Cuối cùng chạm nhẹ vào đôi môi đó, nụ hôn của hắn bắt đầu di chuyển xuống nơi mùi tin tức tố nồng đậm nhất.
Lần này vào thời điểm quan trọng người trong mộng chỉ ư hử hai tiếng, cơ thể theo bản năng động đậy, đương nhiên không thể đá hắn ra.
Ôn Diên cuối cùng cũng thu hoạch được thành quả lao động của mình.
Giống hệt mùi tin tức tố của cô.
Hắn muốn làm cho cô vui vẻ, nhưng chính hắn vào khoảnh khắc đó lại tê dại da đầu như c.h.ế.t đi sống lại một lần, khi mở mắt ra, cơ thể đã được tái tạo lại thành một hình dáng càng thích cô hơn.
Ôn Diên nhìn người phụ nữ lại chìm vào giấc ngủ say.
Phải làm sao đây?
Một năm sau, nếu cô ấy không cần hắn nữa, hắn... sẽ biến thành bộ dạng gì?
Vừa nghĩ đến vấn đề này, sự thỏa mãn trước đó dường như đều hóa thành hư không, Ôn Diên cầm lấy tay Thu Tranh, giống như lần trước cô làm, nhẹ nhàng đặt lên đầu mình.
Cứ bám lấy cô ấy mãi là được.
Thu Tranh ngủ cũng sớm nên hôm sau dậy cũng sớm.
Khi mở đôi mắt mơ màng ra, đập vào mắt là Ôn Diên đang thay quần áo, phòng để quần áo chỉ bật ánh sáng yếu ớt, động tác của người đàn ông cũng nhẹ đến mức gần như không nghe thấy.
Đến khi nhận ra ánh mắt của Thu Tranh, hắn mới quay người lại.
“Đánh thức em à?”
“Không phải, ngủ đủ rồi.”
“Ừ cũng nên ngủ đủ rồi.”
Thu Tranh nghi ngờ hắn đang mỉa mai mình, chỉ hé một mắt nhìn sang: “Ban ngày tôi cưỡi ngựa, tối còn cưỡi nữa, mệt một chút chẳng phải bình thường sao?”
Giọng nói ồm ồm truyền ra từ trong gối, trong mắt Ôn Diên thoáng qua ý cười.
“Là nên thế.”
Hắn đang thắt cà vạt, Thu Tranh phát hiện vẫn là cái cô mua, hắn đeo bao nhiêu ngày rồi? Quần áo thay mấy bộ rồi mà cà vạt vẫn y nguyên.
“Sao anh vẫn đeo cái này.”
“Chưa bẩn mà, vẫn đeo được.” Ôn Diên đáp lại.
Nhưng nói đến đây, động tác của hắn dừng lại, quỳ một chân lên giường: “Em giúp tôi nhé?”
Thu Tranh: “Anh nhìn tôi giống người biết thắt cà vạt à?”
Cô sống đến từng này tuổi, nói thật, gặp còn chưa gặp được mấy người ngày nào cũng thắt cà vạt, nói gì đến việc cô biết thắt.
Ôn Diên thì từ đầu đến cuối tâm trạng đều rất tốt, tự mình làm xong rất nhanh: “Em ngủ thêm một lát nữa đi?”
Cả khuôn mặt Thu Tranh vùi trong gối: “ừ” một tiếng.
Giường bên cạnh lún xuống trong giây lát, khi cô tò mò ló mặt ra lần nữa thì nụ hôn của người đàn ông nhẹ nhàng rơi trên má.
“Tôi đi làm trước đây.”
Thu Tranh hơi ngơ ngác, mãi đến khi cửa phòng mở ra mới đột nhiên hoàn hồn, gọi với theo: “Ôn Diên.”
“Hửm?” Người đàn ông quay đầu lại, một cái gối bay tới, cùng lúc đó là giọng nói tức tối của Thu Tranh.
“Sau này anh không được đọc tiểu thuyết của tôi nữa, nếu không tôi sẽ... tôi sẽ đổi b.út danh đấy.”
Khóe miệng Ôn Diên cong lên, không nhịn được cười thành tiếng.
“Được.”
Bị quấy rầy thế này, Thu Tranh cũng chẳng ngủ được nữa.
Cô dậy, mặc đại quần áo của mình vào, hơi nhăn nheo nhưng may mà hai dì giúp việc bình thường không được dặn dò thì gần như không lên lầu, không lo mất mặt.
Thu Tranh vốn định đi luôn, đến cửa lại dừng lại.
