Tôi nhất quyết không chịu bước đi. Nhân đà đó, tôi vươn tay ôm trọn lấy eo anh, tựa cằm lên n.g.ự.c anh rồi ngẩng đầu cười tít mắt hỏi: "Anh cất công chạy ra đây tìm em đấy à?"

Khoảng cách giữa hai đứa vô cùng gần, gần đến mức tôi thấy rõ yết hầu anh khẽ trượt lên xuống: "Cô nghĩ sao?"

Cả hai chúng tôi đều đang giằng co thăm dò, cốt để xem ai sẽ là người yếu thế giương cờ trắng trước.

Những lời tôi nói giờ đây anh đã chẳng còn tin nữa, còn những câu anh đáp lại đều mang theo vài phần cợt nhả đầy tính trả thù.

Cảm giác bất lực cứ thế gặm nhấm từng chút một, và chính cái sự bào mòn từ từ ấy mới là thứ tàn nhẫn nhất.

Tôi rầu rĩ lên tiếng: "Sầm Dịch, lỡ như em thực sự nhảy xuống... thì anh tính sao?"

Đầu ngón tay Sầm Dịch khựng lại trong thoáng chốc.

Anh chậm rãi rũ mắt nhìn tôi.

Hồi lâu sau mới nghe anh cất giọng: "Vậy thì cuộc đời tôi coi như xong rồi."

Giọng nói ấy rất nhạt, nhưng lại trầm ấm và đầy từ tính, hệt như miếng giấy ráp nhẹ nhàng mài miết lên làn da tôi.

Tôi vốn luôn cho rằng những lời khiến con người ta rung động nhất trên đời phải là những câu tỏ tình ngọt ngào. Thế nhưng ngay khoảnh khắc này, tôi lại nhận ra có một thứ còn lay động lòng người hơn cả câu 'anh thích em'.

Nốt trầm trong lòng tôi như được thắp lên một tia hy vọng, tôi tò mò hỏi: "Anh định thủ tiết vì em thật đấy à?"

Sầm Dịch khẽ cong môi, giơ tay bóp nhẹ má tôi một cái: "Nằm mơ đi."

Ngọn lửa vừa mới nhen nhóm lại lập tức vụt tắt.

Tôi không vui lầm bầm: "Thật nhạt nhẽo."

Nói rồi, tôi đẩy anh ra, tự mình quay bước đi tiếp.

Đi được một đoạn, tôi ngoảnh đầu nhìn lại thì thấy Sầm Dịch vẫn hờ hững sải từng bước dài đi ngay phía sau.

Đôi mắt đen láy của anh đăm đăm nhìn tôi, ẩn chứa những gợn sóng sánh mà tôi chẳng tài nào đọc hiểu nổi.

34

Bên trong phòng tiệc từ lâu đã náo nhiệt vô cùng.

Hình như để vun vén cho một cặp đôi đang mập mờ, mọi người đang hào hứng bày trò chơi rút bài—ai rút trúng lá bài giống nhau thì đêm nay sẽ phải ngủ chung một phòng.

Đã một khoảng thời gian dài không gặp lại, xem ra bọn họ chơi ngày càng bạo rồi.

Tôi lặng lẽ tìm một góc ngồi xuống rồi nhấp từng ngụm rượu.

Thật ra, lúc đứng ở lan can khi nãy, tôi chưa từng có ý định kết liễu sinh mệnh.

"Cuộc đời vốn chẳng có ý nghĩa gì, nhưng ý nghĩa lại cần đến cuộc đời." Đây chính là câu nói mà Sầm Dịch từng viết ở phần kết luận trong bài luận văn tốt nghiệp năm đó, và tôi vẫn luôn ghi khắc sâu đậm trong lòng.

