Tiêu T.ử Thiều cau mày suy nghĩ.
“Có lẽ, bệ hạ chỉ muốn xem, khi không có vòng hào quang vinh dự ấy, điện hạ ngài có thể làm được gì và có thể làm thành việc gì.”
Ta chậm rãi nói:
“Sửa chữa thủy lợi là việc khổ nhưng lại sát với dân sinh. Điện hạ thay vì ở đây buồn bực, chi bằng đem chuyện kênh mương mà bệ hạ giao phó, làm cho thật đẹp.”
“Để cả triều đình lẫn dân gian đều thấy, Thái t.ử không chỉ biết tuần tra vận chuyển đường thủy, gặp gỡ quan viên, mà còn có thể cúi mình xuống vì bách tính làm việc thực tế.”
“Phần chính tích này, chẳng phải còn khiến người ta tâm phục khẩu phục hơn một thời phong quang hay sao?”
Ánh sáng trong mắt Tiêu T.ử Thiều dần dần sáng lên, trong ánh nhìn dành cho ta xen lẫn vẻ thưởng thức.
“Hôm nay những lời này, cô ghi nhớ rồi. Cảm ơn nàng!”
Ta khẽ khom người:
“Thần nữ đã quá phận. Chỉ mong điện hạ có thể mây tan thấy mặt trời, vững vàng ngồi nơi Đông Cung.”
27
Nhìn Thái t.ử đi xa, Hà cô cô lúc này mới bước lên.
“Chủ t.ử hôm nay nói quá thấu đáo, e rằng điện hạ nghĩ lại, ngược sinh kiêng dè.”
Ta lắc đầu:
“Hắn hiện giờ đầu tắt mặt tối, chính là lúc cần người chỉ đường. Lời nói ba phần, đã là cọng rơm cứu mạng rồi.”
Thêm hoa trên gấm thì ai cũng làm được.
Nói vừa đủ để hắn tự suy ngẫm, phần ân tình đưa than trong tuyết này hắn mới nhớ lâu.
Ta sai Hà cô cô lấy giấy b.út, trầm ngâm giây lát rồi hạ b.út viết cho Từ gia ở Tất Châu.
Nhắc đến chuyện thú vị trong kinh thành, chỉ nhẹ nhàng điểm qua: nghe nói Ngũ điện hạ tuần du Đông Nam, khí phách thiếu niên, hẳn là dọc đường có không ít điều mắt thấy tai nghe.
Từ hai năm trước khi xuất cung, ta đã viết thư thăm hỏi cho ba vị tỷ muội của Thái hậu.
Mỗi tháng một phong, các bà đều là trưởng bối của ta, ta thân cận với Thái hậu, viết thư thăm hỏi các bà cũng không có gì không ổn.
Phong thư hôm nay, ta giao cho Hà cô cô, dặn bà tìm ám trang đáng tin cậy nhất.
Nhất định phải dùng tốc độ nhanh nhất, tự tay giao đến tay Tứ tổ cô mẫu.
Thần sắc Hà cô cô nghiêm lại, hai tay nhận lấy:
“Nô tỳ hiểu.”
Thư đã gửi đi, ta không hỏi thêm nữa.
Khoảng nửa tháng sau, quả nhiên phương Nam truyền tin về.
Ngũ hoàng t.ử trên đường tuần tra vận chuyển đường thủy, mỗi nơi đi qua đều nhận sự hiếu kính của hào thân địa phương.
Trong tiệc có ca kỹ trợ hứng, lời nói hành vi đều không đứng đắn.
Chuyện này bị một vị quan địa phương tận mắt chứng kiến, trong lòng bất an, liền viết sớ tâu lên.
Ngay sau đó, mấy vị đại thần vốn xưa nay có hiềm khích với ngoại thích của Ngũ hoàng t.ử, liên tiếp dâng sớ vạch tội Ngũ hoàng t.ử.
Nhất thời, triều dã xôn xao.
Hoàng đế đang lâm bệnh nổi giận đùng đùng, hạ lệnh Ngũ hoàng t.ử lập tức hồi kinh, đóng cửa suy ngẫm.
Cùng lúc ấy, tin Thái t.ử đích thân đến ngoại ô kinh thành cùng dân phu ăn gạo thô, lao động chung, cũng truyền về.
Hai bên đặt cạnh nhau, cao thấp lập tức phân minh.
Thế nhưng, ngoại thích Lưu gia của Ngũ hoàng t.ử, tuyệt chẳng phải hạng dễ đối phó.
Bọn họ nhận định chính là phe Thái t.ử đứng sau giở trò, phản kích đến vừa nhanh vừa ác.
Tấu sớ vạch tội trực tiếp chĩa mũi dùi vào ngoại thích của Hoàng hậu là Ôn gia.
Theo lệ thường, ta đến thiện đường của Khổng gia ở ngoại ô kinh thành.
Đi ngang kho thủy lợi, từ xa đã thấy Tiêu T.ử Thiều đứng ngoài lều công trình, sắc mặt xanh mét.
Ta bước lên hành lễ. Tiêu T.ử Thiều thấy ta, mày vẫn chưa giãn ra.
“Tĩnh Lan, ngươi đến đúng lúc. Cô đang định hồi kinh.”
“Người bên Ngũ ca như ch.ó điên vậy, chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi đã hạch tội mấy bản tấu của thuộc hạ cô!”
