Thật không thể tin nổi, không phải đang suy nghĩ xem có nên đưa cô ấy đến làm quen hay không mà là suy nghĩ làm thế nào để cô ấy không cảm thấy khó chịu.

Ôn Diên thế này là... nghiêm túc thật đấy à.

Hắn không ghét độ tương thích nữa sao?

Đặt điện thoại xuống, Ôn Diên nhắm mắt một lúc lâu.

Mình bị cô ấy dỗ dành thế này, có phải dễ dàng quá không?

Nhưng đóng băng hoạt động cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa, hơn nữa Thu Tranh nói cô là fan sự nghiệp, Ôn Diên không muốn làm cô không vui.

Nếu sau này biết được là do hắn đứng sau giở trò, nhất định sẽ giận hắn, không chừng còn tưởng hắn ghen thật ấy chứ.

Hắn có lý do gì để ghen tị với một Beta? Chẳng qua chỉ là một idol cô ấy thích thôi mà. Chỉ là sự yêu thích của fan dành cho thần tượng, Thu Tranh đâu chỉ thích mỗi người này.

Dù nghĩ như vậy nhưng hắn vẫn xem lại video của Mộc Nhất Phàm mà Thu Tranh đã like một lần nữa lại là cảm giác đó, hận, hận đến mức chân răng ngứa ngáy.

Hắn nhớ lại những ưu điểm mà Thu Tranh liệt kê, không cam lòng so sánh với bản thân.

Đẹp trai? Có đẹp bằng hắn không?

Nghiêm túc? Cái gì cũng thử, cái gì cũng ba tâm hai ý, gọi là nghiêm túc cái gì? Có chuyên nhất nghiêm túc như hắn không?

Diễn xuất tốt? Đây chẳng phải là điều cơ bản nhất của diễn viên sao? Hắn ta cũng chẳng phải người xuất sắc nhất đúng không?

Dáng người đẹp? Hừ, trên mạng không biết photoshop thế nào đâu.

Còn phẩm chất, Thu Tranh đều bị vẻ bề ngoài giả tạo trên mạng lừa gạt cả thôi.

Hắn so sánh từng điều một, điều nào cũng cảm thấy mình hơn hẳn. Nhưng nỗi hận khó tiêu tan vẫn lan tràn trong lòng.

Hắn nhớ lại lúc Thu Tranh nhắc đến Mộc Nhất Phàm, vẻ mặt tươi cười, tán thưởng. Người đó trong mắt cô, đúng là chỗ nào cũng tốt.

Chẳng qua là do độ tương thích tác quai tác quái mà thôi, Ôn Diên nghĩ, độ tương thích đã che mờ mắt cô rồi.

Tám mươi phần trăm.

Độ tương thích... thực sự có thể vượt qua tất cả sao?

Thu Tranh rất nhanh đã nhận được tin, cả Bạch Như Tuyên và Mộc Nhất Phàm đều đã ký hợp đồng với Tinh Thần Entertainment.

Tin tức của Bạch Như Tuyên cô biết được từ trên mạng.

Của Mộc Nhất Phàm là do anh ta đích thân nói với Thu Tranh.

Anh ta quả nhiên rất vui: Lần này cô lại tiến thêm một bước đến việc làm fan của đỉnh lưu rồi đấy.

Thu Tranh thì khiêm tốn: Chính chủ cố gắng, ngồi đợi chính chủ đưa đi bay.

Hai người trò chuyện vài câu, có lẽ vì có chuyện vui nên Mộc Nhất Phàm lại bóng gió đề nghị đi ăn. Thu Tranh vẫn từ chối.

Cứ cảm thấy để Ôn Diên biết được sẽ hơi rắc rối.

Thôi bỏ đi, cứ giữ quan hệ trò chuyện trên mạng là được rồi, thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện.

Cô còn vì hai người này mà đặc biệt cảm ơn Ôn Diên. Lúc đó Ôn Diên đang đưa cô đi tham quan những nơi khác trong biệt thự.

Thu Tranh ăn mặc thoải mái, hôm nay Ôn Diên cũng hiếm khi không mặc âu phục, hai người đi dạo trong biệt thự, nhìn từ xa quả thực không khác gì những cặp vợ chồng bình thường.

Biệt thự có rất nhiều tiện ích khác, hầm rượu, phòng tập gym, rạp chiếu phim gia đình.

Thu Tranh nhìn mà than thở không thôi.

Nhắc đến chủ đề này, Ôn Diên nhàn nhạt nói không có gì.