Cô quay đầu nhìn chiếc giường lộn xộn.
Ôn Diên chắc chắn sẽ không tự dọn, chắc sẽ gọi dì giúp việc, nghĩ đến việc dì giúp việc nhìn thấy cảnh tượng này, cô cảm thấy sau này gặp người ta chắc khỏi ngẩng đầu lên nổi, thế là huỳnh huỵch chạy lại, nhanh ch.óng lột ga giường vỏ chăn ra.
Tầng hai cũng có máy giặt, trông có vẻ ít dùng, may mà không hỏng.
Thu Tranh cũng chẳng quan tâm chất liệu gì, nhét hết vào cũng không quên chiếc áo sơ mi mình đã mặc qua.
Lúc đi ngang qua cửa phòng Ôn Diên cứ cảm thấy quên cái gì đó, sắp vào thang máy rồi mới nhớ ra lại quay lại bật hệ thống thông gió.
Vỗ vỗ tay, hài lòng rồi, cô đúng là một chú ong chăm chỉ.
Thu Tranh sảng khoái bắt đầu một ngày làm việc.
Hôm qua lại lười biếng một ngày, hôm nay bù lại.
Cô viết một mạch đến trưa gần qua giờ cơm mới xuống lầu, Ôn Lâm nhắn tin cho cô, cô cảm thấy đối phương có lẽ thực sự coi mình là người khuyết tật rồi, trong lời nói tràn đầy sự quan tâm nhân văn còn nói ngày mai muốn đưa cô đi gặp một người bạn, người bạn đó chuyên về mảng này.
Mộc Nhất Phàm cũng nhắn tin, nói sáng mai anh ta đóng máy, vé máy bay buổi chiều.
Thu Tranh tính toán vấn đề quản lý thời gian.
Con cá mặn là cô sắp bị ép thành con quay rồi.
Vì xem điện thoại nên cô theo thói quen đi cầu thang bộ, đến tầng hai thì loáng thoáng nghe thấy tiếng nói chuyện.
“Phòng tôi là các cô vào dọn dẹp à?”
Là giọng của Ôn Diên, nghe thấy câu này, Thu Tranh dừng lại, rẽ vào một góc ngó đầu nhìn sang, dì Lưu đang đứng trước mặt Ôn Diên phủ nhận:
“Không có đâu thưa ông chủ, không có sự cho phép của ngài, chúng tôi sẽ không lên đó đâu ạ.”
Thu Tranh vội vàng nhận công.
“Là tôi là tôi.”
Ôn Diên nhìn sang, bắt gặp đôi mắt cười híp mí của người phụ nữ: “Dù sao cũng rảnh rỗi mà nên giúp anh dọn dẹp một chút, không cần cảm ơn đâu.”
Dì Lưu cũng nhìn sang, biểu cảm của Thu tiểu thư như đang nói “mau khen tôi đi mau khen tôi đi”, nhưng ông chủ hoàn toàn không có vẻ gì là vui mừng cả.
Ngay cả Thu Tranh cũng nhận ra, đâu chỉ không vui, lúc nhìn sang còn có chút tủi thân. Dọa cô vội vàng kiểm điểm xem có phải mình nhiệt tình quá hóa phá hoại, làm hỏng món đồ quan trọng nào của hắn không?
“Quần áo của anh không được giặt máy à?”
Ôn Diên kín đáo thở dài: “Không có chuyện đó, chỉ là sau này những việc thế này em không cần làm để lại cho tôi là được.”
Ồ, không sao là tốt rồi. “Tiện tay mà, tôi xuống lầu trước đây.”
Nhìn Thu Tranh rời đi, Ôn Diên mới nói với dì Lưu: “Không sao rồi, bà cũng đi làm việc đi.”
“Vâng thưa ông chủ.”
Ôn Diên một mình vào phòng, hệ thống thông gió hắn đã tắt ngay từ đầu nhưng mùi tin tức tố của Thu Tranh trong không khí đã sớm tan hết rồi.
Ga giường vỏ chăn đều đã giặt rồi.
Ngay cả chiếc áo sơ mi cô từng mặc, lúc này cũng đang treo ngoài ban công tầng hai.
Chẳng còn lại chút dấu vết nào của cô.
Ôn Diên đau lòng đến mức khó thở.
Ôn Diên nghĩ đến chữ ký cá nhân của Thu Tranh, được lắm, quả nhiên là người phụ nữ lạnh lùng vô tình, đúng là nghĩ ra cách tốt nhất để bắt nạt hắn.