“Hít một hơi thông phổi.” Cô nàng thở dài vẻ cực kỳ sảng khoái: “Hu hu hu, tin tức tố của Tuyên Tuyên nhà chúng ta ngọt quá đi mất.”

Thu Tranh chỉ cảm thấy trên người thần tượng bao phủ một tầng hào quang là mùi hương ngọt ngào mà cô không ngửi thấy nhưng có thể tưởng tượng ra.

Nói chứ nếu không phân biệt nam nữ mà chỉ nhìn Alpha và Omega thì cô đột nhiên cảm thấy, Alpha nữ... ừm... cô cũng không phải là không thể.

Kỹ thuật chụp ảnh của Thu Tranh không tốt, dứt khoát lấy số lượng bù chất lượng, ấn nút chụp liên thanh không ngừng nghỉ.

Đúng lúc này, cô ngửi thấy một mùi hương, có chút quen thuộc, Thu Tranh theo bản năng nghiêng đầu sang thì nhìn thấy Mộc Nhất Phàm cách mình không xa.

Lúc này anh ta đã không còn vẻ lếch thếch của ngày hôm qua, thay một bộ quần áo sạch sẽ, trông càng thêm sảng khoái.

Là CP trong phim, đa số cảnh diễn của Tuyên Tuyên đều là diễn với anh ta nên hôm nay anh ta cùng xuất hiện cũng không có gì lạ.

Cô còn nghe thấy Khang Nhã thì thầm bên cạnh: “Đây chính là Mộc Nhất Phàm đó hả? Nhìn thế này cũng được đấy chứ, cao thật.”

Chẳng phải sao, cao thật đấy, hôm qua ấn tượng đầu tiên của Thu Tranh khi nhìn thấy anh ta cũng là điều này.

Mộc Nhất Phàm cũng nhìn thấy cô.

Thu Tranh chạm mắt với anh ta.

Trong mắt người đàn ông thoáng qua vẻ ngạc nhiên, khuôn mặt vốn lơ đễnh không cười bỗng nở nụ cười với Thu Tranh, không phải nụ cười xã giao công thức hóa mà dường như xuất phát từ nội tâm.

Thu Tranh lại chẳng có phản ứng gì, cứ như không quen biết vậy.

Nụ cười của Mộc Nhất Phàm không hề giảm bớt cũng chẳng thấy ngượng ngùng, ánh mắt dừng lại trên tấm biển cổ vũ trong tay cô một lúc rồi mới từ từ dời đi.

Người đàn ông đi về phía trước đã lọt vào ống kính vốn đang hướng về phía Tuyên Tuyên của Thu Tranh.

Mãi đến khi người đàn ông đột nhiên quay đầu lại nhìn về phía này lần nữa, Thu Tranh mới nhận ra cái tay c.h.ế.t tiệt của mình vẫn đang ấn chụp, vội vàng dừng lại bỏ điện thoại xuống.

Sau đó họ còn xem quay phim thêm một lúc nữa.

Không biết hậu kỳ sẽ cắt ghép thế nào nhưng theo những gì nhìn thấy thì Thu Tranh và Khang Nhã đều rất hài lòng.

“Vai phụ cũng không sao, chỉ cần đoàn phim không giở trò thì chị đẹp nhà chúng ta vẫn cứ tỏa sáng rực rỡ.”

Họ không ở lại xem hết buổi, Khang Nhã giữa chừng bị bạn trai đón đi, Thu Tranh lấy điện thoại ra thấy không có mạng mới nhớ ra mình đang bật chế độ máy bay.

Vừa tắt chế độ máy bay, một loạt cuộc gọi nhỡ nhảy ra, nhìn thấy nhiều cuộc gọi nhỡ như vậy, tim Thu Tranh đập thót một cái, chuyện gì thế này?

Có chuyện gì gấp sao?

Cô vội vàng đi sang một bên gọi lại.

Điện thoại gần như vừa đổ chuông đã được bắt máy, chỉ là không có tiếng nói truyền đến, Thu Tranh đành lên tiếng trước: “Ôn Diên?”

Một lúc lâu sau, bên kia cuối cùng cũng “ừ” một tiếng, giọng hơi khàn: “Đang ở Vân Loan?”

Xem ra là đã điều tra rồi, Thu Tranh cũng chẳng để bụng, vừa nãy nếu không phải giọng điệu Ôn Diên đáng ghét quá thì cô đã tự nói rồi.

“Đúng vậy.”

“Sao lại đến đó?”

“Đi chơi thôi.”

