Bỗng nhiên bị réo tên, Thu Tranh phát hiện cô bé kia đang nhìn mình thì lập tức thẳng lưng lên một chút:
“Đúng đấy, tôi cũng đi theo bản đồ mà, cái bản đồ này đúng là hơi thần kinh thật nhưng lật xe thì không phải lỗi của nó đâu.”
Qua kính chiếu hậu, cô thấy Mộc Nhất Phàm dường như cười khẽ một cái.
“Phàm là chuyện gì cũng nên tìm nguyên nhân từ người khác trước.” Mộc Nhất Phàm tiếp tục nói với cô bé: “nếu người khác không có lỗi thì đó cũng là lỗi của thế giới này.”
Câu này đúng là nói trúng tim đen của Thu Tranh, thế giới này có thể không sai sao? Sai quá đi chứ lị.
Được được được, với cái tinh thần trạng thái này, nể tình anh ta không dung túng cho cái thói xấu của đàn ông, cô vốn định đưa người đến chỗ bắt xe, giờ quyết định đưa thẳng đến Vân Loan luôn.
Dù sao cũng tiện đường.
Suốt dọc đường họ cũng nói vài câu, nhưng hễ đụng đến vấn đề riêng tư cá nhân của Thu Tranh là Mộc Nhất Phàm tuyệt đối không hỏi nhiều, ngay cả tên cũng không hỏi.
Thu Tranh chở họ một mạch đến Vân Loan: “Hai người dừng ở đâu? Đến phim trường luôn à?”
Cô gái tên Tiểu Lục rất vui mừng: “Có tiện không ạ? Thật sự cảm ơn cô nhiều lắm.”
Mộc Nhất Phàm lại lấy điện thoại ra xem sau đó mới áy náy nói: “Tôi thấy cách đây một cây số có một bệnh viện, có thể đưa chúng tôi đến đó được không?”
Nếu là một cây số thì thực ra còn gần hơn phim trường.
“Anh Mộc, đến bệnh viện làm gì? Anh bị thương à?”
“Đâm xe rồi, không đi khám sao được?” Mộc Nhất Phàm liếc nhìn cô bé: “Nhỡ bị nội thương hay chấn động não gì đó, sau này tôi không chịu trách nhiệm đâu đấy.”
Thu Tranh nghe vậy thấy cũng có lý. Cô tắt bản đồ của mình đi: “Đi đường nào nhỉ? Để tôi xem.”
Mộc Nhất Phàm nhoài người lên khoảng trống giữa hai ghế trước: “Tôi chỉ đường cho cô.”
Khoảng cách hơi gần, không phải khoảng cách an toàn nhưng vì đã đến thị trấn đông người nên vấn đề an toàn có thể bỏ qua.
Thu Tranh ngửi thấy một mùi hương rất dễ chịu.
Cô chưa từng ngửi thấy mùi tin tức tố bao giờ nên chắc đây là mùi nước hoa.
Xem ra Mộc Nhất Phàm là Beta.
“Đi thẳng.”
“Rẽ phải ở ngã tư phía trước.”
Dưới sự chỉ dẫn của anh ta, Thu Tranh rất nhanh đã đến bệnh viện trên bản đồ, quả thực không xa, Tiểu Lục xuống xe vẫn còn cảm ơn rối rít. Mộc Nhất Phàm thì trực tiếp lấy điện thoại ra.
“Không thể để cô chở không công được, kết bạn đi, tôi chuyển tiền cho cô.”
“Tiện đường thôi mà.”
Ban đầu Thu Tranh không định lấy, nhưng không chịu nổi người ta cứ nằng nặc đòi đưa. Cô biết có một số người như vậy, thà mình chịu thiệt một chút chứ chiếm hời của người khác là sẽ thấy khó chịu, cuối cùng cô cũng không khách sáo nữa. Đưa mã QR trên điện thoại ra.
Mộc Nhất Phàm nhìn lướt qua là mã nhận tiền chứ không phải mã kết bạn.
Động tác của anh ta khựng lại trong giây lát nhưng cũng rất nhanh ch.óng chuyển tiền qua.
3000 tệ.
Nhiều quá!
Thu Tranh vội vàng xuống xe gọi anh ta: “Anh Mộc, anh đưa nhiều quá rồi, đi nhờ xe thôi mà, không cần nhiều thế đâu.”
