Từ Thành ngẩn người, lập tức gào lên với những người khác trong văn phòng: “C.h.ế.t tiệt, ai gửi tin nhắn vậy? Tôi đã bảo không ai được xen vào rồi cơ mà?”
Ôn Diên nhíu mày, biết ngay là tên này chẳng trông cậy được gì.
“Vô dụng.”
Vừa nói dứt lời hắn đã cúp máy, sải bước đi vào trong, tốc độ nhanh như thể chân có gắn động cơ.
Thu Tranh vốn đang vắt óc suy nghĩ xem tràng giang đại hải vừa rồi của Ôn Diên rốt cuộc là có ý gì? Người kiệm lời như vàng như hắn chắc hẳn đang muốn truyền đạt điều gì đó nhỉ?
Thôi bỏ đi, nghĩ không ra thì cứ tiếp tục ăn.
Lúc điện thoại báo có tin nhắn cô cũng không vội, dù sao người biết số điện thoại của cô rất ít, bình thường tin nhắn gửi đến không phải rác thì cũng là thông báo nợ cước.
Cô thong thả lau miệng xong mới định xem thử.
Màn hình còn chưa mở khóa, cô chỉ kịp nhìn thấy số gửi đến ở phía trên là của Cục Quản lý Gen, nội dung còn chưa kịp đọc kỹ thì một bàn tay từ bên cạnh thò ra giật lấy điện thoại của cô.
Thu Tranh giật mình quay lại là Ôn Diên với vẻ mặt khó đoán.
Người đàn ông liếc nhìn chiếc điện thoại vừa bị mình lấy đi rồi mới nhìn sang Thu Tranh. Hắn có vẻ đi rất gấp, Thu Tranh nhận ra hơi thở rối loạn của hắn.
Đặc biệt là ánh mắt hắn nhìn cô, người vốn luôn bình tĩnh tự chủ giờ đây trong mắt như có sóng ngầm cuộn trào khiến người ta cảm nhận được sự bất ổn cực độ ẩn dưới vẻ ngoài bình lặng ấy.
“Sao thế?”
Tập đoàn WK sắp phá sản à?
Thu Tranh bị ánh mắt của hắn dọa sợ cũng định đứng dậy khỏi ghế.
Ôn Diên ấn một tay lên vai cô, không cho cô đứng dậy.
“Điện thoại tôi hết pin rồi còn chút việc chưa nói xong, mượn điện thoại em dùng một chút.”
À, Thu Tranh không nghĩ nhiều: “Vậy để tôi mở khóa cho anh.”
Tay cô đã đưa ra rồi nhưng đối phương chẳng có phản ứng gì.
Thu Tranh mắt to trừng mắt nhỏ với hắn một lúc, dường như hiểu ra ý hắn: “Mật khẩu là sáu số 0.”
Không biết tại sao sau khi cô nói câu này, biểu cảm của Ôn Diên càng tệ hơn như thể cô vừa chạm vào bãi mìn nào đó của hắn vậy.
Sao thế? Sao thế? Chọc giận hắn chỗ nào? Số 0 à? Sáu số 0 thì làm sao?
Dễ nhớ biết bao nhiêu!
Nhưng cuối cùng người đàn ông cũng chỉ gật đầu cứng nhắc: “Cảm ơn.”
Nói xong lại bỏ đi.
Thu Tranh tiếp tục ngồi tại chỗ.
Ban đầu chỉ là mượn điện thoại thôi, cô cũng chẳng thấy có vấn đề gì, nhưng thời gian càng trôi qua, nỗi bất an trong lòng cô càng lớn, người cũng bắt đầu suy nghĩ lung tung.
Ôn Diên chỉ gọi điện thoại thôi, chắc sẽ không xem trộm điện thoại của cô đâu nhỉ?
Không đâu, không đâu, người như hắn chắc vẫn phải có chút ý thức công cộng chứ.
Nhưng nhỡ hắn có việc đặc biệt cần tìm kiếm thông tin thì sao?
Thu Tranh nhanh ch.óng nhớ lại lịch sử tìm kiếm của mình, mặt mũi lập tức tái mét, không được không được, tuyệt đối không thể để hắn nhìn thấy.
Còn nữa, chắc hắn cũng sẽ không xem album ảnh của cô đâu nhỉ?
Chắc là không đâu, người đàng hoàng ai rảnh rỗi đi lục lọi cái đó của người khác.
Nhưng nhỡ hắn vô tình bấm vào thì sao? Trong album còn có bộ truyện tranh Khang Nhã gửi cho cô hôm qua, cô đã lưu lại rồi. Còn về nội dung...
