Lời xin lỗi được thốt ra nhưng chẳng mang theo chút ngữ điệu hối lỗi nào. Ôn Diên đưa tay nới lỏng cà vạt, chiếc cà vạt bị lệch xiêu vẹo lỏng lẻo khiến hắn trông bớt đi vẻ người lạ chớ lại gần.

Thu Tranh không nhịn được nhìn thêm hai lần.

Tuy không ngửi được tin tức tố nhưng cô cảm nhận được hormone nam tính. 

Phải thừa nhận rằng khi người đàn ông này không bày ra vẻ mặt đưa đám thì trông cũng... khá cuốn hút đấy.

Cô vô thức nuốt nước bọt, kết quả lại chạm ngay ánh mắt đang nhìn sang của Ôn Diên.

Sắc mặt người đàn ông dường như không còn lạnh lùng như ban nãy nữa.

“Cô định đứng đó mãi sao?”

Thu Tranh nghẹn lời, nói thì nói vậy nhưng chân cô lại hơi tê cứng không nhấc lên nổi. Mãi cho đến khi Ôn Diên đi tới và sức mạnh của Alpha được cụ thể hóa trong khoảnh khắc này. Lúc được bế bổng lên nhẹ nhàng thì Thu Tranh chỉ cảm thấy đống thịt trên người mình dường như nuôi uổng công rồi.

Theo thỏa thuận thì vợ chồng có nghĩa vụ giúp đỡ nhau vượt qua kỳ mẫn cảm.

Thực ra Thu Tranh không có cái thứ đó, cô giả vờ như mình có và thậm chí trong nhà còn làm bộ dự trữ cả t.h.u.ố.c ức chế.

Còn về việc giúp đỡ trong thỏa thuận là giúp thế nào thì không nói rõ, ban đầu Thu Tranh hình như chỉ cần ngồi cùng Ôn Diên một lúc là được. 

Về sau... về sau thì “ngồi” biến thành “làm”.

Hơi thở nặng nề của người đàn ông phả vào bên tai nóng đến mức làm Thu Tranh choáng váng đầu óc. Không chỉ hơi thở mà cả người hắn cũng nóng đến dọa người, ánh mắt nhìn sang cũng rực lửa.

Trong phòng không bật đèn chính, dưới ánh đèn ngủ lờ mờ Thu Tranh thậm chí còn thấy được những giọt mồ hôi rịn ra trên trán Ôn Diên.

Lúc này người đàn ông rốt cuộc cũng mất đi vẻ ung dung thường ngày, quai hàm căng c.h.ặ.t như đang cố sức kiềm chế điều gì đó.

Thu Tranh bị ánh mắt khóa c.h.ặ.t của hắn làm cho bất an nên buột miệng gọi một tiếng: 

“Ôn Diên.”

Lời vừa thốt ra giống như đổ thêm dầu vào lửa trong nhiệt độ cao thế này. Ánh mắt Ôn Diên tối sầm lại rồi bất ngờ cúi xuống chiếm lấy đôi môi người phụ nữ.

Thu Tranh thậm chí còn nếm được chút vị ngọt, là viên kẹo hắn ăn lúc nãy sao?

Cô rất nhanh đã không thể nghĩ nhiều được nữa vì nụ hôn của người đàn ông quá gấp gáp, dễ dàng chiếm đoạt toàn bộ dưỡng khí của cô. Thiếu oxy khiến đầu óc Thu Tranh cũng trở nên mơ hồ.

Chỉ láng máng nhớ ra rằng Ôn Diên trước đây thực ra không hôn môi.

Kể cả sau khi đã làm chuyện thân mật nhất thì họ cũng chưa từng hôn môi. Lúc đó Thu Tranh chỉ thầm mỉa mai trong lòng về mấy cái thiết lập tổng tài bá đạo đời đầu, ngoài ra cũng chẳng có cảm tưởng gì khác.

Sau này cô đã quên mất là lần nào đã mở đầu chuyện đó.

Rồi cứ thế mà không thể vãn hồi.

Hắn trở nên đặc biệt say mê việc hôn môi từ sự ngượng ngùng ban đầu cho đến sự thành thục khiến người ta choáng váng như hiện tại.

Trong cơn hỗn loạn, Thu Tranh sờ soạng cơ n.g.ự.c mà mình đã liếc nhìn rất nhiều lần ở nhà hàng lúc nãy.

Vừa mềm lại vừa cứng.

Hơi thở người đàn ông ngưng trệ trong giây lát rồi càng trở nên nặng nề hơn, nụ hôn nóng bỏng trượt từ môi xuống dưới và cuối cùng dừng lại ở một nơi nào đó trên cổ Thu Tranh.

Cảm nhận hơi thở phả lên da thịt, cả người Thu Tranh run lên bần bật.

Theo giải phẫu học của thế giới này thì vị trí đó là nơi chứa tuyến thể của Omega.

Tất nhiên so với chuyện bị đ.á.n.h dấu gì đó mà cô chưa coi là thường thức, thì cô lo lắng hơn rằng nhỡ đâu c.ắ.n một cái mà chẳng có chuyện gì xảy ra thì chẳng phải mình sẽ bị lộ tẩy sao?

