03
Thậm chí ngay cả khi đi mua bánh kem, anh cũng giơ điện thoại lên để mẹ giúp tham mưu xem nên chọn vị nào.
Có lần chúng tôi đang đi dạo trung tâm thương mại, anh lại rút điện thoại ra gọi video. Tôi tò mò ghé sát lại, vẫy vẫy tay với màn hình: "Cháu chào dì ạ."
Người phụ nữ trên màn hình sững lại một chút, rồi lập tức cười rạng rỡ: "Ôi trời, là Thẩm Dao đấy à? Nghiêu Nghiêu nhắc về con suốt thôi, ngoài đời còn xinh hơn trong hình nữa!"
Bà bảo dưỡng nhan sắc rất tốt, khi cười có vài nếp nhăn nhỏ nơi khóe mắt, nhưng nụ cười đó thực sự rất ấm áp — trong mắt bà đầy ắp sự yêu thương.
"Cục cưng ngoan, con ăn cơm chưa? Dạo này trở trời, nhớ mặc thêm áo ấm nhé."
Cục cưng ngoan. Bà ấy gọi tôi là cục cưng.
Ngón tay tôi đang nắm lấy vạt áo bỗng cứng đờ. Từ nhỏ đến lớn, chưa từng có ai dùng giọng điệu dịu dàng như thế để gọi tôi là "cục cưng".
Sau khi tắt cuộc gọi, Triệu Lâm Nghiêu mới phát hiện mắt tôi đã đỏ hoe. Anh hoảng hốt: "Sao thế? Mẹ anh nói gì sai à? Bà ấy hay nói nhảm lắm, em đừng để bụng..."
"Không phải đâu." Tôi nén nghẹn ngào, chớp mắt thật mạnh: "Em lớn lên ở cô nhi viện, không có bố mẹ, ngay cả họ trông như thế nào em cũng không biết."
Bình luận lại nổ tung: 【Trẻ mồ côi mà đòi môn đăng hộ đối với tỷ phú à? Bà già chắc chắn sẽ ném chi phiếu vào mặt rồi bảo cô cút đi cho xem!】 【Gia đình hào môn kiêng kị nhất là không rõ gốc gác, cứ chờ bị khinh miệt đi nhé.】 【Mẹ chồng tỷ phú dù có tốt đến mấy cũng không chấp nhận được một đứa con gái mồ côi nghèo nàn đâu!】
Triệu Lâm Nghiêu không nói gì. Anh đứng giữa đại sảnh trung tâm thương mại ồn ào tiếng loa đài, khẽ vươn tay lau đi giọt nước mắt cho tôi. "Một mình em có thể trưởng thành giỏi giang như thế này, em còn lợi hại hơn bất cứ ai."
Cuối tuần, anh đưa tôi về nhà dùng cơm. Khi chiếc xe rẽ vào một con đường rợp bóng cây xanh, tôi đã thấy có gì đó "sai sai". Hai bên đường là những bụi cây được cắt tỉa cầu kỳ, cuối đường là cánh cổng sắt nghệ thuật và t.h.ả.m cỏ xanh mướt cùng đài phun nước cực lớn.
"Đây là... nhà anh à?" "Ừm."
Tôi nhìn giỏ trái cây đặt trên đầu gối mình. Mua ở siêu thị, chỉ có hai trăm tệ, quá đỗi bình thường. Mồ hôi tay tôi bắt đầu ứa ra. Xe dừng lại, tôi không dám xuống.
Triệu Lâm Nghiêu đi vòng qua mở cửa, tôi vẫn ôm khư khư giỏ trái cây không buông: "Quà cáp thế này... có sơ sài quá không?" "Mẹ anh không để ý mấy cái này đâu."
Lời anh còn chưa dứt, cánh cổng lớn đã bị đẩy ra từ bên trong. Một người phụ nữ mặc sườn xám thêu tay cao cấp, đi giày cao gót chạy vội ra ngoài. Tôi nhận ra bà, chính là người có nụ cười trong video hôm trước.
Bà trực tiếp lướt qua con trai ruột của mình, ôm chầm lấy tôi: "Cục cưng của mẹ! Cuối cùng con cũng tới rồi!"
"Mẹ, đừng làm cô ấy sợ—" Triệu Lâm Nghiêu đứng bên cạnh gọi với theo. Triệu Mẫn Hoa chẳng thèm ngoảnh đầu lại: "Né ra cho mẹ."
Bà buông tôi ra, đ.á.n.h giá một lượt rồi cau mày xót xa: "Gầy quá, không chịu ăn uống t.ử tế phải không?"
Dứt lời, bà móc từ trong túi ra một chùm chìa khóa, nhét thẳng vào tay tôi: "Đây là chìa khóa một căn hộ cao cấp, hơn ba trăm mét vuông, đã trang trí tinh xảo, nội thất đầy đủ. Con cứ ở tạm đó, thiếu cái gì thì bảo mẹ."
Tôi đứng hình tại chỗ: "Dì ơi, cái này... quý giá quá, cháu không thể nhận—" "Gọi là Mẹ." Triệu Mẫn Hoa nghiêm mặt lại. "Không được gọi là dì. Nếu con không nhận, tức là con chê người làm mẹ này không đủ tư cách."