“Ngay cả sổ sách mấy tên con cháu Ôn gia ngang ngược chiếm ruộng dân, lén mở sòng bạc cũng bị lôi ra! Cô phải lập tức về bẩm tấu với phụ hoàng!”
Ta ra hiệu cho hắn cho lui mọi người xung quanh.
“Điện hạ, bọn họ vạch tội là nói chính ngài tham ô, hay là ngài đích thân sai bảo con cháu Ôn gia chiếm ruộng dân?”
Tiêu T.ử Thiều sững lại:
“Chuyện đó thì không, đều là kẻ dưới làm việc không cẩn thận, rồi lôi kéo dính đến cô mà thôi.”
“Đã chưa vạch tội trúng bản thân điện hạ, vậy điện hạ gấp gáp cái gì?”
Giọng ta trong trẻo lạnh lùng.
“Hành vi của con cháu Ôn gia, điện hạ có biết trước không?”
“Xa tận Ung Châu, cô làm sao mà biết được!”
Ta cười: “Đã không biết, cũng không phải do điện hạ sai khiến, vậy thì là Ôn gia tự mình quản giáo vô phương.”
“Điện hạ lúc này vội vã trở về, là định giải thích với bệ hạ rằng ngài không hay biết, hay là định xin tha cho Ôn gia, đem chuyện này ôm hết vào người?”
Tiêu T.ử Thiều bị hỏi đến cứng họng.
Ta hạ giọng:
“Điện hạ, nếu ngài quay về, trong mắt bệ hạ và Ngũ hoàng t.ử, đó sẽ là Thái t.ử vội vàng che chở ngoại thích.”
“Một khi bị đóng đinh tội kết bè kết đảng, ấn tượng tốt mà công lao thủy lợi trước đó mang lại, coi như xong hết. Bên Ngũ hoàng t.ử, đang lo không bắt được thóp của ngài kia.”
Ánh mắt Tiêu T.ử Thiều giằng co dữ dội.
Những gì ta nói, gần như trùng khớp với kết luận mà mấy vị mưu sĩ tâm phúc của hắn đã bàn bạc.
Nhưng nếu thật sự không đi, phía mẫu hậu ắt sẽ lại trách cứ.
Ta không khuyên thêm nữa, ngược lại cầm lấy chiếc cuốc bên cạnh, đào bỏ mấy bụi cỏ dại trên đất.
“Trong vườn, chỉ những cây cối mọc ngay ngắn, biết giữ chừng mực, mới đáng để chủ nhân dừng chân chăm sóc.”
“Nếu bên trong sinh ra cỏ dại, quấn lấy mầm non của ngài, cản trở việc của ngài, nhổ bỏ nó đi, mới là cách gọn gàng nhất.”
Tiêu T.ử Thiều lặng lẽ nhìn đám cỏ hoang bị c.h.ặ.t đứt rễ, ánh mắt dần dần lạnh xuống.
Ta biết, hắn đã hiểu.
“Lời Tĩnh Lan nói, rất có lý. Là cô nông cạn rồi.”
Hắn xoay người trở vào lều, chẳng bao lâu đã thay y phục lao động.
Cũng không nhắc lại chuyện hồi kinh nữa, thậm chí còn siêng năng xuất hiện ở công trường hơn, cùng dân phu chung tay làm việc.
28
Trong một năm, thiện đường Khổng gia sẽ có một lần phát cháo quy mô lớn.
Thiện đường cách kho thủy lợi không xa, lều phát cháo đã được dựng xong.
Lều nối tiếp lều, hơi nóng bốc lên nghi ngút.
Ta lấy thân phận huyện chủ, đích thân đứng trước lều phát cháo múc cháo chia cho dân, đứng suốt cả ngày.
Áo vải trâm gai, cùng các quản sự tất bật làm việc, sắp xếp phủ y bốc t.h.u.ố.c, phân loại d.ư.ợ.c liệu.
Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối
Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha
Chỉ mấy ngày công phu, lòng bàn tay đã mài đến đỏ rát, trên người cũng vương mùi thảo d.ư.ợ.c.
Tiêu T.ử Thiều thỉnh thoảng từ kho thủy lợi qua đây, thấy ta ngồi xổm dưới đất phân loại t.h.u.ố.c, liền cau mày.
“Những việc này, để hạ nhân làm là được.”
Ta ngẩng đầu, dùng cổ tay lau mồ hôi nơi thái dương.
“Điện hạ, phát cháo cứu thế quý ở chữ thành tám. Nếu ta chỉ đứng một bên chỉ trỏ sai bảo, chẳng phải đã mất đi bản ý sao?”
Hắn nhìn gương mặt ta bị hơi nóng hun đỏ, trong mắt vẻ tán thưởng càng lúc càng đậm.
Hai năm nay, hễ nhắc đến hậu trạch, trong miệng đám mưu sĩ ấy phần nhiều đều là lời khen ngợi nàng.
Cũng khiến Tiêu T.ử Thiều càng thêm hối hận về lựa chọn sai lầm hai năm trước.
Dần dần, hướng gió trong dân gian bắt đầu thay đổi.
Những kẻ hai năm trước còn nói ta tự cam hạ tiện, nhu nhược vô năng, giờ đây lại đồng loạt khen ta phong cốt đoan chính, không cúi đầu trước quyền thế.
Thậm chí còn bắt đầu đem ta đặt cạnh Tiêu T.ử Thiều, ca ngợi chúng ta là trời sinh một cặp, nam tài nữ mạo.