Cũng có sự yêu thích về mặt sinh lý không?
Ôn Diên đột ngột dừng động tác, nhìn chằm chằm Thu Tranh.
Người phụ nữ bị bỏ lơ mở đôi mắt mơ màng, trên mặt hiện lên vài phần khó hiểu: “Sao thế?”
Cô có ham muốn, nhưng không chìm đắm.
Không giống hắn... không giống hắn thế này - không bình thường.
Dù không phải một trăm phần trăm, dù không ngang bằng, nhưng... 0.
Sao có thể là 0 được chứ? Cô đã khiến hắn ra nông nỗi này rồi, dựa vào đâu mà cô vẫn có thể là 0?
Vấn đề mà hắn ép bản thân không được nghĩ đến từ nãy đến giờ bỗng nhiên trỗi dậy vào lúc này, sợi dây lý trí đang căng như dây đàn trong đầu bỗng chốc đứt phựt.
Ánh mắt Ôn Diên đột nhiên dâng lên một luồng cảm xúc như thể căm hận tột cùng, trong ánh mắt hoảng sợ của Thu Tranh, hắn c.ắ.n mạnh vào vùng da trên cổ cô.
Là vị trí tuyến thể.
Lúc này trong mắt Ôn Diên đã giăng đầy tơ m.á.u.
Là d.ụ.c vọng, hoặc cũng có thể là thứ gì đó khác.
Hắn chưa từng thực sự đ.á.n.h dấu Thu Tranh, ngay cả ý định đ.á.n.h dấu tạm thời cũng chưa từng có. Thỉnh thoảng bị cơn say làm mụ mị đầu óc cũng chỉ là gặm c.ắ.n ở chỗ đó một chút, giải khát qua lớp da mà thôi.
Không được đ.á.n.h dấu, điều này trong danh sách của hắn là điều duy nhất được đ.á.n.h dấu đỏ.
Như đang nhắc nhở bản thân đó là ranh giới đỏ tuyệt đối không được vượt qua.
Nhưng Ôn Diên của hiện tại dường như đã quên hết thảy. Chỉ còn lại một ý nghĩ mơ hồ.
Nếu không có độ tương thích, nếu tin tức tố cũng không đủ để thu hút cô.
Thì còn gì nữa đây? Còn gì nữa đây?
Dường như chỉ còn lại... đ.á.n.h dấu thôi.
Thực ra hắn không nên làm thế, ít nhất cũng phải do dự, nhưng động tác c.ắ.n xuống của hắn không hề có chút ngập ngừng nào.
“Ôn Diên!”
Giọng người phụ nữ mang theo sự kháng cự mãnh liệt nhưng Ôn Diên chỉ ấn c.h.ặ.t cô xuống.
Tin tức tố luôn được cô giấu kín, sau khi tin tức tố của hắn được tiêm vào, cuối cùng cũng được giải phóng ra, nồng nàn bao bọc lấy người đàn ông.
Khiến hắn thoải mái đến mức hận không thể c.h.ế.t đi ngay khoảnh khắc này.
Thu Tranh biết vị trí Ôn Diên đang c.ắ.n là tuyến thể.
Khoảnh khắc bị c.ắ.n cô thực sự sợ hãi tột độ.
Sợ mình không có thứ đó, bị coi là quái vật.
Đồng thời cũng sợ mình có thứ đó, cô biết đối với Omega, bị đ.á.n.h dấu có ý nghĩa gì. Họ sẽ vô thức bộc lộ sự đắm chìm, phụ thuộc, thậm chí là trung thành.
Ngay cả đối với Alpha, hành vi này cũng giống như tên gọi của nó, mang nhiều ý nghĩa tuyên bố chủ quyền hơn.
Nhưng may thay, cô không cảm thấy bất kỳ điều gì bất thường.
Ngoài cơn đau nhói nhẹ do răng c.ắ.n vào thì chẳng còn gì nữa. Cô suýt nữa thì tưởng mình thực sự không có thứ đó rồi.
Thế nhưng Ôn Diên lại run rẩy cả người, trong cổ họng phát ra những âm thanh như tiếng gầm nhẹ của dã thú, Thu Tranh có thể cảm nhận được hắn ôm cô ngày càng c.h.ặ.t, cơ thể cọ xát vào cô gần như theo bản năng.
Cơ thể nóng hổi áp sát vào cô đã đến mức không thể lờ đi được nữa.
Thu Tranh cứng đờ người, mặt nóng bừng bừng, không cần nhìn mặt Ôn Diên cô cũng biết đối phương hiện tại khó kiềm chế đến mức nào.
Như thể người bị đ.á.n.h dấu là hắn vậy.
