Dạo này Ôn Diên nhắn tin cho cô nhiều hơn hẳn, toàn là những chuyện không đâu, giống như bây giờ...

Ôn Diên: [Hình ảnh]

Ôn Diên: Trưa nay ăn cái này.

Thu Tranh bấm vào xem là bữa trưa của hắn, vì là khay cơm thống nhất nên nhìn là biết ngay cơm công ty.

Thôi bỏ đi, đó không phải trọng điểm, trọng điểm là tại sao hắn lại gửi cái này? Hắn đâu phải người hay gửi mấy thứ này?

Thu Tranh dường như hơi hiểu câu “em có thể như bây giờ” là ý gì rồi, hóa ra là hắn định thay đổi sao?

Xem ra Thiên Nga Trắng... cũng tốt đấy chứ.

Nể tình năm mươi triệu vẫn còn nóng hổi, Thu Tranh cũng trả lời: “Trông không ngon bằng cơm nhà.”

Hèn gì Ôn Diên thường xuyên về nhà ăn trưa.

Một lát sau tin nhắn mới của Ôn Diên lại tới.

Ôn Diên: Hôm nay phòng thí nghiệm bận quá, trưa mai tôi sẽ về ăn.

Thu Tranh xuýt xoa, cứ cảm thấy... hình như hắn hiểu lầm gì đó rồi?

Đây cũng chỉ là khởi đầu, về sau tin nhắn của Ôn Diên thỉnh thoảng lại tới, thậm chí tắc đường cũng phải báo cáo một tiếng.

Ôn Diên: [Hình ảnh]

Ôn Diên: Tắc đường rồi.

Được được được đã xem đã xem.

Vì quá thường xuyên nên ban đầu Thu Tranh còn có hỏi có đáp, về sau cô chỉ trả lời câu đầu tiên, hắn nói gì nữa thì coi như không thấy.

Vì truyện cũ đã bán bản quyền, theo lời khuyên của biên tập, Thu Tranh đã mở tài khoản mạng xã hội riêng.

Tất nhiên... tạm thời cũng chẳng có ai quan tâm.

Cô đang nghĩ xem nên đăng cái gì đầu tiên thì hộp thư bỗng nhiên có thêm một tin nhắn riêng, chà, nhanh thế đã có fan mò tới rồi sao? Thu Tranh vội vàng vào xem.

ID của đối phương là “Tiểu Khổ Qua” (Mướp đắng nhỏ), đến khi nhìn thấy nội dung, nụ cười trên mặt Thu Tranh cứng lại.

Tiểu Khổ Qua: Chị Thu Tranh, em là Phương Chi.

Có lẽ đối phương cũng biết mình không được chào đón lắm, sợ bị chặn ngay lập tức nên không đợi Thu Tranh trả lời đã nói một tràng mục đích của mình.

Tiểu Khổ Qua: Chị Thu Tranh, chuyện trước đây đều là anh trai em có lỗi với chị, ngoài xin lỗi ra, em biết mình không có tư cách nói gì cả.

Tiểu Khổ Qua: Nhưng bây giờ tình trạng của anh ấy không tốt lắm từ sau vụ va chạm xe lần trước phải nằm viện, cả người đều suy sụp tinh thần.

Tiểu Khổ Qua: Đương nhiên em không có ý muốn chị quay lại với anh ấy hay gì đâu, em biết anh ấy không xứng. Nhưng nể tình chúng ta từng có quan hệ tốt đẹp, chị có thể đến thăm anh ấy một lần được không?

Tiểu Khổ Qua: Chị Thu Tranh đừng hiểu lầm, em không bảo chị đến nói lời hay ý đẹp gì đâu, em chỉ muốn chị dập tắt hy vọng của anh ấy thôi. Nghe anh em nói chị có bạn trai rồi đúng không?

Anh ấy có vẻ không muốn tin.

Tiểu Khổ Qua: Thật ra bỏ qua chuyện người phụ nữ kia thì anh trai em không phải người không hiểu chuyện, nếu chị có thể nói rõ ràng với anh ấy, có lẽ anh ấy sẽ buông bỏ được và bắt đầu cuộc sống mới.

Tiểu Khổ Qua: Xin lỗi chị, em biết điều này không công bằng với chị nhưng em hết cách rồi, nếu chị không muốn thì đây là số mệnh của anh em, em cũng tuyệt đối không có mặt mũi trách chị.

Phương Chi nhắn một hơi dài dằng dặc.

