Chỉ là những lúc nhớ đến thì hơi ít thôi.
Lúc này là dịp hiếm hoi lương tâm trỗi dậy.
Thu Tranh cầm điện thoại lên mở màn hình bắt đầu trả lời tin nhắn.
Thu Tranh: Vâng, được.
Thu Tranh: Tôi sẽ đến đúng giờ.
Tâm trạng cô đã bình tĩnh lại không ít, quả nhiên đợi xong lần gặp mặt này vẫn nên đi ra ngoài hóng gió một chút. Cứ ru rú trong nhà mãi, dù cô có hướng nội đến đâu thì ít nhiều cũng ảnh hưởng đến tâm trạng.
Ở đầu bên kia, Ôn Diên nhìn chằm chằm vào màn hình trước mặt, môi mím c.h.ặ.t thành một đường thẳng.
Hơn nửa tháng nay hắn gần như vùi mình trong phòng thí nghiệm, người cũng dọn từ khách sạn về biệt thự ở, càng không liên lạc với Thu Tranh lấy một lần. Hắn dùng cách này để giữ vững bản thân.
Dường như mọi tâm tư sôi sục đều đã nguội lạnh, ảnh hưởng của độ tương thích rốt cuộc cũng giảm xuống mức thấp nhất.
Nhưng bây giờ, người này đang làm gì vậy?
Tại sao đột nhiên lại trả lời tin nhắn của mình?
Lại còn trả lời tận hai tin.
Theo dự đoán của Ôn Diên, cô đáng lẽ không nên trả lời, hoặc cùng lắm chỉ trả lời một câu “đã nhận” đơn giản mới phải.
Kiểu lúc nóng lúc lạnh này là chiêu trò mới gì đây?
Ngón tay Ôn Diên gõ gõ lên màn hình, hắn ép buộc bản thân suy nghĩ lung tung đủ thứ để kiềm chế niềm vui sướng đang dâng lên trong lòng.
Nhưng càng kiềm chế, những ý nghĩ đó lại càng tuôn trào ra ngoài.
Chẳng lẽ thấy thời gian qua mình quá lạnh nhạt nên cô ấy thay đổi chiến thuật sao?
Biết đâu đúng như lời trợ lý nói, cô ấy thực sự cũng đang kiềm chế bản thân.
Nhưng người này thủ đoạn thật sự quá nhiều, chiêu trò tầng tầng lớp lớp.
Đúng là phòng không xuể. Ôn Diên thầm nghĩ.
Ngày hôm sau, Thu Tranh đã tính toán thời gian kỹ lưỡng mới ra khỏi nhà.
Vừa xuống lầu, chẳng may trời lại bắt đầu đổ mưa.
Thu Tranh không có chỗ đỗ xe riêng trong bãi xe của khu chung cư nên toàn phải tìm chỗ trống để đỗ.
Lần trước về muộn hết chỗ nên cô đỗ hơi xa một chút, lúc này mưa mới bắt đầu rơi, nhìn thì to nhưng hạt mưa chưa dày lắm.
Ô thì để trên xe, cô định chạy một mạch qua đó.
Tuy nhiên chưa chạy được bao xa, hạt mưa đã bắt đầu nặng hạt và dày đặc hơn. Thu Tranh cố chạy thêm vài bước dưới mưa nhưng cuối cùng đành phải tạm lánh vào dưới mái che nhà để xe bên đường.
Chỉ trong chốc lát mà tóc cô đã hơi ướt. Thu Tranh thở dài, ngẩng đầu nhìn màn mưa trước mặt, thực ra cô rất thích mưa, nhưng với điều kiện là được ở trong nhà không phải ra đường.
Mưa to thế này, nằm trên giường nghe tiếng mưa rơi thì tuyệt biết bao!
Làm sao đây? Không muốn đi nữa.
Cô lấy điện thoại ra, cân nhắc xem có nên nhắn tin cho Ôn Diên đổi giờ hẹn, hoặc bảo hắn dùng t.h.u.ố.c ức chế tạm đi được không? Mưa to thế này chắc hắn cũng thông cảm nhỉ?
Cô lạch cạch gõ chữ xong xuôi, chưa kịp gửi thì một chiếc xe từ từ dừng lại trước mặt cô.
Là xe của Ôn Diên.
Một người đàn ông trung niên bước xuống xe, che ô chạy chậm đến trước mặt cô: “Thu tiểu thư!”
Hừ, người đàn ông kia hôm nay lại chu đáo gớm còn sắp xếp cả tài xế đến đón. Thôi xong, hết hy vọng cho leo cây rồi. Thu Tranh chỉ đành mỉm cười đáp lại, tắt điện thoại chuẩn bị lên xe.
