Sầm Dịch ôm lấy tôi, nụ cười càng sâu hơn: "Anh quan tâm cậu ấy còn không kịp. Hơn nữa, tấm lòng của anh không chỉ có ngần này đâu."

Tôi đưa tay chọc chọc vào lúm đồng tiền mờ mờ bên khóe miệng anh, rồi lại vuốt ve hàng chân mày và ánh mắt mang chút mỏi mệt của anh.

"Anh mệt rồi phải không?"

Sầm Dịch tì cằm lên xương quai xanh của tôi, ngước mắt nhìn tôi: "Giang Nguyệt, chúng ta dọn về sống chung đi."

Tôi ngẩn ra một lúc, quay mặt đi lẩm bẩm, khóe mắt giấu không được ý cười: "Ngay cả một món quà năm mới cũng không có, mà còn muốn lừa em sống chung..."

Lời còn chưa dứt.

Trước mắt, trong tay Sầm Dịch bỗng dưng hiện ra một chiếc nhẫn kim cương.

Dưới ánh đèn, nó có hơi ch.ói lóa.

Tôi ngắm nhìn thật lâu, hốc mắt dần trở nên cay xè, tôi chậm chạp hỏi: "Đây là cầu hôn sao?"

Sầm Dịch ngẫm nghĩ một lúc, những đốt ngón tay anh vân vê đầu ngón tay tôi: "Nếu em đồng ý thì đây là cầu hôn. Còn nếu em không đồng ý thì nó là quà năm mới."

Làm gì có chuyện như vậy chứ!

Tên tư bản độc ác, tính toán kỹ lưỡng thật đấy.

Tôi tức giận muốn mắng mỏ chút gì đó.

Sầm Dịch lại nghiêng đầu ngửi ngửi: "Em đang nấu ăn sao?"

Lúc này tôi mới phát hiện trong không khí có mùi khét lẹt.

Nồi súp của tôi!

Chiếc nhẫn ấy vẫn còn nằm trong tay anh.

Trong lúc cùng tôi vào bếp dọn dẹp đống bừa bộn, đã "vô tình" l.ồ.ng vào ngón áp út của tôi.

Tôi ngượng ngùng dẫm anh một cái, nhưng cũng chẳng tháo chiếc nhẫn ấy xuống.

Sầm Dịch cố kìm nén khóe môi đang vểnh lên, cúi người hôn tôi một cái… Nhưng không chỉ là một cái.

46

Ba món mặn, một món canh.

Ba món đầu đã bị tôi làm hỏng bét, món canh cuối cùng này cũng không nỡ nhìn thẳng.

Cũng may thời gian vẫn còn sớm.

Chúng tôi lại quay lại siêu thị một lần nữa.

Tôi khoác tay Sầm Dịch: "Em đi ra ngoài mua một mình là được rồi, hôm nay anh làm việc mệt mỏi như thế."

Sầm Dịch xoa xoa sau gáy: "Đúng là phải ra làm riêng thôi."

"Tự mở công ty không phải sẽ mệt mỏi hơn sao."

Anh lắc đầu, rút tay ra ôm lấy vai tôi: "Lúc đầu thì mệt mỏi hơn chút, sau này sẽ ổn thôi. Sau này kết hôn rồi, bảo mẫu nấu ăn anh không yên tâm. Anh biết em hài lòng với công việc hiện tại, cũng không cam tâm làm một người phụ nữ nội trợ, vậy nên vẫn cần một người có nhiều thời gian rảnh rỗi hơn. Nếu không, đứa trẻ lớn, đứa trẻ nhỏ ở nhà sẽ biết tính sao."

Tôi nghe mà như rơi vào mây mù, mãi mới phản ứng lại được, vành tai đỏ ửng lên: "Ai là đứa trẻ lớn cơ chứ."

Sầm Dịch cười rộ lên, cố ý trêu chọc tôi: "Chẳng lẽ không phải là em?"

"..."

Chúng tôi đùa giỡn đi ra khỏi siêu thị.

Mặt đất đã phủ lên một lớp tuyết mỏng, là trận tuyết đầu tiên của năm nay.

Tôi bỗng nhớ tới trận tuyết rơi tầm tã ở Kinh Bắc vào lúc chúng tôi chia tay.

Sầm Dịch đặt túi mua sắm xuống, ngồi xổm buộc lại dây giày cho tôi.

Khi đứng lên, anh khẽ bóp nhẹ mũi tôi: "Ngẩn ngơ cái gì thế, có lạnh không."

Tôi cười lắc đầu: "Không lạnh chút nào."