Không biết có phải cô trả lời quá hiển nhiên hay không mà đối phương lại im lặng một lúc rồi mới hỏi tiếp.

“Đã ra ngoài rồi thì lần trước nhắn tin sao không nói một tiếng?”

Giọng điệu Ôn Diên rất bình thản như chỉ thuận miệng hỏi, dường như sự chất vấn trong điện thoại trước đó chưa từng tồn tại, lúc này giống như đang nói “chúng ta nói lý lẽ một chút”.

Thu Tranh đi về phía bờ sông, tay vịn lan can, trong lòng dâng lên cảm giác kỳ lạ khó tả.

Nói lý lẽ gì chứ? Anh ta cũng đâu có lý.

“Tôi đã tính toán thời gian rồi, trước lần gặp mặt sau chắc chắn sẽ về kịp cũng chẳng phải chuyện quan trọng gì, anh bận như thế nên tôi không nói. Hơn nữa trong hợp đồng cũng không quy định ra ngoài phải báo cáo với anh.”

Thu Tranh suy nghĩ một chút rồi hỏi:

“Anh muốn thêm điều khoản này vào à?”

Đầu dây bên kia, tay Ôn Diên cầm điện thoại siết c.h.ặ.t rồi lại siết c.h.ặ.t.

Khoảnh khắc đó, dường như vị trí của hai người đã hoán đổi cho nhau.

Trước đây luôn là hắn nhắc đi nhắc lại “hãy nhận rõ vị trí của mình”: “nhớ kỹ giới hạn giữa chúng ta”.

Bây giờ cô đang bày tỏ ý nghĩa tương tự, chỉ là khác với sự đơn giản thẳng thừng thậm chí ngạo mạn của hắn, cô dùng phong cách của riêng mình, không gay gắt đối đầu mà ôn hòa, giữ thể diện cho đối phương.

Thậm chí còn không dùng câu “tôi không có hứng thú với chuyện của cô” mà hắn từng nói để chặn họng hắn.

Nhưng Ôn Diên lại nảy sinh cảm giác chật vật chưa từng có, hắn đang làm cái gì thế này? Chỉ vì cô ra ngoài một chuyến mà hắn đã rối tinh rối mù lên rồi.

Quá nực cười.

Quá...

Hắn kín đáo thở dài một hơi: “Không cần. Hợp đồng quả thực không yêu cầu em báo cáo, tôi cũng không định thêm vào.”

“Em đi chơi vui vẻ.”

“Vậy anh gọi điện là...”

Trong điện thoại, mấy âm tiết cuối cùng của người phụ nữ còn chưa truyền đến hết.

Ôn Diên đã cúp máy nhanh hơn cả suy nghĩ. Dường như làm vậy là có thể thoát khỏi cảm giác t.h.ả.m hại không thể kiểm soát này.

Nhưng lúc này đối diện với chiếc điện thoại đã tắt màn hình, hắn lại hối hận.

Tại sao không để cô nói hết?

Hiếm khi cô chủ động nói chuyện với hắn.

Bây giờ cô chắc chắn càng ghét hắn hơn, sau này cũng sẽ càng không để ý đến hắn nữa.

Ôn Diên ngồi trên xe, mùi tin tức tố bực bội đã hoàn toàn lấn át hương hoa hồng. Hắn mở điện thoại, vốn định gọi lại nhưng ngón tay đặt ở mép màn hình mãi không ấn xuống được.

Gọi lại hỏi cô định nói gì sao?

Thực ra Ôn Diên đoán được, cô chỉ muốn hỏi hắn gọi nhiều cuộc như vậy là có việc gì gấp.

Rồi sao nữa? Hắn nói thế nào?

Hắn lại tắt điện thoại, thôi bỏ đi, hắn gần như tự giận dỗi mà nghĩ, ghét thì ghét đi.

Ban đầu chẳng phải cũng lo lắng cô sẽ thích mình sao?

Ghét mình thêm một chút, đối xử với mình tệ hơn một chút, ghét đến mức lòng tự trọng của hắn tuyệt đối không cho phép hắn đi tìm cô nữa là được rồi.

Thu Tranh nói xong câu hỏi mới nhận ra không đúng, cầm điện thoại lên xem thì thấy Ôn Diên đã cúp máy.

Khó hiểu thật, rốt cuộc vẫn chưa nói gọi điện liên hoàn như đòi mạng thế rốt cuộc là có việc gì.

Hừ, bên A tùy hứng.

Thu Tranh dựa vào lan can nhìn mặt nước, ngược lại với suy nghĩ của Ôn Diên, cô thực ra không để tâm chuyện đối phương cúp máy.