Cửa xe mở ra, nhìn thấy người đàn ông ngồi ở ghế sau, cô lại sững sờ lần nữa.
Cô cứ tưởng Ôn Diên chỉ phái tài xế đến đón, không ngờ chính chủ cũng tới. Rõ ràng ngoại trừ lần đầu gặp mặt, hắn chưa bao giờ đặt chân đến nơi này nữa.
Người đàn ông vẫn mặc bộ âu phục cắt may khéo léo, đang tựa đầu vào ghế nhắm mắt dưỡng thần. Không gian ghế sau rất rộng, đủ để đôi chân dài đáng chú ý kia duỗi ra thoải mái.
Trông hắn có vẻ mệt mỏi đang nghỉ ngơi.
Thu Tranh theo bản năng muốn đóng cửa xe lại để lên ghế phụ ngồi. Kết quả cửa xe còn chưa đóng, Ôn Diên vẫn chưa mở mắt nhưng giọng nói đã truyền đến.
“Lên xe.”
Trong lúc cô do dự, nước mưa đã tạt vào người không ít, chưa kể tài xế còn đang đứng che ô cho cô. Thế nên lần này Thu Tranh không chần chừ nữa, nhanh ch.óng lên xe ngồi xuống.
Một lát sau, tài xế cũng lên ghế lái.
Vách ngăn giữa ghế trước và ghế sau đã được hạ xuống, Thu Tranh không nhìn rõ tình hình phía trước, chỉ cảm nhận được xe đã bắt đầu lăn bánh.
Bình thường đều là Ôn Diên tự lái xe, đây là lần đầu tiên họ cùng ngồi ở ghế sau. Thu Tranh co mình về phía cửa xe bên này, giữ một khoảng cách nhất định với Ôn Diên.
“Thực ra tôi có thể tự lái xe được mà.” Thu Tranh mở lời.
“Trời mưa, không an toàn.”
Lần này Thu Tranh nói cảm ơn rồi không nói gì thêm nữa.
Trong xe trở nên yên tĩnh, quá mức yên tĩnh, nếu không phải nhờ tiếng mưa rơi rào rạt bên ngoài, Ôn Diên thậm chí không biết liệu trong xe có giấu được tiếng tim đập của mình hay không.
Thực ra hắn đã đến đây được một lúc rồi, đỗ ở vị trí không xa, nhìn Thu Tranh đứng trú mưa.
Khung cảnh này có chút quen thuộc.
Đúng vậy từ trước khi chính thức gặp mặt Thu Tranh, Ôn Diên đã từng đến gặp cô rồi.
Ngay sau khi cơ sở dữ liệu gen thông báo tìm được đối tượng có độ tương thích một trăm phần trăm, hắn đã nhận được tin. Khi Ôn Diên đến gặp cô, cô đang mặc bộ đồ thú bông hình gấu phát tờ rơi trên phố.
Rõ ràng là bộ đồ thú bông dễ thương nhưng lại toát lên vài phần đáng thương khó tả.
Thời tiết cuối hè vẫn còn nóng nực, Ôn Diên hình dung nhiệt độ bên trong bộ đồ thú bông đó.
Hắn cảm nhận được cảm giác khó chịu nơi l.ồ.ng n.g.ự.c mình lúc này, chỉ là không phân biệt được đó là đau lòng, thương hại hay là cảm xúc gì khác.
Nhưng dù là gì đi nữa, Ôn Diên nghĩ, nảy sinh loại cảm xúc này với một người mới gặp lần đầu, chắc chắn là do độ tương thích đang tác quai tác quái mà thôi.
Hắn không làm gì cả, cứ thế đợi cho đến khi Thu Tranh kết thúc công việc.
Nhìn người phụ nữ nhận tiền lương theo ngày, mua một chiếc bánh nướng, vừa ăn vừa đợi xe buýt. Cơn mưa cũng ập đến vào lúc đó, mưa xối xả khiến người phụ nữ phải nép sâu vào bên trong biển báo trạm dừng.
Người lái xe cho hắn lúc đó là trợ lý, dường như cậu ta cũng không nhìn nổi nữa: “Giáo sư Ôn, chúng ta có cần đưa cô gái kia về không?”
Trong giọng nói mang theo sự không nỡ.
Mưa quá lớn, hắt vào qua cửa kính xe đang mở, Ôn Diên kéo kính xe lên, nhắm mắt lại.
“Về công ty.”