“Dạo này anh có vẻ không bận nhỉ?”

Bởi vì Ôn Diên bây giờ ngày nào cũng về nhà như sấm đ.á.n.h không trượt phát nào, thậm chí buổi trưa cũng về ăn cơm đúng giờ.

Đây là lần thứ hai Thu Tranh nhắc đến rồi, lần trước Ôn Diên bị cô nói vậy, hôm sau liền bắt đầu “bận”.

Nhưng lần này, hắn do dự giữa “sĩ diện” và “ăn cơm với Thu Tranh” trong chốc lát rồi trả lời: “Ừ, không bận.”

Không biết tại sao, Thu Tranh cứ có cảm giác hắn bất chấp liêm sỉ luôn rồi.

“Rảnh rỗi em có thể đi dạo khắp nơi cũng không cần cứ ở lì trên tầng ba.”

Ôn Diên có tư tâm, cô cứ ở lì trên tầng ba thì hắn không gặp được.

“Được.” Thu Tranh đồng ý, vì cảm thấy cuộc sống quả thực có thể phong phú hơn một chút, cô cũng có hứng thú với vài chỗ.

Cuối cùng Ôn Diên đưa cô đến trước cửa sổ sát đất từ đây có thể nhìn thấy sân vườn bên ngoài, nhà người khác đều làm vườn hoa, chỉ có chỗ Ôn Diên là đất bằng phẳng quy củ.

“Bây giờ em không ở bên kia nữa, hoa cỏ ở nhà không ai chăm sóc cũng không được, có thể chuyển qua đây.”

Hắn đã vào đó một lần, đương nhiên là nhìn thấy rồi.

Thu Tranh vừa ngạc nhiên vui mừng vừa có chút bất ngờ lại nhìn ra khoảng đất trống bên ngoài: “Trông anh không giống người thích trồng hoa trong sân.”

Ôn Diên mím môi.

Quả thực là vậy, những thứ đó đối với Ôn Diên mà nói thực sự không có nhiều ý nghĩa, nhưng bây giờ hắn hy vọng trong ngôi nhà này, đồ đạc thuộc về Thu Tranh càng nhiều càng tốt, dường như chỉ có như vậy cô mới không thể dễ dàng dứt bỏ.

“Nếu là em thì được.”

Cái gì gọi là “Nếu là em thì được” hả?

Câu này nếu không phải thốt ra từ miệng Thiên Nga Trắng thì nghe cũng mập mờ phết đấy.

Lúc này Thu Tranh đang lái xe về nhà mình định chuyển hoa, mấy chậu hoa của cô đúng là không thể bỏ mặc mãi được, lời của Ôn Diên, cô nghĩ nhiều là không thể nào nghĩ nhiều được, nhưng mà...

có thể viết vào sổ tay trước, biết đâu lúc nào viết lời thoại tổng tài bá đạo lại dùng đến.

Tưởng tượng đối tượng công lược trong game otome của mình nói: “Nếu là em thì được.”

Thu Tranh đã không nhịn được mà cười toe toét rồi, quả nhiên, thế giới ảo và thế giới thực có bức tường ngăn cách.

Cô cứ nghĩ linh tinh như vậy suốt dọc đường về đến nhà.

Rồi cười không nổi nữa.

Bên cạnh chiếc xe thương vụ, người đàn ông dáng người cao ráo đã đứng đợi sẵn ở đó.

Thu Tranh thắc mắc thật sự, người này không phải bận sao? Không phải trụ cột sao? Vậy ra hắn rất rảnh, bận rộn toàn là diễn à?

Đồ làm màu.

Ôn Diên “thực ra rất rảnh” đã đi tới: “Dì Lưu bảo em qua đây, tôi vừa khéo có việc ở gần đây nên qua xem thử.”

Câu này nghe thực ra rất giống cái cớ, nhưng Thu Tranh không truy cứu sâu, chỉ muốn từ chối khéo: “Anh có việc bận thì cứ bận việc của anh đi. Tôi về nhà chuyển mấy chậu hoa của tôi qua thôi.”

Biểu cảm của Ôn Diên thoáng cứng lại khi Thu Tranh nói hai chữ “về nhà”, nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường.

“Đã đến rồi.”

Giằng co một lúc, Thu Tranh đành phải đưa hắn lên lầu.

Làm ơn đừng gặp ai, làm ơn đừng gặp ai, bây giờ trong lòng cô chỉ có một suy nghĩ này. Nếu không thì thật sự không giải thích nổi.