Thu Tranh cảm thấy tính khí của vị bên A này thật khó chiều, hắn có gì mà kỳ lạ chứ?

Hắn có biết vì hắn mà cô thất hẹn với đồng hương không? Đồng hương dị giới đấy.

Càng nghĩ càng thấy đồng hương vẫn chu đáo hơn.

Thu Tranh ngẩng đầu chạm phải ánh mắt của Ôn Diên.

Vẻ mặt người đàn ông có vẻ dịu đi đôi chút, môi mấp máy, vừa định nói gì đó thì Thu Tranh đã đứng dậy trước: “Tôi về phòng một lát đây.”

Thôi bỏ đi, cô rộng lượng nghĩ đã vậy thì tinh anh (ám chỉ Ôn Diên) chướng mắt cô xem điện thoại, cô về phòng xem cho đỡ ngứa mắt hắn.

Nhưng biểu cảm của Ôn Diên lại đột ngột chuyển sang ngỡ ngàng sau đó hoảng hốt.

“Tôi không phải...” Hắn đứng dậy theo, dường như muốn nói gì đó, Thu Tranh không để ý, trước khi cửa thang máy đóng lại, cô còn nghe thấy Ôn Diên gọi tên cô một tiếng.

“Thu Tranh.”

Hắn đứng tại chỗ nhìn cô, mày kiếm mắt sáng lạnh lùng, khí thế trầm ổn, nhưng lại ẩn chứa chút tủi thân.

Cửa thang máy đóng lại, Thu Tranh gãi tai, thôi kệ, coi như không nghe thấy.

Dù là thịt thiên nga, ăn nhiều cũng ngán. Cô về phòng tự do tự tại cả buổi chiều, chỉ là buổi tối ăn cơm xong, đương nhiên vẫn phải về phòng Ôn Diên.

Cô đoán chừng đây là đêm cuối cùng, ngày mai là kết thúc rồi. Không biết có phải vì lý do này không mà người đàn ông trên người tối nay quấn lấy cô đặc biệt c.h.ặ.t.

Trong lúc mơ màng, cô lại nghe thấy Ôn Diên nói “sờ tôi đi”.

Thu Tranh buồn ngủ, đưa tay lên, sờ trúng đầu hắn, xoa qua loa vài cái, động tác của người đàn ông lại dừng lại.

Cô miễn cưỡng mở mắt nhìn một cái thì bắt gặp đôi mắt đỏ hoe của Ôn Diên. Không phải màu đỏ do d.ụ.c vọng như thường ngày mà là viền mắt ửng đỏ như thể sắp khóc đến nơi.

Thu Tranh sợ đến tỉnh cả ngủ.

“Sao... sao thế?”

“Xin lỗi.” đầu Ôn Diên vẫn dụi vào lòng bàn tay cô, cụp mắt xin lỗi: “tôi không phải người nhỏ nhen như vậy. Chỉ là... chỉ là sau khi đ.á.n.h dấu trong kỳ mẫn cảm mới bị thế thôi.”

“Em trả lời tin nhắn của cậu ta đi, tôi không để ý đâu.”

Rõ ràng trước đây hắn có thể coi như không thấy. Nhưng sự phụ thuộc sau khi đ.á.n.h dấu khiến hắn không thể chịu đựng nổi dù chỉ một giây phút cô bị người khác phân tâm.

Tính chiếm hữu đối với Omega của mình khiến hắn chỉ muốn ánh mắt của người này mãi mãi dừng lại trên người mình.

Nhưng Thu Tranh vừa không để ý đến hắn là hắn đã hoảng loạn, cả buổi chiều chìm trong nỗi sợ hãi bị cô chán ghét, giọng nói cũng ngày càng mất tự tin.

“Đừng giận tôi.”

Là vì độ tương thích sao? Kỳ mẫn cảm? Hay là gì? Tại sao hắn lại trở nên yếu đuối như vậy.

Lần này Thu Tranh đúng là bó tay, người trước mặt bỗng nhiên biến thành chú cún con muốn chủ nhân vuốt ve.

“Cũng... cũng chưa đến mức giận đâu?”

Lần này, động tác vuốt ve đầu Ôn Diên của cô bớt đi vài phần qua loa, thêm vài phần an ủi chân thành:

“Chỉ là... dù sao cũng là tôi lỡ hẹn với người ta mà, đương nhiên phải giải thích với người ta một chút.”

Cơ thể Ôn Diên cứng đờ, nhưng giây tiếp theo liền “ừ” một tiếng, lờ đi hai chữ “người ta”, thậm chí chủ động cọ cọ, dùng sự dịu dàng của người phụ nữ lúc này để lấp đầy nỗi bất an của mình.