Trời ơi, Thu Tranh ngồi không yên nữa rồi.
Để chiếc điện thoại không khóa màn hình vào tay người khác thì khác gì giao nộp sinh mệnh cho người ta nắm giữ? Đầu có thể rơi, m.á.u có thể chảy, nhưng sự trong sạch thì phải giữ!
Cô lập tức đứng dậy đi về phía Ôn Diên.
Ở đó có một khu vực nghỉ ngơi, cô đi tới rồi lén lút nấp ở góc tường nghe ngóng. Không nghe thấy tiếng Ôn Diên nói chuyện.
Không phải hắn đang gọi điện thoại sao?
Sao lại không có tiếng?
Không lẽ đang xem điện thoại của cô thật?
Cô rón rén thò đầu ra nhìn, đập ngay vào mắt là bóng người cách đó không xa.
Ôn Diên đang dựa vào tường, ánh đèn vàng ấm áp chiếu lên mặt hắn tạo nên vài phần mập mờ. Khuôn mặt ấy không lạnh lùng như thường ngày nhưng lại ẩn chứa cảm xúc càng khó nắm bắt hơn.
Ánh mắt người đàn ông nhìn chằm chằm vào một điểm nào đó nhưng lại như chẳng nhìn vào đâu cả, suy nghĩ trong mắt không biết đã trôi về phương nào.
Trên tay hắn cầm chính là điện thoại của Thu Tranh.
Thu Tranh không dám nhìn lâu, vội rụt đầu lại. Cũng không gọi điện thoại nữa, vậy còn cầm điện thoại của cô làm gì?
Cô đợi một lúc lại thò đầu ra khỏi tường, lần này tầm nhìn trước mặt bị một bức tường người chắn mất, Thu Tranh ngẩng đầu lên thì chạm phải một đôi mắt u tối.
Ôn Diên một tay chống nghiêng lên tường, đang cúi đầu nhìn cô, bóng dáng cao lớn che khuất hoàn toàn ánh sáng trước mặt.
Bị bắt quả tang rồi!
Thu Tranh hơi sợ, chủ yếu là sợ hắn nghĩ cô đang nghe lén bí mật kinh doanh.
“Tôi không phải đến nghe lén đâu, tôi chỉ là...”
Ôn Diên nhìn theo tầm mắt cô, liếc qua chiếc điện thoại trên tay.
“Xa nhau mười phút cũng không được sao. Điện thoại quan trọng với em gớm nhỉ.” Nụ cười của người đàn ông mang theo chút chế giễu: “Cho điện thoại ghép đôi với em thử xem, độ tương thích chắc cũng không phải là 0 đâu.”
Hả?
Thu Tranh thắc mắc, ghép đôi cái gì? 0 cái gì?
Nhưng Ôn Diên không nói nữa, trả điện thoại lại cho cô.
Họ quay lại chỗ ngồi, lần này Ôn Diên không động đũa nữa, chỉ lẳng lặng nhìn chằm chằm Thu Tranh.
Ngay cả ly rượu vang trước mặt hắn, lần đầu tiên Thu Tranh thấy hắn uống cạn sạch.
Thu Tranh cảm thấy thấp thỏm không yên.
Cô có thể nhận ra trạng thái của người đàn ông dường như không ổn lắm.
Lúc ra về, nhân viên phục vụ tiễn họ nói một câu: “Đi đường cẩn thận ạ.”
Thu Tranh chỉ mỉm cười đáp lại, bên cạnh liền truyền đến giọng nói âm trầm lạnh lẽo: “Em thích cậu ta à?”
“Hả?”
“Biết đâu hai người cũng không phải là 0 đâu.”
“Hả?” Thu Tranh hoàn toàn không hiểu gì cả.
Nhưng Ôn Diên lại im lặng, cứ thế đi theo sau lưng Thu Tranh suốt cả quãng đường, Thu Tranh chỉ cảm thấy sau lưng mình cứ lạnh toát như thể bị ma ám vậy.
Mãi cho đến khi họ về đến phòng, người đàn ông cuối cùng mới tiến lên dùng thẻ phòng mở cửa.
Không mở được.
Thử lại lần nữa, vẫn không mở được.
Thu Tranh đứng nhìn bên cạnh, tuy người đàn ông trước mặt trông có vẻ rất bình tĩnh, không khác gì thường ngày nhưng cô cứ có cảm giác, nếu không mở được nữa thì giây tiếp theo người này sẽ nổ tung mất.
Cô vội vàng tiến lên nhận lấy thẻ phòng.
“Để tôi thử xem.”
Cô chỉ đặt nhẹ lên: “tít” một tiếng, cửa mở.