“Làm bẩn xe cô rồi còn phải rửa xe nữa chứ?” Người đàn ông cười lên trông rất đẹp trai: “Nên thế mà, cô cứ nhận đi.”
Thu Tranh đuổi theo hai bước nhưng họ không có ý định dừng lại, cô cũng ngại giằng co qua lại với người ta nên chỉ đành nhìn anh ta đưa Tiểu Lục vào bệnh viện.
Đúng là người tốt.
Được được được, anh yên tâm, đến lúc đó tôi sẽ cắt ghép cho anh thêm hai cái video nữa, tuyên truyền anh là người đẹp nết đẹp người.
Tay nghề cắt ghép của cô không phải dạng vừa đâu.
Thu Tranh lại bắt đầu tìm đường đến homestay.
Thanh Thu ở khách sạn cùng đoàn phim, Khang Nhã đến đây hình như cũng dẫn theo bạn trai. Vì thế họ gặp mặt là gặp mặt, đu idol là đu idol, không làm ảnh hưởng đến lịch trình riêng của nhau.
Bản thân Thu Tranh là một người hướng nội (i-person), cô rất hài lòng với kiểu giao thiệp này.
Buổi tối sau khi mọi người đã ổn định chỗ ở, ba người mới hẹn nhau ra ngoài gặp mặt.
Thu Tranh vẫn hơi hồi hộp.
Họ hẹn nhau ở một quán bar mang phong cách tiểu tư sản, ở đây có cả một con phố toàn quán kiểu này, quán này cũng thuộc dạng khá nổi tiếng.
Hai người kia đến trước, họ đã thông báo trước về trang phục nên Thu Tranh vừa vào cửa đã nhận ra ngay.
Khang Nhã là một đại mỹ nhân khiến người ta kinh ngạc ngay từ cái nhìn đầu tiên, cả người toát lên vẻ sắc sảo, phóng khoáng, phải nói là ở thế giới này, tỷ lệ trai xinh gái đẹp thực sự rất cao.
Thanh Thu đúng là người như tên, tóc dài, đeo kính gọng đen, mang vẻ đẹp trí thức.
Hai người đồng loạt vẫy tay với Thu Tranh.
Tuy là lần đầu gặp mặt nhưng dù sao cũng đã trò chuyện trong nhóm rất lâu rồi nên mọi người chỉ lạ lẫm lúc mới gặp, sau màn “khen xã giao” kiểu “cô xinh quá” thì rất nhanh đã thân thiết ríu rít trò chuyện.
“Hình như mai Tuyên Tuyên đến khách sạn, ngày kia mới vào đoàn. Cô ấy có cảnh quay ngoại cảnh, đến lúc đó các bà có thể xem ở bên ngoài trước. Đợi quay xong, tui tìm cơ hội đưa các bà vào trong.”
Khang Nhã có chút kích động nhưng vẫn giữ được lý trí:
“Gặp mặt thì thôi, quay phim cả ngày đã đủ mệt rồi, xuống còn phải cười nói tiếp đón fan, mệt lắm. Bà xin giúp tụi tui hai chữ ký là được rồi, tui với Nam Tinh đứng ngoài xem họ quay ngoại cảnh thôi.”
Thu Tranh gật đầu tán thành: “Đúng đấy, không thể phá hỏng quy tắc làm khó bà được.”
“Fan gương mẫu thời đại mới!” Thanh Thu giơ ngón cái với họ.
Mấy người đang nói chuyện thì điện thoại Thu Tranh đổ chuông là một số lạ, cô không do dự tắt máy, kết quả lại đổ chuông tiếp, cô mới nói với hai người kia một tiếng rồi đứng dậy tìm chỗ nghe máy.
“Tranh Tranh!”
Giọng của Ôn Lâm.
“Cô Ôn.”
Ôn Lâm cũng không để ý cách xưng hô hơi xa lạ của cô: “Tranh Tranh, ở nhà có việc gì không? Chị đang ở gần nhà em, mua cho em cái bánh nướng, chị thấy ngon lắm, muốn cho em nếm thử.”
Thu Tranh dở khóc dở cười.
Xa xôi thế này mà chỉ vì cái bánh nướng?
Nhưng mà... đúng là không khéo thật.
“Tôi không có nhà.”
“Hả? Ôn Diên đưa em đi đâu rồi?”
“Không phải không phải, tôi đang ở thành phố khác.”
Thành phố khác! Đồng t.ử Ôn Lâm chấn động: