Cửa xe là do Ôn Diên mở, lúc này hắn đang đứng bên ngoài nhìn cô. Thu Tranh vội vàng quay đầu đi chỉnh lại tóc tai quần áo.

Hơi mất mặt, nhất là khi cô bước xuống xe và phát hiện một đám người giúp việc đang đứng chờ bên ngoài thì cảm giác đó càng rõ rệt hơn.

Ôn Diên là kiểu người sẽ mở cửa xe cho người khác sao?

Hắn chắc chắn là cố ý!

Những lúc xấu hổ, Thu Tranh thường suy diễn về người khác với ác ý lớn nhất.

Cô đứng vững lại, Ôn Diên đóng cửa xe rồi đi ra cốp sau lấy giỏ trái cây của Thu Tranh. Đây là thứ lần nào đến đây Thu Tranh cũng mang theo, đi thăm người lớn mà đi tay không thì kỳ quá.

Nhưng cũng chẳng biết mang gì, đây là thứ cô vắt óc suy nghĩ mới ra được.

Ôn Diên cũng chưa từng có ý kiến gì về việc này, hắn xách giỏ trái cây đi song song với Thu Tranh vào trong, đám người giúp việc đồng thanh chào hỏi.

Có người đi đỗ xe cũng có người dẫn đường cho họ vào trong.

Chỉ là chẳng ai đến nhận giỏ trái cây từ tay thiếu gia cả.

Bởi vì hắn sẽ chẳng đưa cho ai khác, những người giúp việc đứng tại chỗ nhìn theo bóng lưng họ vào cửa. Nhìn từ phía sau thế này, ai cũng sẽ nghĩ hai người họ là một cặp vợ chồng son mới cưới hạnh phúc.

Nhà tổ của nhà họ Ôn gần giống như một trang viên, diện tích rất lớn. Biệt thự chính lại càng được xây dựng nguy nga tráng lệ.

Lần đầu tiên Thu Tranh đến đây thì lo lắng vô cùng, đến giờ cuối cùng cũng có chút cảm giác quen thuộc nên cũng thoải mái hơn đôi chút.

Họ vừa bước vào đã thấy trong phòng khách trần cao, một ông lão đang ngồi trên ghế sofa.

Ông lão trông đã lớn tuổi, râu tóc bạc phơ nhưng ánh mắt sắc bén, tinh thần quắc thước. Nói thật lòng, Thu Tranh không hề nói quá, ông còn tràn trề sức sống hơn cả cái trạng thái sống dở c.h.ế.t dở của cô nhiều.

Cô nở nụ cười tươi: “Ông nội.”

Ôn Thanh Sinh nhìn thì có vẻ nghiêm nghị nhưng thực ra trong mắt đã sớm hiện lên ý cười, lúc này được gọi một tiếng như vậy thì khóe miệng càng không kìm được mà nhếch lên.

“Tranh Tranh đến rồi đấy à.” Đợi khi quay sang Ôn Diên thì ông chẳng còn vẻ hòa nhã nữa:

“Ông đã bảo cháu về rồi thì đưa con bé qua đây chơi, thế mà cứ phải đợi đến cuối tuần.”

Lúc này đương nhiên Thu Tranh phải đóng vai người vợ hiền thục nói đỡ cho Ôn Diên:

“Chẳng phải anh ấy bận rộn sao ạ.”

“Ngày nào cũng chỉ có nó bận nhất. Ông thấy đâu chỉ có mỗi công ty mà cả cái thế giới này thiếu nó chắc không quay nổi nữa quá.”

Ôn Diên bỏ ngoài tai những lời càm ràm và trách móc của ông, đặt giỏ trái cây lên bàn trà: “Cháu dâu ông mua biếu ông đấy.”

Thu Tranh vừa mới ngồi xuống bị kích động đến mức quay ngoắt đầu lại, kinh ngạc nhìn hắn một cái. Đại ca à, đừng làm thế, da gà da vịt nổi hết lên rồi đây này.

Tuy nhiên hai chữ “cháu dâu” lại có hiệu quả cực tốt đối với ông nội Ôn, tốt đến mức ông nuốt ngược hết những lời trách móc vào trong, nụ cười trên mặt càng rạng rỡ không thể kìm nén.

“Tiểu Hà, mang trái cây đi rửa đi để tôi nếm thử trái cây cháu dâu mua nào.”

Lập tức có một nam thanh niên trẻ tuổi dạ vâng rồi mang đi.

Thu Tranh có chút ngại ngùng nhưng cũng cảm thấy ấm áp. Ông nội Ôn đối xử với cô rất tốt. Cô biết nhà họ Ôn thực ra rất kén chọn, đồ ăn thức uống trong nhà đều là hàng cao cấp.

Nghe nói trái cây đều được vận chuyển bằng đường hàng không từ những vùng trồng trọt đặc biệt ngay trong ngày. Nhưng ông nội Ôn chưa bao giờ chê bai bất kỳ món quà nào cô mang đến.