Khi Thu Tranh tỉnh dậy vào sáng hôm sau, Ôn Diên có vẻ đang ở trong nhà vệ sinh.

Cô nhìn điện thoại, tin nhắn từ Mộc Nhất Phàm khiến cô giật mình.

Mộc Nhất Phàm: Cô nói xem có trùng hợp không, nhà có chút việc, phái tôi đến Hải Thành. May mà cô chưa đến, nếu không hai chúng ta lại phải gói ghém cùng đi rồi.

Thu Tranh vội vàng trả lời: Bao giờ anh đến?

Mộc Nhất Phàm: Hôm nay.

Mộc Nhất Phàm: [Hình ảnh]

Thu Tranh bấm vào xem ảnh là một tấm vé máy bay từ Cảnh Thành đến Hải Thành, nhìn lại thời gian là nửa tiếng sau cất cánh, hành trình cũng chỉ hai tiếng.

Thu Tranh: Vậy anh đến rồi có bận không? Khi nào rảnh? Lần này đổi lại tôi làm chủ nhà, đảm bảo sắp xếp cho anh chu đáo.

Để bày tỏ sự xin lỗi, cô định chơi lớn một phen, theo tiêu chuẩn Mộc Nhất Phàm chuẩn bị trước đó.

Đối phương dường như suy nghĩ một chút mới trả lời.

Mộc Nhất Phàm: Hôm nay được không? Ngày mai tôi phải đi cùng bà cụ nhà tôi, không biết bà định ở Hải Thành bao lâu.

Thu Tranh gửi liền mấy chữ “được”.

Kỳ mẫn cảm của Ôn Diên đã kết thúc, cô cũng không có việc gì, chỉ là thời gian hơi gấp, nhưng cũng không thành vấn đề.

Cô vừa tiếp tục trả lời tin nhắn vừa chuẩn bị rời giường.

Khi Ôn Diên đi ra thì thấy cửa phòng vừa đóng lại, đồng thời điện thoại cũng báo tin nhắn đến.

“Mộc Nhất Phàm đã đặt vé máy bay đi Hải Thành hôm nay, khoảng hai tiếng rưỡi nữa sẽ đến.”

Hắn nhìn chằm chằm một lúc, cuối cùng tắt màn hình điện thoại. Mùi tin tức tố hòa quyện trong phòng dường như cũng không thể lấp đầy lỗ hổng lớn vừa xuất hiện trong lòng hắn lúc này.

Thu Tranh về phòng mình thu dọn nhanh ch.óng.

Còn dùng cả bảo bối che giấu tin tức tố của mình, dù sao hai ngày nay dính lấy Ôn Diên suốt, bản thân không ngửi thấy nhưng cũng có thể tưởng tượng ra lúc này trên người cô chắc chắn toàn mùi tin tức tố của Ôn Diên.

Thu Tranh sờ vào vết c.ắ.n đỏ ửng sau gáy.

Tuy là xuyên cả người sang nhưng cơ thể cô trong quá trình xuyên không dường như thực sự đã có những thay đổi nhất định để thích nghi với thế giới này.

Không chỉ có tuyến thể mà cũng giống như người bình thường, chỗ này không có nhiều dây thần kinh cảm giác đau nên c.ắ.n vào sẽ không đau lắm.

Nhưng nhìn thì vẫn khá đáng sợ.

Cô xịt hai cái, phun t.h.u.ố.c che giấu lên đó.

Lần này chắc hết mùi rồi.

Lúc xuống lầu, Ôn Diên cũng ở đó.

Người đàn ông đã thay quần áo khác, không còn trang trọng như mọi khi mà theo phong cách ở nhà thoải mái, ngồi trên ghế sofa nhìn cô.

“Muốn ra ngoài à?”

“Ừ, hôm nay tôi không về ăn cơm đâu.”

Thu Tranh vội vàng đi ra gara, khi đi ngang qua Ôn Diên, người đàn ông đột nhiên đưa tay ra, kéo cô lại.

“Sao thế?”

Thu Tranh ngẩn người, cô đã quyết định rồi, hôm nay dù có ông trời xuống đây thì cô cũng phải ra ngoài.

Ôn Diên đứng dậy khỏi ghế sofa, bất ngờ ghé sát lại, ngửi ngửi trên người cô, sau đó dường như đã hiểu ra: “Em dùng t.h.u.ố.c che giấu?”

“Đúng vậy.” Chẳng lẽ để nguyên cái mùi đó ra đường à?

Mùi tin tức tố mang theo dấu ấn của Alpha bị đ.á.n.h tan không còn một mống.