Trên bàn rượu, bỗng có người thắc mắc sao gương mặt thân quen của hội là Tề Nhu hôm nay lại không tới. Thẩm Thanh An vừa lắc lắc ly rượu vừa thản nhiên đáp: "Con gái cô ấy bị sốt, tối nay phải vào viện rồi."

Tôi suýt chút nữa bị sặc ngụm rượu trong miệng: "Cô ta kết hôn rồi sao?"

"Đâu có. Thời buổi này không kết hôn thì không thể có con à?"

Tôi im lặng không đáp.

Sầm Dịch tuyệt đối không thể không biết chuyện này, chẳng lẽ anh lại muốn làm bố đứa trẻ? Thế nhưng chỉ vài giây sau, tôi đã gạt phăng ngay suy nghĩ vẩn đục ấy ra khỏi đầu. Có lẽ tôi thực sự nên sửa cái tính đa nghi hay suy diễn linh tinh này thôi.

Đang mải mê thả hồn theo những suy nghĩ miên man thì lại có người lên tiếng chĩa mũi dùi về phía tôi: "Giang Nguyệt này, dạo trước tôi thấy cậu ở quán Hoa Mân đấy. Cậu cũng biết cách hưởng thụ phết nhỉ?"

Hoa Mân—một quán bar nổi tiếng dành cho giới thượng lưu nữ, nơi trai bao nhiều vô kể. Bất giác, tôi cảm thấy hơi hối hận vì hôm nay đã nhận lời tới đây.

Dù vậy, tôi vẫn nở nụ cười khẩy đáp trả: "Tôi hưởng thụ hay không thì liên quan gì đến cậu?"

Đúng lúc không khí đang căng thẳng thì Sầm Dịch đẩy cửa bước vào.

Tất cả mọi ánh mắt lập tức dồn về phía sau lưng tôi.

Gương mặt người đàn ông chẳng gợn chút cảm xúc, anh trầm lặng tiến đến ngồi xuống ghế: "Đang nói chuyện gì thế?"

Thẩm Thanh An đứng ra hòa giải: "Thì buôn vài chuyện phiếm thôi. Đến lượt cậu rút bài rồi đấy, học bá Sầm đừng có bảo là chơi không nổi nha!"

Tôi cúi gằm mặt, không nói thêm bất kỳ lời nào nữa.

Trước mắt tôi là cảnh phù hoa xa xỉ với tiếng nô đùa không ngớt.

Những bóng người lố nhố lắc lư che khuất mất tầm mắt hướng về Sầm Dịch, khiến tôi chẳng rõ anh có tham gia rút bài hay không.

Dù sao thì giữa chúng tôi, ngoại trừ việc đã từng chui chung một ổ chăn ra thì chẳng còn bất kỳ mối ràng buộc nào khác.

Tôi lấy tư cách gì để mà tính toán so đo chứ?

Đến nửa sau buổi tiệc, một người đàn ông khác giới tiến lại ngồi cạnh tôi. Dù không mấy thân thiết, người đó vẫn tìm chuyện trò chuyện vu vơ, còn tôi cũng cố gượng nở nụ cười xã giao đáp lại.

Bữa tiệc vẫn chưa tàn, nhưng vị trí đối diện nơi Sầm Dịch ngồi ban nãy đã trống hác từ lúc nào.

Dẫu cho đã cố dặn lòng không được suy nghĩ lung tung, nhưng tâm trạng tôi lúc này vẫn vô cùng bức bối và ngột ngạt.

Tôi đứng dậy xách túi, vừa bước tới cửa ra vào thì bóng hình đang quẩn quanh trong tâm trí tôi lại bất ngờ xuất hiện.

Người đàn ông ấy đang đứng tựa lưng vào thành xe, rũ mắt im lặng hút t.h.u.ố.c.

Làn khói xám trắng vấn vít lướt qua hàng chân mày rậm, trông vừa biếng nhác vừa hờ hững hệt như một thước phim quay chậm.

Chương 10 - Đồng Hoa Thuận - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia