù sao so với tên con cháu bị gia tộc kìm kẹp khắp nơi không có tiếng tăm gì như Mộc Nhất Phàm, hắn có thể cho cô nhiều hơn rất nhiều.

Cô nàng mê tiền đã không thích hắn thì thích tiền nhiều vào. Chỉ là khẩu vị phải lớn hơn chút nữa.

“Để tôi cắt bánh.” Ôn Diên lại mở lời: “Chữ Tài cắt cho em nhé?”

Thu Tranh nhắm mắt lại, c.h.ế.t tiệt, đúng là không thể từ chối.

Ôn Diên đưa miếng bánh có chữ Tài cho Thu Tranh, sau đó tự cắt cho mình một miếng to, Thu Tranh không để ý, hắn cắt chữ Nam Tinh.

Người đàn ông ngồi xuống lại thậm chí còn rót cho hai người ly rượu vang.

“Vị này cũng được, em nếm thử xem.”

Thu Tranh ít khi uống rượu, trước đây nếm thử hai lần cũng thấy bình thường, nhưng không hiểu sao hôm nay nhấp từng ngụm cũng dần dần thấy ngon.

Có lẽ do uống rượu, cô nói nhiều hơn.

Ôn Diên hỏi về tình hình tiểu thuyết của cô, Thu Tranh cũng hào hứng kể cho hắn nghe.

“Bây giờ tôi cũng coi như hơi nổi rồi.”

“Bảng xếp hạng cũng lên phía trước rồi.”

“Anh biết bảng xếp hạng chứ? Chính là ừm...”

Đèn trong phòng ăn cố tình được chỉnh tối đi, có lẽ là thực sự vui, ham muốn chia sẻ của cô mãnh liệt hơn bình thường, người đàn ông ngồi đối diện luôn kiên nhẫn lắng nghe, người đàn ông từng nói “tôi không hứng thú với chuyện của cô” kia, lúc này đã khiến người ta không nhớ nổi nữa.

Thu Tranh lại nhớ đến mẹ mình cũng như vậy, tuy hoàn toàn không hiểu gì về nhiệt độ, bảng xếp hạng, bình luận, nhưng mỗi lần Thu Tranh than phiền về số liệu, bà đều kiên nhẫn lắng nghe như thế.

Thu Tranh do một tay mẹ nuôi lớn, mẹ cô mở một quán mì nhỏ, không có văn hóa gì nhưng kiên định ủng hộ mọi quyết định của cô.

Bà sẽ tự hào nói “con gái tôi là nhà văn” khi họ hàng bảo Thu Tranh không có tiền đồ.

Sẽ chuẩn bị một bàn đầy thức ăn nói là phải ăn mừng mỗi khi Thu Tranh mở truyện mới và hoàn thành truyện.

Sẽ nói “không sao đâu, cùng lắm thì mẹ nuôi con cả đời, đừng nói tiền dưỡng già của mẹ, tiền dưỡng già của con mẹ cũng để dành đủ rồi” khi Thu Tranh chưa viết ra thành tích gì.

Tiếc là khoản tiền đó chưa đợi được đến lúc mẹ già cũng chưa đợi được đến lúc cô già.

Mỗi khi nhớ lại, hốc mắt Thu Tranh lại nóng lên.

Cảm xúc này rất nhanh đã bị Ôn Diên bắt được: “Sao thế?”

Thu Tranh chỉ lắc đầu lại uống một ngụm rượu lớn, biểu cảm trên mặt đã trở lại bình thường: “Không có gì, chỉ là... lâu lắm rồi không có ai ăn mừng với tôi thế này, vui quá. Cảm ơn.”

Thực ra khoảnh khắc gặp t.a.i n.ạ.n xe khi từ nghĩa trang của mẹ đi ra, cô có chút may mắn.

May mà mẹ không còn nữa.

Nếu không đối với người mà cả cuộc đời chỉ có mình cô, đối mặt với sự ra đi của cô sẽ suy sụp đến mức nào.

May mà, người từng suy sụp là cô.

Tuy Thu Tranh trả lời như vậy nhưng Ôn Diên vẫn biết tâm trạng cô không tốt.

Đến mức ly rượu vang đó nhanh ch.óng bị cô uống cạn.

Ôn Diên im lặng nhìn cô, suy nghĩ xem có phải mình lại làm sai chuyện gì không.

Vốn dĩ hắn không định để Thu Tranh uống nữa, nhưng người phụ nữ cứ nhìn hắn với ánh mắt cầu xin như vậy, tay dường như đã nhanh hơn não một bước, rót rượu qua.

Thôi kệ, tùy cô ấy vậy.

Cái gì cũng chiều theo ý em.

Đừng buồn như thế nữa.

Từ Hân đã nhìn chằm chằm vào máy tính trước mặt rất lâu rồi.

Mọi việc không thuận lợi, dạo này cô ta thực sự làm gì cũng không thuận.