Bình luận bỗng chốc im bặt. 【... Không còn gì để nói.】 【Mẹ chồng này tốt thật à? Hay là đang diễn kịch?】
Tôi đứng giữa trang viên rộng hàng ngàn mét vuông, tay cầm giỏ trái cây hai trăm tệ và chùm chìa khóa trị giá hàng chục triệu tệ. Sống mũi tôi cay xè, nước mắt không thể kìm lại được nữa. Tôi khóc đến mức thê t.h.ả.m, giỏ trái cây suýt chút nữa rơi xuống đất. Triệu Mẫn Hoa lại ôm tôi vào lòng, vỗ vỗ lưng, giọng điệu xót xa vô cùng: "Khóc cái gì chứ, đến chỗ mẹ rồi chính là về nhà rồi."
Về nhà rồi. Tôi đã phải chờ đợi bao nhiêu năm, mới đợi được một người nói với mình câu nói ấy. Tôi nắm c.h.ặ.t chùm chìa khóa, khàn giọng gọi một tiếng: "Mẹ."
Mẹ, tiếng gọi này con chắc chắn sẽ gọi.
04
Sáng thứ Hai, chiếc xe Maybach của Triệu Lâm Nghiêu đúng giờ xuất hiện dưới hầm công ty. Anh vòng qua mở cửa cho tôi, tiện tay đổi bình giữ nhiệt trong túi tôi thành trà kỷ t.ử vừa pha nóng hổi.
Lý Hồng Hồng đột nhiên xông ra chặn đường: "Lâm Nghiêu, chúng ta có thể nói chuyện không? Chuyện trước kia là do em không hiểu chuyện—" Triệu Lâm Nghiêu đến một cái nhìn cũng chẳng thèm bố thí cho cô ta.
Lý Hồng Hồng đứng đờ người tại chỗ, mặt đỏ bừng vì xấu hổ. Bảo vệ tiến tới: "Cô kia, phiền cô nhường đường, cô đang chắn lối đi của người khác đấy." Cô ta mới sực tỉnh, lảo đảo né sang một bên.
Đột nhiên bình luận lướt qua: 【Pháo hôi đừng có mừng vội! Thanh mai trúc mã bị bệnh của nam chính hôm nay về nước rồi, chuyên môn đến để phá đám đấy!】
Bước chân tôi khựng lại. Thanh mai trúc mã?
Kết quả hoàn toàn nằm ngoài dự kiến của bình luận. Thanh mai của Triệu Lâm Nghiêu tên là Lư Tương, vừa ở nước ngoài chữa bệnh về, tính cách dịu dàng, ăn nói nhỏ nhẹ. Lần đầu gặp mặt, cô ấy đã chủ động khoác tay tôi: "Anh Nghiêu tốt bụng lắm, em đã muốn làm quen với chị từ lâu rồi."
Triệu Lâm Nghiêu đứng bên cạnh, biểu cảm thản nhiên: "Tương Tương là bạn thanh mai lớn lên từ nhỏ với anh, sức khỏe em ấy không tốt, sau này chúng ta chăm sóc em ấy một chút." Không có tranh giành tình cảm, không có sóng ngầm mãnh liệt. Lư Tương thậm chí thỉnh thoảng còn hẹn tôi đi ăn trưa ở công ty, chúng tôi tán gẫu về dưỡng da, buôn chuyện showbiz, cô ấy mang đồ ăn vặt nước ngoài cho tôi, tôi giới thiệu cho cô ấy quán lẩu ngon.
Bình luận im lặng suốt mấy ngày liền. Nhưng Lý Hồng Hồng thì không. Cô ta không biết từ lúc nào đã nhìn trộm được mật khẩu máy tính của tôi, cũng không biết đã rình rập bao lâu để quan sát thói quen đi lại của Lư Tương.
Buổi trưa, tôi vừa đi vệ sinh xong trở về chỗ ngồi. Mười phút trước khi tôi đi, màn hình máy tính vẫn sáng, trên WeChat là khung chat với Lư Tương. Tin nhắn mới nhất từ phía "tôi" gửi đi là: "Tương Tương, ở tầng hầm B3 của công ty mới mở một quán cà phê siêu ngon, xuống đây ngay đi!"
Lư Tương trả lời bằng một meme nhún nhảy: "Đến ngay đây!"
Tầng hầm B3? Cả tòa nhà này ai cũng biết, tầng B3 vốn là kho chứa đồ đã bị bỏ hoang từ hai năm trước, đèn hỏng quá nửa, tín hiệu sóng gần như bằng không.
Tôi cau mày, đang định gọi điện cho Lư Tương thì bình luận đột nhiên nổ tung: 【Em gái làm tốt lắm! Kéo cửa cuốn phòng thủ xuống đi! Thanh mai có bệnh sợ không gian kín và hen suyễn nghiêm trọng, con pháo hôi kia c.h.ế.t chắc rồi!】
Máu trong người tôi sôi lên đến tận đỉnh đầu. Điện thoại cầm không vững suýt rơi xuống đất, tôi bật dậy khỏi chỗ ngồi, làm đổ cả ghế, điên cuồng lao về phía thang máy.