“Không sao, đưa cho em là để em quẹt mà.” Ôn Diên hoàn toàn không coi đó là chuyện gì to tát.

Không chỉ mua đồ cho hắn mà còn chịu quẹt thẻ hắn đưa, đây chẳng phải là đối tốt với hắn sao?

Có lẽ trong kỳ mẫn cảm Omega đã cho đủ sự an ủi, Ôn Diên của hiện tại, niềm tin dường như đã quay lại một chút, không còn thiếu cảm giác an toàn như trước nữa.

“Mấy ngày nay công việc dồn lại hơi nhiều, hôm nay có thể về muộn một chút.”

“Được.”

Thu Tranh không nghĩ nhiều, bận rộn mới là trạng thái bình thường của Ôn Diên. Cô vừa định đi, tay đột nhiên bị kéo lại, một bàn tay giữ c.h.ặ.t vai cô, giây tiếp theo, một cái bóng phủ xuống trước mặt.

Ôn Diên hôn lên môi cô.

Chạm nhẹ một cái rồi buông cô ra, đứng thẳng người dậy.

“Tôi đi làm đây.”

Hắn như được sạc đầy điện trong một giây, thần thái sáng láng. Để lại Thu Tranh đứng ngẩn ngơ tại chỗ.

Cảm giác này... lạ quá, trên môi vẫn còn lưu lại xúc cảm mềm mại, dường như còn thân mật hơn cả lúc họ hòa làm một.

Trong lòng Ôn Diên tràn ngập sự hân hoan khó tả.

Tâm trạng này kéo dài suốt cả quãng đường, dường như hắn mới nhận ra, hắn của hiện tại, cứ như đang tân hôn vậy.

Sau hơn một năm kết hôn, mới đón nhận kỳ tân hôn muộn màng.

Tâm trạng tuy hân hoan nhưng tin tức tố sau khi được Omega an ủi lại trở nên bình ổn lạ thường khiến tinh thần làm việc của hắn tập trung hơn bao giờ hết, hiệu suất cũng cao hơn.

Đương nhiên, không ảnh hưởng đến việc hắn tranh thủ nhắn tin cho Thu Tranh.

Thu Tranh không trả lời, không biết đang làm gì, hắn lại gọi điện thoại về nhà cho dì Lưu mới đi làm lại, đối phương trả lời Thu tiểu thư về phòng ngủ rồi.

Hóa ra là đang ngủ bù.

Lúc trợ lý vào, nhìn thấy nụ cười trên môi hắn, trong lòng chép miệng cảm thán, người đàn ông đang yêu! Tiếc là không thể lấy điện thoại ra chụp lại.

“Giáo sư.”

“Ừ.” Ôn Diên ngẩng đầu nhìn cậu ta: “Trợ lý Hạ, chuyện lần này cậu xử lý rất tốt, tháng này tôi sẽ dùng tài khoản cá nhân thưởng thêm cho cậu.”

“Giáo sư, ngài khách sáo quá, đây đều là việc tôi nên làm.” Tuy không phải tăng lương nhưng giáo sư ra tay, cậu ta còn lạ gì sao? Trợ lý bây giờ cảm thấy mình có thể vì giáo sư mà lao vào dầu sôi lửa bỏng.

“Bên phía Mộc Nhất Phàm thế nào rồi?”

“Cậu ta đã khỏi gần như hoàn toàn rồi. Nhưng mà...”

Ôn Diên nhìn sang, trợ lý dừng một chút mới nói tiếp: “Cậu ta nói có chút việc, muốn nói chuyện với ngài.”

Hắn ta thì có việc gì?

Thu Tranh ngủ bù một giấc đã đời, lúc dậy trong điện thoại có thêm rất nhiều tin nhắn của Ôn Diên.

Ôn Diên: Tôi đến công ty rồi.

Ôn Diên: Nhờ có tin tức tố an ủi của em, trạng thái hôm nay của tôi rất tốt.

Ôn Diên: Trưa nay tôi không về ăn cơm, em nhớ ăn uống đúng giờ.

Ôn Diên: Trưa nay tôi ăn cái này.

Ôn Diên: [Hình ảnh]

Nếu là trước đây, Thu Tranh nhận được nhiều tin nhắn của hắn thế này, chắc chắn sẽ xem qua loa hai tin gần nhất rồi trả lời cho có lệ, hôm nay lại kéo lên xem từng tin một từ đầu đến cuối.

Hắn thực sự... đột nhiên trở nên nói nhiều ghê.

So với chuyện đó, điều khiến Thu Tranh lạ lùng hơn là cô lại không thấy phiền.

Xem xong cô mới bắt đầu trả lời tin nhắn: Thực ra bữa trưa của các anh trông cũng ngon đấy.