Ông còn rất ủng hộ, lần nào cũng bảo người giúp việc rửa ngay để ăn.

Ôn Diên cũng đã ngồi xuống, ngay cạnh Thu Tranh, khoảng cách rất gần khiến cả người Thu Tranh cứng đờ, không nhịn được lại liếc nhìn hắn.

Chỗ của hắn không phải nên ở đối diện cô sao?

Trong đầu Thu Tranh thậm chí còn lóe lên suy nghĩ: “Không lẽ ông nội Ôn mắc bệnh gì rồi, Ôn Diên quyết tâm diễn kịch cho ông xem để dỗ ông vui đấy chứ?”

Ôn Diên quét mắt nhìn cô, ánh mắt ấy như muốn nói: Cái đầu cô đang nghĩ chuyện ngu ngốc gì vậy?

Thu Tranh vội vàng gạt bỏ ý nghĩ đó đi, vừa quay đầu lại đã thấy ông nội Ôn tinh thần phấn chấn, nghe nói tháng trước ông còn đi leo núi nữa cơ mà.

Nếu là có ai sắp bệnh thì người đó chắc chắn là đứa leo hai tầng lầu đã thở hổn hển, ba ngày hai bữa đau chỗ này nhức chỗ kia như cô mới đúng.

Ông nội Ôn đang mỉm cười nhìn hai người “liếc mắt đưa tình”, quả thực cảm thấy vô cùng an lòng.

“Nhìn xem, hai tháng không gặp, chắc là nó nhớ cháu lắm đấy! Mới dính lấy cháu như thế.”

Thu Tranh: “...”

Ông dám nói nhưng cô không dám nghe đâu.

Mặc kệ họ nói gì, Ôn Diên hoàn toàn không có ý định tham gia vào cuộc trò chuyện.

Hắn dựa lưng vào ghế sofa một cách tùy ý, máy tính bảng đặt trên đùi, đôi chân bắt chéo vừa vặn làm điểm tựa cho máy tính, cứ thế giữ nguyên tư thế đó mà xem gì đó.

Thu Tranh liếc nhìn qua, hình như là một bài luận văn nào đó, chi chít những từ ngữ xa lạ, cô nhìn một cái là mắt đã bắt đầu đau rồi. Người này lái xe lâu như vậy mà thật sự không biết mệt là gì sao?

Cô không nhìn Ôn Diên nữa, chỉ chuyên tâm trò chuyện với ông nội Ôn.

Ôn Diên chỉ mất một thời gian ngắn để xem lướt qua bài luận văn đó.

Sau đó trợ lý nhắn tin trả lời hắn là danh sách các mẫu trang sức mới nhất của các thương hiệu lớn mà hắn đã bảo đối phương tìm kiếm ngay khi vừa ngồi xuống.

Thu Tranh đã từ chối đề nghị của hắn.

Nhưng Ôn Diên vẫn tiếp tục làm.

Hắn bấm vào xem, sợi dây chuyền Thu Tranh đang đeo là do hắn thuận tay mua khi tham gia một buổi triển lãm trước khi trở về.

Lúc đó quả thực không hề lựa chọn từng cái một như thế này.

Ôn Diên lướt xem từng tấm ảnh như ma nhập vậy, mỗi khi một tấm ảnh hiện ra trước mắt thì ý nghĩ đầu tiên trong đầu hắn đều là:

“Cái này khá hợp với cô ấy.”

“Cô ấy đeo lên chắc sẽ đẹp lắm.”

Thực ra Thu Tranh rất xinh đẹp, cho nên bất kỳ món trang sức nào cũng sẽ phù hợp với cô.

Nhận ra mình lại nghĩ đến từ “xinh đẹp”, Ôn Diên nhíu mày, khẽ ngước mắt lên.

Vì Thu Tranh ngồi rất thẳng lưng nên hai người hơi lệch nhau một chút, Ôn Diên vừa khéo nhìn thấy tấm lưng và mái tóc xõa của cô.

Không có bất kỳ món đồ trang trí nào, chỉ có một sợi dây thun đen buộc lớp tóc ngoài thành một chùm nhỏ.

Ngón tay Ôn Diên gõ nhẹ lên màn hình.

Hay là... xem thêm kẹp tóc nhỉ?

“Hai đứa hôm nay đừng về nữa.” Giọng ông nội Ôn vang lên đúng lúc:

“Dù sao mai cũng là chủ nhật, Ôn Diên cũng không làm việc. Ở lại chơi với ông thêm một ngày đi.”

Tim Thu Tranh đập thót một cái.

Cô chưa từng ngủ lại nhà tổ bao giờ. Dù sao thì Ôn Diên cũng rất bận, lần nào đưa cô đến đây cũng ăn cơm xong là vội vàng rời đi.

Tuy không bài xích việc ở lại chơi với ông nội Ôn hai ngày, nhưng Thu Tranh vẫn có sự lo lắng theo bản năng khi phải ngủ lại ở một nơi xa lạ:

“Chủ yếu là công việc của Ôn Diên bận rộn lắm ạ.”