Nhưng Sầm Dịch cứ nhìn tôi chằm chằm, tôi thấy thế thì sờ sờ mặt: "Em trang điểm bị lỗi à?"

Anh lắc đầu, mím môi, có vài lời đột nhiên anh rất muốn nói ra.

"Anh yêu em."

Tôi c.h.ế.t sững lại, mất vài giây sau mới khẽ đáp: "Em cũng yêu anh."

Sầm Dịch lại lần nữa nắm lấy tay tôi.

Trong đôi mắt đen láy ấy, là ý cười miên man như núi non sông nước.

"Đi thôi, về nhà nào."

Tôi cũng bật cười theo anh: "Vâng, về nhà thôi."

Bông tuyết bay lả tả, cành lá ngậm sương ngủ vùi, ánh đèn thưa thớt mờ ảo.

Vẻ đẹp lộng lẫy thực sự của đêm đông, đều đã được ủi phẳng phiu in hằn trên mặt đất.

Cuộc sống thường ngày chính là nắm lấy tay nhau, pha trà nấu cơm.

Thế gian này dường như không có người đáng thương.

Bởi vì nhân quả.

Thế gian này lại giống như toàn là người đáng thương.

Bởi vì lòng từ bi.

Trăm năm cũng chỉ như cái b.úng tay nhẹ nhàng.

Cớ sao không nếm trải hết thảy buồn vui.

Mọi người à.

Đừng dành toàn bộ thời gian của mình để chìm đắm trong sự suy sụp nữa.

Hãy cứ tin tưởng, hãy cứ cô đơn.

Hãy cứ yêu, cứ hận, cứ lãng phí.

Hãy cứ trải qua, rồi lại hối hận.

Suy cho cùng núi cao đường xa.

Rồi sẽ có một ngày.

Hoa đẹp sẽ luôn nở.

Hậu ký

Lớp học thêm Toán Olympic.

Hôm nay có một bạn học sinh mới chuyển đến.

Lúc Sầm Dịch đến, người bạn học mới đó đã ngồi vào chỗ của cậu.

Cậu chẳng mấy bận tâm, bèn ngồi xuống chỗ trống bên cạnh.

Người bạn học mới nghe giảng rất chăm chỉ.

Nhưng dường như không theo kịp được nhịp độ của giáo viên.

Chép bài có một nửa là đứt đoạn, ngập ngừng.

Hết giờ học rồi vẫn cứ tự mình cắm cúi vật lộn với nó.

Làm thế thì có thể sáng tạo ra được một công thức mới hay sao.

Sầm Dịch không thể chờ thêm được nữa, liền đưa vở ghi chép của mình cho cô.

Bình thường cậu chẳng thích nói chuyện.

Cũng không biết phải mở lời thế nào, chỉ đành nói: "Cho cậu mượn."

Vốn tưởng cô sẽ ngẩng lên nhìn mình, không ngờ cô vẫn cứ cúi gằm mặt, nhỏ giọng lí nhí thốt ra một câu cảm ơn.

Người này thật là kỳ lạ.

Sầm Dịch không vội đi ngay, ánh mắt vô tình dừng lại trên trang bìa sách giáo khoa của cô.

Cô ấy tên là Giang Nguyệt.

"Bất tri Giang Nguyệt đãi hà nhân." (Chẳng biết trăng trên sông đợi chờ ai) Cậu khẽ đọc thành tiếng.

Động tác chép bài của học sinh mới khựng lại, quay đầu nhìn sang.

Đó là một đôi mắt trong veo, nhưng lại ẩn chứa sự u ám tăm tối.

Sầm Dịch bỗng dưng luống cuống: "Xin lỗi, vừa nghĩ đến là buột miệng nói ra thôi."

Chưa đầy nửa giây sau, cô lại thu hồi ánh nhìn, trả lại vở ghi chép cho cậu: "Đồ thần kinh."

Năm lớp mười, cái tuổi mười sáu, mười bảy vẫn chưa đủ trưởng thành.

Sầm Dịch nhíu mày: "Sao cậu mắng tôi."

Học sinh mới mặc kệ cậu, quay lưng đi thẳng.

Sầm Dịch trằn trọc cả một đêm không ngủ được, trong đầu chỉ mải nghĩ về đôi mắt ấy của cô.

Thế nhưng về sau, cô chẳng bao giờ xuất hiện nữa.

Có người nói, gia đình cô không cho cô học ngoại khóa môn này nữa.

"Cô ấy học trường cấp ba nào vậy?" Cậu cất tiếng hỏi.

"Không biết nữa."

(Hoàn)

Chương 20 - Đồng Hoa Thuận - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia