Vừa lấy điện thoại ra thì nhân viên bảo vệ bên kia đã chạy chậm tới.
“Là cô Thu phải không ạ?”
Thu Tranh ngơ ngác gật đầu.
Trên mặt đối phương nở nụ cười nhiệt tình: “Mời cô vào ạ.”
Nói rồi vẫy tay với bên kia, thanh chắn lập tức được nâng lên.
Thu Tranh nói cảm ơn, cất điện thoại lái xe vào, nhìn theo chiếc xe của cô đi vào, nhân viên bảo vệ phía sau nói gì đó vào bộ đàm.
Thế là Thu Tranh vừa vào, phía trước đã có người lái xe tuần tra dẫn đường cho cô, dẫn cô đến thẳng tòa nhà của Ôn Diên.
Không hổ là khu cao cấp, Thu Tranh thầm cảm thán trong lòng, tố chất quản lý này đúng là cao.
Còn ở nhà Ôn Diên, người giúp việc cũng đã đợi sẵn ở đó rồi.
“Phu nhân.”
Cách xưng hô này khiến Thu Tranh ngồi trong xe ngượng đến mức co quắp ngón chân.
Đến nhà tổ thì thôi đi, dù sao cũng chỉ gọi một ngày hôm đó, ở đây chẳng lẽ ngày nào cũng phải nghe họ gọi thế này sao?
Cô lái xe vào chỗ trống trong gara theo chỉ dẫn trước. Một dàn xe khiến cô tặc lưỡi hai tiếng, vừa mở cốp sau, Bạch Yến vội vàng tiến lên định giúp cô lấy vali, Thu Tranh tự mình nắm lấy.
“Không cần đâu không cần đâu, tôi tự làm được rồi.”
Cô hơi không quen bị người ta hầu hạ nên tự mình kéo vali đi, hai người kia cũng không dám trái ý cô, chỉ đành một người dẫn đường phía trước, một người đi theo sau.
Thu Tranh đi thang máy lên tầng ba.
Theo lời người giúp việc thì cả tầng này Ôn Diên đều chuẩn bị cho cô. Thu Tranh hơi trợn mắt há mồm, căn phòng kia của cô đúng là không bằng cái nhà vệ sinh của người ta.
Thu Tranh từ chối ý tốt muốn giúp cô dọn dẹp của hai người kia, cô có mỗi cái vali, có gì đâu mà dọn.
Hai người nhớ lời dặn của Ôn Diên đã vậy thì không tiện làm phiền, chỉ cho cô chỗ chuông gọi rồi xuống lầu.
Thu Tranh đi ngó nghiêng từng phòng.
Phong cách trang trí phòng rất giống phòng của Ôn Diên ở nhà tổ.
Nhưng cũng có vài thứ lạc quẻ.
Ví dụ như gấu bông trên giường, ghế sofa màu hồng, xích đu đáng yêu ngoài ban công. Còn có thư phòng, giá sách, bàn làm việc bằng gỗ dày dặn nhưng lại là máy chủ, máy tính màu trắng, tai nghe màu xanh lam.
Thậm chí là ống đựng b.út dễ thương.
Minh họa sống động cho cái gọi là “mix match”.
Đi dạo xong xuôi cô mới bắt đầu dọn dẹp, quần áo thay giặt để vào tủ, đồ dùng hàng ngày bày biện ra, sổ tay làm việc để trong thư phòng.
Cô ngồi lên chiếc ghế làm việc Ôn Diên chuẩn bị.
Thoải mái, thật sự rất thoải mái.
Trước đây cô đúng là quá không biết hưởng thụ rồi.
Hôm nay Ôn Diên tan làm đúng giờ.
Lúc đi, đa số đồng nghiệp trong phòng nghiên cứu vẫn còn đang làm việc, ai nấy đều nhìn theo bóng lưng người đàn ông đang đi về phía thang máy.
Lạ thật, nhìn từ phía sau cũng có thể cảm nhận được tâm trạng cực kỳ tốt xen lẫn sự nôn nóng của giáo sư lúc này.
Về nhà đối với Ôn Diên mà nói từ trước đến nay chỉ tượng trưng cho việc tìm một nơi để nghỉ ngơi ngủ một giấc mà thôi.
Nhưng bây giờ, nghĩ đến việc trong nhà còn có một người, đủ loại cảm xúc không tên đều tích tụ trong l.ồ.ng n.g.ự.c căng phồng, giống như quả bóng bay chỉ cần chọc một cái là vỡ.
Ôn Diên thậm chí vì sự rung động tê dại đó mà phải nắm c.h.ặ.t vô lăng.
Cũng không biết cô ấy ở có quen không.
Xe của hắn vốn đang chạy rất nhanh nhưng khi đi ngang qua một tiệm hoa lại vô thức nhìn thêm vài lần. Ôn Diên dừng xe bên đường, ngồi trong xe một lúc lâu mới xuống xe vào tiệm.
Khi lái xe vào gara ngầm, hắn liếc mắt một cái là thấy ngay chiếc xe màu xanh nhỏ của Thu Tranh.
Lạc lõng giữa dàn xe, hắn lại đỗ xe của mình ngay bên cạnh.
Ôm bó hoa xuống xe lại nhìn thêm vài lần chiếc xe màu xanh nhỏ, Ôn Diên lúc này mới lên lầu.
“Chào ông chủ.” Người giúp việc chào hỏi hắn.
“Phu nhân đâu?”
“Vẫn luôn ở trên lầu ạ.”
“Đồ đạc dọn dẹp xong chưa?”
Lưu Vân vẻ mặt khó xử trong chốc lát mới trả lời: “Phu nhân không để chúng tôi giúp, cô ấy chỉ mang theo một chiếc vali nhỏ, trông cũng không có bao nhiêu đồ nên chúng tôi xuống trước.”
Nghe thấy “không có bao nhiêu đồ”, động tác của Ôn Diên khựng lại trong giây lát.
Cuối cùng hắn cũng chỉ “ừ” một tiếng, nhìn về phía cầu thang một cái rồi mới đi về phía bình hoa trong phòng khách.
Trong bình cắm hoa hồng đỏ tươi là bó hoa mua khi đi gặp Thu Tranh lần trước, không tặng được nên hắn bày ở nhà. Lúc này thời gian đã hơi lâu, trông có vẻ héo úa rồi.
Tay hắn vừa chạm vào, tai đã thính nhạy bắt được tiếng bước chân truyền đến từ cầu thang, ánh mắt liền lập tức đuổi theo.
Thu Tranh ở trong phòng đã nghe thấy tiếng Ôn Diên về.
Cô hơi ngạc nhiên, Ôn Diên về sớm hơn cô tưởng.
Nhưng dù sao cũng là ngày đầu tiên chuyển vào, vì phép lịch sự chắc chắn phải xuống chào hỏi một tiếng.
Lúc này mới xuống lầu.
Vừa xuống đã thấy người đàn ông đang ôm một bó hoa bách hợp, hoa rất thơm, cả căn phòng ngập tràn mùi hương hoa.
Lúc đến cô không để ý, giờ mới phát hiện trong bình hoa còn có bó hoa hồng đã héo một nửa.
Người này bình thường còn cắm hoa sao? Không nhìn ra đấy cũng lãng mạn phết.
Người phụ nữ trên cầu thang b.úi tóc củ tỏi tùy ý, đi đôi dép lê loẹt quẹt, trong nhà không lạnh nên cô không mặc áo khoác, trên chiếc quần âu trắng chỉ phối một chiếc áo len màu vàng non, trong khoảnh khắc dường như trở thành màu sắc tươi sáng duy nhất trong căn nhà này.
Tay Ôn Diên ôm hoa bất giác siết c.h.ặ.t.
Thu Tranh không nhận ra sự khác thường của hắn, vừa đi về phía hắn vừa thuận miệng hỏi: “Tan làm rồi à?”
Mãi đến khi cô đến gần, người đàn ông như được nhắc nhở, thu hồi ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào cô. Ừ một tiếng.
“Anh mua hoa à?”
“Ừ.” Ôn Diên dường như suy nghĩ một chút lại giải thích thêm một câu: “hoa trong nhà sắp tàn rồi, tôi đổi bó mới.”
Trông hắn hoàn toàn không giống người sẽ đi mua hoa.
Thu Tranh nghĩ vậy lại thấy Ôn Diên thậm chí không gọi người khác làm mà tự mình đeo găng tay, lấy bó hoa đã héo trong bình ra.
Cô đứng gần hơn một chút, giờ cũng coi như ăn nhờ ở đậu, cô rất biết ý nhận lấy găng tay từ người giúp việc đeo vào sau đó đón lấy bó hoa hồng Ôn Diên vừa lấy ra.
Cầm trong tay rồi, Thu Tranh không bỏ xuống ngay mà quan sát kỹ, thực ra cũng tàm tạm, chưa héo hẳn, chỉ là có vài bông bị héo úa, cô bèn nhặt những bông đó ra.
Số còn lại vẫn nở rất đẹp.