Cô theo bản năng né tránh.

Bình thường khi thân mật Ôn Diên rõ ràng sẽ tránh vị trí này. Nhưng hôm nay chẳng biết sao lại cứ bám riết không buông.

Hơi thở nóng hổi phả vào vùng da mỏng manh kích thích từng trận run rẩy.

Sau đó là xúc cảm ươn ướt, Thu Tranh có thể cảm nhận rõ ràng sự mút mát, hàm răng gặm nhấm nhẹ nhàng trên đó. Và cũng có những khoảnh khắc hắn dùng sức tạo nên cảm giác đau nhói hơi sắc nhọn như thể giây tiếp theo sẽ c.ắ.n rách da thịt.

Thu Tranh có một nỗi hoảng sợ khó hiểu, dường như là bản năng của một Omega, cô đưa tay định che chỗ đó lại nhưng bị Ôn Diên giữ c.h.ặ.t.

“Tôi không c.ắ.n.” Giọng hắn đã khàn đến mức không ra hình thù gì, kèm theo tiếng thở dốc nặng nề: 

“Tin tức tố, cho tôi.”

Thu Tranh im lặng!

Cô... cô không biết làm thế nào cả, nghe nói Omega cũng giống Alpha là đều có tin tức tố và đa số đều có thể tự kiểm soát. Thu Tranh không chắc mình có hay không nhưng cô thực sự không biết cách phóng thích nó.

Tuy nhiên sự chần chừ ấy lại làm tăng thêm vẻ nôn nóng và bồn chồn của Ôn Diên lúc này.

Hắn tiếp tục l.i.ế.m láp vị trí tuyến thể của người phụ nữ, nơi đó đã bị hắn l.i.ế.m đến đỏ ửng. Nếu không phải trong lòng còn sót lại một phần lý trí thì hắn đã không nhịn được mà c.ắ.n xuống rồi.

Chỉ mới hai tháng không gặp thôi mà.

Sự khao khát do độ tương thích mang lại còn mãnh liệt hơn hắn tưởng tượng rất nhiều.

Răng của Ôn Diên đang đặt trên miếng thịt mềm mại kia và từ từ dùng sức. Phải buông ra thôi, không thể dùng lực thêm nữa. Hắn thậm chí đã cảm nhận được sự hoảng sợ và kháng cự của người bên dưới thân.

Nhưng dù phải nhịn đến đôi mắt đỏ ngầu thì vị trí hàm răng cũng chẳng hề di dịch chút nào.

Cho đến khi một mùi hương thanh mát như có như không truyền đến.

Là vị ngọt của hương quýt.

Rất yếu ớt nhưng lại lập tức khiến tin tức tố của Ôn Diên phát điên không kiểm soát, tựa như mãnh thú trong khoảnh khắc cuốn lấy chút mùi hương vừa hòa vào không khí ấy mà xé nát, sau đó bức thiết khao khát nhiều hơn nữa.

Người tương thích của hắn thực sự quá keo kiệt, chỉ chịu cho từng chút một.

Nhưng dù sao cũng kéo lại được chút lý trí của Ôn Diên.

Hắn chống người dậy đối diện với ánh mắt hơi kinh hãi của Thu Tranh. Khóe mắt người phụ nữ còn đọng lại chút ướt át khiến Ôn Diên cảm nhận được một loại bản năng khác, không phải sự sai khiến của những thứ như tin tức tố Alpha mà là một bản năng nguyên thủy hơn.

Muốn bắt nạt cô, muốn làm cô khóc dữ dội hơn nữa.

Thu Tranh chỉ cảm thấy Ôn Diên của ngày hôm nay đặc biệt nguy hiểm.

Dường như hắn thực sự đã hóa thành dã thú chực chờ nuốt chửng cô. 

Khi d.ụ.c vọng đạt đến đỉnh điểm, hắn siết c.h.ặ.t eo cô, giọng nói trầm khàn vang lên đầy khó khăn: 

“Tin tức tố của tôi hơi rối loạn.”

Lúc đó Thu Tranh vẫn chưa hoàn hồn sau dư âm khoái cảm, chỉ đờ đẫn nhìn hắn và mãi không hiểu hắn nói gì.

“Hả?”

Hương quýt thuộc về người phụ nữ chỉ trong khoảnh khắc này mới hào phóng tuôn trào không tiếc rẻ, tràn ngập căn phòng, ngọt đến mức khiến người ta ong đầu.

Yết hầu Ôn Diên trượt lên xuống: “Bỏ đi.”

Khoảnh khắc tiếp theo, Thu Tranh lại chẳng thể suy nghĩ được gì nữa. Tấm rèm dày che khuất ánh sáng bên ngoài khiến cô không còn phân biệt được ngày hay đêm.

Cô chỉ biết rằng người đàn ông kia cứ lặp đi lặp lại bên tai mình câu “lần cuối cùng”. Nhưng sau một lần lại luôn có thêm lần nữa khiến Thu Tranh không nhịn được mà nghĩ thầm, rốt cuộc anh ta đang ăn kẹo hay là c.ắ.n t.h.u.ố.c thế?