Thu Tranh tưởng thế là xong, ai ngờ tin nhắn của đối phương vẫn chưa dứt.

Ôn Diên: Bận việc gì thế.

Ôn Diên: Có việc gì cần tôi giúp thì cứ nói với tôi.

Cần anh im lặng một chút, Thu Tranh thầm nghĩ trong lòng.

Cô đang định trả lời “Cảm ơn, không có gì cần giúp đâu.”

Chữ đã gõ xong rồi thì lại thấy Ôn Diên gửi thêm một tin nữa.

Ôn Diên: Em biết đấy, em là người tương thích một trăm phần trăm với tôi, cảm xúc của em đối với tôi sẽ ảnh hưởng đến tôi.

Có lẽ đối phương cũng nhận ra lời nói của mình quá dồn dập nên tìm cách chữa cháy, hoặc đơn giản chỉ là giống như trước đây, sợ cô có suy nghĩ viển vông nên cảnh cáo như vậy.

Thu Tranh nhìn chằm chằm vào ba chữ “người tương thích” một lúc lâu.

Ảnh hưởng của độ tương thích lớn đến thế sao?

Ngay cả người biết kiềm chế như Ôn Diên cũng bị ảnh hưởng.

Vậy sao cô lại không có cảm giác gì là do xuyên không sao?

Cô suy nghĩ một hồi vẫn không ra manh mối gì. Nhưng cũng chẳng còn hứng thú trả lời tin nhắn nữa, bèn xóa dòng chữ đã gõ, thoát khỏi trang trò chuyện.

Ôn Diên cứ nhìn chằm chằm vào dòng chữ “đối phương đang nhập...”.

Rõ ràng đã nhấp nháy một lúc lâu rồi, cứ như đang gõ một bài văn dài lắm vậy, hắn nhìn không chớp mắt.

Sau đó... sau đó thì chẳng có sau đó nữa.

Dòng chữ ấy biến mất, Thu Tranh lại bắt đầu không trả lời tin nhắn.

Răng Ôn Diên vô thức nghiến c.h.ặ.t, rõ ràng đã gõ chữ rồi, tại sao lại không gửi cho hắn nữa? Câu nào của hắn chọc giận cô rồi?

Hắn đọc lại tin nhắn mình gửi một lần nữa, ánh mắt dừng lại ở câu cuối cùng.

Thực ra Ôn Diên không có ý gì khác, chỉ là nghĩ đối phương sẽ thấy mình phiền phức nên cảm thấy hơi khó xử, mới gõ ra câu đó.

Hắn định thu hồi nhưng đã quá thời gian cho phép.

Muốn giải thích nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu, dù sao... câu này cũng đâu có sai đúng không? Hắn quả thực là...

Giữa hai lông mày Ôn Diên đã nhíu c.h.ặ.t lại từ lúc nào không hay.

Thôi được rồi, hắn nghĩ, đến đây thôi, nói thêm nữa thì thật sự biến thành kẻ bám đuôi mất.

Thu Tranh đặt vé xe đi Hương Thành.

Sở dĩ chọn nơi này là vì Thanh Thu cũng đang ở đó, cô ấy hào hứng chia sẻ trong nhóm rằng một bộ phim chiếu mạng mà cô ấy tham gia viết kịch bản có sự tham gia của Bạch Như Tuyên.

Cô ấy hào hứng không phải vì thích Bạch Như Tuyên mà vì Thu Tranh và Khang Nhã thường xuyên nhắc đến trong nhóm.

Nghe thấy chuyện này, hai người kia ghen tị đến mức muốn cào nát bàn phím.

Khang Nhã: Chỉ cần nữ thần diễn phim chuyển thể từ tiểu thuyết của tui, bắt tui bỏ ra một triệu tệ tui cũng chịu.

Nam Tinh: Bà đúng là không chịu thiệt chút nào nhỉ.

Khang Nhã: Chịu thiệt là phúc, cái phúc này phải để dành cho người khác chứ.

Khang Nhã: Hu hu hu, Thanh Thu, bà làm tui ghen tị c.h.ế.t mất.

Thanh Thu: Tuyên Tuyên chỉ là khách mời thôi, hơn nữa nghe nói hợp đồng đã ký từ rất sớm rồi, nếu không bây giờ cô ấy lên hương rồi, đoàn phim bọn tui chắc chắn không mời nổi đâu.

Nam Tinh: Thế cũng ghen tị lắm rồi.