Đối phương chắc là đang bận, không có động tĩnh gì, Thu Tranh nằm nướng xem điện thoại thêm một lúc thì Ôn Diên gọi điện tới luôn.

Thu Tranh giật mình, thực ra phần lớn thời gian họ vẫn nhắn tin là chính, cô ngồi dậy, hắng giọng rồi mới nghe máy: “A lô?”

Giọng nói trầm thấp của Ôn Diên cũng truyền đến, mang theo ý xin lỗi giải thích: “Vừa nãy tôi bận nên chưa trả lời tin nhắn của em.”

Thu Tranh cười: “Tôi biết anh bận mà, trả lời tin nhắn đâu phải chuyện gì quan trọng, không trả lời cũng không sao.”

“Là chuyện quan trọng.”

Sự đính chính trịnh trọng của người đàn ông làm Thu Tranh cứng họng: “Ừm...” Giọng cô vô thức nhỏ đi: “Vậy khi nào anh thấy thì trả lời tôi.”

Hai người im lặng một lúc, Ôn Diên lại hỏi: “Mới dậy à?”

“Ra khỏi giường chưa?”

“Vẫn đang nằm.”

Bên kia dường như cười khẽ: “Dậy ăn chút gì đi.”

“Được.”

Họ cứ nói chuyện phiếm vài câu như vậy, lúc sắp cúp máy, bên kia gọi một tiếng: “Thu Tranh.”

“Hửm?” Động tác của Thu Tranh dừng lại.

“Không có gì, chỉ là...” Nghe có vẻ nói ra rất khó khăn: “Hơi nhớ em rồi.”

Không phải chứ, chẳng phải sáng nay mới ra khỏi nhà sao?

Thu Tranh lúc này lại không biết nên trả lời thế nào, ậm ừ một tiếng rồi cúp điện thoại, sau đó nhìn chằm chằm vào điện thoại, thế này có phải hơi... sến súa quá không.

Cúp điện thoại xong Ôn Diên vẫn tiếp tục nhắn tin là trả lời câu Thu Tranh nói bữa trưa của hắn ngon lúc trước.

“Lần sau em cũng đến nếm thử đi.” Hắn nói.

Thu Tranh nhẩm đi nhẩm lại mấy lần, phải làm một người phụ nữ lạnh lùng vô tình, nhưng vẫn trả lời một câu.

“Được.”

Có thể thấy Ôn Diên thực sự rất bận, buổi tối cũng không về ăn cơm, nhưng tin nhắn chưa bao giờ ngắt quãng.

Thu Tranh làm việc trong thư phòng đến tận đêm khuya, lờ mờ nghe thấy tiếng động bên ngoài mới ngước mắt nhìn ra.

Là Ôn Diên về rồi.

Cô ngồi đó không động đậy nhưng tâm trí cũng bay khỏi màn hình máy tính. Không hiểu sao, bên tai cứ văng vẳng câu “hơi nhớ em rồi” của Ôn Diên lúc trưa.

Một lát sau, Ôn Diên lại nhắn tin tới: “Ngủ chưa.”

Đèn vẫn sáng cũng không nói dối được, Thu Tranh trả lời: “Chưa.”

“Ăn khuya không? Tôi mua tôm hùm đất em thích.”

Được rồi, Thu Tranh nghĩ, cô không từ chối được tôm hùm đất.

Hai người ăn ở ban công tầng hai, chỗ này vốn là lộ thiên nhưng vì trời đã chuyển lạnh, kính bốn phía đều được kéo lên, không cảm thấy lạnh nhưng vẫn có thể nhìn thấy bầu trời đầy sao và cảnh quan cây xanh không chê vào đâu được của khu biệt thự bên ngoài.

Ôn Diên giúp Thu Tranh mở lon bia đặt bên cạnh, nhìn cô ăn ngon lành, một ngày của hắn dường như cũng trở nên trọn vẹn.

Hắn phải thừa nhận, tôm hùm đất chỉ là cái cớ, thực ra hắn quá nhớ Thu Tranh.

Rõ ràng trước đây hắn cũng thường xuyên về nhà không thấy ai rồi tự về phòng, nhưng bây giờ, hắn cứ cảm thấy phải gặp mặt cô như thế này mới yên tâm.

“Thu Tranh.”

“Hửm?” Người phụ nữ đang bóc tôm ngẩng đầu nhìn hắn.

Yết hầu Ôn Diên khẽ chuyển động, nuốt câu “chúng ta cứ sống thế này mãi được không” vào trong.

“Ăn chậm thôi.”

Thu Tranh ậm ừ một tiếng rồi không nhìn hắn nữa.