Mãi đến khi động tác dừng lại, người đàn ông phát ra một tiếng rên rỉ nghèn nghẹt, vùi mặt vào cổ cô một hồi lâu mới chịu thẳng người dậy nhìn cô.
Thu Tranh bắt gặp đôi mắt đỏ hoe đó.
Ôn Diên vẫn chưa thoát khỏi cơn cực khoái, tia lý trí cuối cùng đang cố gắng giúp hắn duy trì vẻ bình tĩnh bề ngoài.
Nhưng thực sự... rất thoải mái.
Hắn tưởng mình đã sớm biết sự yêu thích về mặt sinh lý do độ tương thích mang lại đã sớm trải nghiệm niềm vui sướng tột cùng, nhưng vừa rồi vẫn thất thố.
Ôn Diên nhìn chằm chằm Thu Tranh một lúc lâu, đột nhiên khàn giọng hỏi: “Em vẫn không bị ảnh hưởng... đúng không?”
Thu Tranh ngẩn người.
Hắn lúc này đã mất đi vẻ lạnh lùng thường ngày, hốc mắt hơi đỏ do d.ụ.c vọng chưa tan hết, trông như thể cô vừa bắt nạt hắn vậy, nhìn rất cần sự an ủi của cô.
Nói thế nào nhỉ? Thu Tranh xấu hổ muốn gãi đầu.
“Có phải anh... áp lực lớn quá không, tuy có hơi nhanh một chút nhưng anh yên tâm, tôi biết bình thường anh không như vậy đâu, chắc chắn đây chỉ là t.a.i n.ạ.n thôi.”
Không ai rõ năng lực của người này hơn Thu Tranh, thời gian lần này quả thực... không thể so với trước đây, chứ đừng nói đến việc cô còn chưa cởi quần áo.
Ôn Diên ngẩn người một lát, sau đó vẻ yếu đuối trong mắt tan biến sạch sẽ, hắn cười một cái nhưng nụ cười không có chút hơi ấm nào, ngược lại còn có chút nghiến răng nghiến lợi.
“Để em chịu thiệt thòi rồi.” hắn nói: “tôi sẽ bù đắp cho em.”
Hai chữ “bù đắp” được nhấn mạnh, chẳng hiểu sao Thu Tranh lại dâng lên một dự cảm chẳng lành.
Đã không biết là lần thứ mấy rồi, người phụ nữ trong lòng thực sự mệt lử đã ngủ thiếp đi từ giữa chừng, phản ứng duy nhất còn sót lại là theo bản năng dùng tay đẩy ra khi hắn đến gần.
Dục vọng khó tiêu tan, nhưng rốt cuộc cũng sợ cô không chịu nổi.
“Chỉ thế này mà cũng dám khiêu khích tôi.”
Ôn Diên oán trách một câu nhưng lại nhìn khuôn mặt người phụ nữ đến ngẩn ngơ. Rất đẹp, hắn nghĩ, có lẽ độ tương thích đã phủ lên mắt hắn một lớp kính lọc.
Nhưng trong mắt Ôn Diên, cô thực sự rất đẹp.
Tay Ôn Diên chạm vào mặt cô lại không nhịn được mà hôn lên trán sau đó đến mắt, ch.óp mũi, gò má. Không mang theo d.ụ.c vọng, chỉ là không biết chán.
Cho đến khi điện thoại bên cạnh vang lên tiếng thông báo tin nhắn mới.
Người đàn ông không để ý ngay mà hôn lên từng góc cạnh trên khuôn mặt ấy rồi mới chịu rời giường, đi đến chỗ vứt áo vest nhặt lên lấy điện thoại ra.
Là Từ Thành gửi đến, toàn bộ thông tin về Mộc Nhất Phàm anh ta đã tổng hợp gửi cho hắn.
Ôn Diên liếc nhìn người trên giường lần nữa, không có sự quấy rầy của hắn, cô dường như ngủ ngon hơn.
Người đàn ông nhẹ nhàng đi ra phòng khách bên ngoài, mở máy tính lên xem tài liệu.
Mộc Nhất Phàm, so với đại đa số Beta thì cậu ta quả thực xuất sắc hơn nhiều.
Gia cảnh khá giả từ nhỏ đã rất thông minh, mọi người đều tưởng sẽ phân hóa thành Alpha, không ngờ lại phân hóa thành Beta, nhưng dù vậy vẫn tốt nghiệp đại học danh tiếng.
Lý lịch sau khi tốt nghiệp cũng rất sáng, một năm trước nhờ ngoại hình xuất sắc hơn Beta bình thường nên đã gia nhập làng giải trí làm diễn viên.
Hiện tại vẫn chỉ ở trạng thái không nổi không chìm.