Đầu ngón tay Thu Tranh lướt lên lướt xuống những dòng chữ đó.

Trong lòng như bị chặn lại bởi một cục tức, lên không được mà xuống cũng không xong.

Quan hệ với Phương Chi quả thực không tệ, tuy chưa thân thiết đến mức khuê mật nhưng ít nhất cũng là bạn bè được công nhận.

Sau khi người tương thích của Phương Lâm xuất hiện, lần nào cô bé cũng nói đỡ cho cô, quan tâm xem cô có chịu ấm ức không.

Thu Tranh không nói được lời nặng lời với cô bé.

Cô đọc lại lời của Phương Chi một lần nữa, trước đó còn thắc mắc sao Phương Lâm tìm được mình, giờ thì hiểu rồi. Chắc là b.út danh mới của cô bị lộ đầu tiên nhỉ?

Nếu có tiền đề này thì Phương Lâm quả thực có cách tìm ra cô.

Thu Tranh thoát ra, không trả lời ngay.

Đúng lúc Ôn Diên lại nhắn tin tới.

Ôn Diên: Vẫn đang tắc.

Chắc là trước đây chưa từng tan làm đúng giờ cao điểm nên hắn có vẻ không quen với kiểu tắc đường này.

Thu Tranh vốn không định trả lời nhưng đột nhiên trong đầu lóe lên một ý tưởng, cô bật dậy ngay lập tức.

Ái chà, chẳng phải có sẵn một cách đây sao?

Đương nhiên, nói chuyện mà không để ý đến chủ đề của người khác, chỉ nói chuyện của mình thì hơi bất lịch sự nên cô trả lời nội dung của Ôn Diên trước.

Thu Tranh: Không vội không vội, anh cứ lái từ từ, chú ý an toàn.

Ôn Diên: Ừ.

Xác định chủ đề này hắn không còn gì để nói nữa, Thu Tranh mới hỏi: Đúng rồi ông xã “hàng thật”, có chuyện này muốn nhờ anh giúp được không?

Cô không biết rằng, ba chữ “ông xã hàng thật” khiến người ở đầu dây bên kia suýt quên cả chân phanh chân ga.

Vốn dĩ sau khi trả lời một chữ “ừ”, Ôn Diên đã chuẩn bị tinh thần Thu Tranh sẽ không nhắn lại nữa, dù sao mấy ngày nay cô đều như vậy, thậm chí khiến Ôn Diên phải lên mạng tìm kiếm.

“Làm thế nào để vợ trả lời mình quá ba câu.”

Câu trả lời nhiều nhất trên mạng là chuyển tiền, nhưng Thu Tranh là người chưa từng tiếp xúc với sự xa hoa thực sự, cô quá dễ thỏa mãn, khái niệm về tiền bạc chỉ dừng lại ở một mức độ nào đó, có sáu mươi triệu rồi, chuyển thêm tiền cho cô, dù nhiều hay ít, cô cũng chỉ có một câu:

“Không cần đâu.”

Còn bình đạm hơn cả giai đoạn “hiền giả” (trạng thái bình tĩnh sau khi đạt cực khoái).

Ôn Diên biết “ông xã hàng thật” là trêu chọc lại câu “vợ chồng thực sự” của hắn, cô thực sự không coi là thật nên mới có thể trêu đùa như vậy.

Khổ nỗi chính hắn...

Hắn nhìn thấy khóe miệng mình cong lên trong gương chiếu hậu.

Phải điềm tĩnh mới được.

Ôn Diên: Chuyện gì?

Thu Tranh gõ vài chữ, đột nhiên thấy nói ra hơi phức tạp. Hơn nữa hình như Ôn Diên đang lái xe? Thôi bỏ đi.

Thu Tranh: Anh về rồi nói.

Ôn Diên: Ừ, về ngay đây.

Thu Tranh: Anh đừng vội, không phải chuyện gì gấp đâu.

Nhưng sau câu này thì không nhận được hồi âm nữa. Thu Tranh mở lại khung chat với Phương Chi nhắn tin cho cô bé.

“Gửi địa chỉ bệnh viện cho chị.”

Đối phương gần như trả lời ngay lập tức, gửi địa chỉ qua, sau đó liên tục cảm ơn.

Phương Chi: Cảm ơn, thực sự cảm ơn chị, chị Thu Tranh.

Phương Chi: Thật ra anh em đã cắt đứt với người phụ nữ kia rồi, bây giờ chỉ là cô ta đang bám lấy anh em thôi.