Cũng vì chuyện này mà Khang Nhã quyết định đi Hương Thành lại ra sức rủ rê Thu Tranh, nơi đó vốn cũng là địa điểm du lịch nổi tiếng lại được gặp mặt hội chị em tốt, Thu Tranh suy nghĩ một lát rồi đồng ý.

Trong nhóm, Thanh Thu cuối cùng nhắc thêm một câu.

Thanh Thu: CP của Tuyên Tuyên trong phim cũng đẹp trai lắm, hơn nữa lại là một Beta, hiếm thấy Beta nào đẹp trai hơn cả Alpha như thế.

Thanh Thu: Tên là Mộc Nhất Phàm, có ai thích không?

Cả Thu Tranh và Khang Nhã đều nói không biết.

Nhưng Thu Tranh ngồi xe rảnh rỗi cũng chẳng có việc gì làm nên tìm ảnh xem thử.

Dù sao một bộ phim có nổi được hay không thì cảm giác CP cũng rất quan trọng.

Mộc Nhất Phàm trong ảnh quả thực rất đẹp trai, nếu nói là đẹp xuất sắc thì so với kiểu Alpha như Ôn Diên mà Thu Tranh từng gặp đúng là kém một chút, nhưng mà... nhìn rất dễ chịu.

Thu Tranh không diễn tả được cảm giác đó, tóm lại là nhìn vào thấy rất thoải mái, mày thanh mắt sáng, ánh mắt trong veo.

Không biết khi đóng cặp với Tuyên Tuyên có vượt qua được bộ “Tiểu Mân Côi” trước đó không. Cô thầm nghĩ.

Đây là lần đầu tiên Thu Tranh đi xa kể từ khi đến thế giới này.

Cô đi xe giường nằm, đây là phương tiện di chuyển cô thường dùng nhất trước khi xuyên không.

Ban đầu Thu Tranh còn hào hứng nhìn ra ngoài cửa sổ, sau đó phát hiện... núi non y hệt, ruộng đồng y hệt, nhà cửa y hệt, thậm chí tiếng ngáy rung trời lở đất sau khi tắt đèn vào ban đêm cũng y hệt.

Cô lấy cặp nút bịt tai đã chuẩn bị sẵn ra, giấc ngủ trên xe không được sâu, vì sợ đi quá trạm cũng lo lắng vấn đề an toàn nên cô luôn trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê.

Sáng ra, Thu Tranh dậy sớm hơn phần lớn mọi người trong toa xe, ngáp ngắn ngáp dài rửa mặt qua loa ở bồn rửa tay công cộng.

Lần sau đi đâu thì đi máy bay cho rồi.

Dù sao bây giờ cô cũng được coi là người có tiền, khoản chi phí này không cần phải tiết kiệm nữa.

May mà cô mua chuyến xe này đã tính toán thời gian kỹ lưỡng, dậy sớm một chút là đến nơi rồi.

Thu Tranh đi theo dòng người đông đúc về phía trước, khoảnh khắc ra khỏi trạm, cô có thể cảm nhận rõ ràng không khí ở đây trong lành hơn bên Hải Thành rất nhiều, bầu trời cũng xanh hơn hẳn.

Cô bắt taxi đến một cửa hàng cho thuê xe đã tìm kiếm từ trước.

Hương Thành có khá nhiều thị trấn du lịch, tuy giữa các nơi đều có xe buýt chạy thẳng nhưng Thu Tranh say xe, xe buýt lại càng say dữ dội hơn nên thuê xe là việc ưu tiên hàng đầu.

Ông chủ cửa hàng xe rất nhiệt tình, vừa dẫn Thu Tranh xem xe vừa bắt chuyện làm quen.

“Cô gái, đi một mình à?”

“Không ạ còn có bạn bè nữa, ngày mai họ mới đến hội họp.”

“Vậy lấy chiếc này đi, chiếc này rộng hơn chút.” Ông chủ giới thiệu một chiếc.

Là loại xe có ghế sau khá rộng rãi, Thu Tranh không từ chối, thực ra không cần dùng đến nhưng cô cũng không muốn nói mình đi một mình.

“Cô gái, các cô đến Hương Thành lúc này là đúng bài rồi đấy. Mùa thu cảnh sắc đẹp lắm!”

“À đúng rồi, cô có cần hướng dẫn viên không? Tôi có quen mấy người hướng dẫn viên khá tốt, đều rất được còn có thể lái xe cho cô nữa.”

Thu Tranh cười nói không cần, sau khi đặt cọc và lái xe đi, cô đến thẳng homestay đã đặt trước.

Thời gian còn nhiều, ngày đầu tiên cũng không vội đi chơi nên cô nghỉ ngơi trước.