07

Lúc Lý Hồng Hồng chỉ tay vào tôi mắng c.h.ử.i, tôi đã nhìn thấy trong túi áo khoác của cô ta có một tia phản quang cực nhỏ. Phóng to, rồi lại phóng to ảnh chụp màn hình từ camera. Đó là một chiếc móc khóa hình gấu. Trong túi cô ta có để điện thoại đang mở ghi âm.

Tôi cố tình đưa màn hình đến trước mặt cô ta. "Tại sao lại làm thế?" Tôi đè thấp giọng "Triệu Lâm Nghiêu không yêu cô, có lẽ tôi cũng có lỗi trước. Đi tự thú đi, tôi sẽ xin giúp cho."

Lý Hồng Hồng nhìn tấm ảnh chụp màn hình đó, vẻ mặt bắt đầu vỡ vụn từng mảng. Cô ta "bịch" một cái quỳ xuống, ôm c.h.ặ.t lấy chân tôi, khóc đến toàn thân run rẩy: "Tôi sai rồi... là tôi nhất thời hồ đồ... tôi đi ngay đây, bây giờ đi luôn..."

Đúng lúc đó, tôi thấy ch.óng mặt do hạ đường huyết, chân đứng không vững. Tôi không nói gì, đi ra máy bán hàng tự động mua một chai nước ngọt. Quá trình đi và về chưa đầy ba phút.

Nhưng khi tôi quay lại, cửa phòng nghỉ VIP đang mở toang. Lý Hồng Hồng quỳ dưới chân Triệu phu nhân, khóc đến mức không thở nổi: "Dì ơi! Là cô ta ép cháu! Cô ta thấy cháu lỡ tay nhắn tin hẹn Lư Tương xuống đây nên đã lấy đó để đe dọa, bắt cháu phải nghỉ việc ở công ty, bắt cháu phải đứng ra chịu tội thay cho cô ta!"

Cô ta móc từ trong túi ra một chiếc điện thoại, nhấn nút phát lại. Giọng nói của tôi vang lên: "Đi tự thú đi." "Tôi sẽ xin giúp cho."

Đoạn ghi âm bị cắt đầu cắt đuôi, chỉ còn đúng hai câu đó. Nghe qua chẳng khác nào một lời đe dọa trắng trợn.

Triệu phu nhân đứng sững tại chỗ, tay vẫn còn cầm miếng gạc dính m.á.u ban nãy vừa lau cho tôi. Bà xoay người lại nhìn tôi. Ánh mắt ấy... chứa đựng sự giận dữ và chán ghét. Tôi lắc đầu.

Bà không nói gì, nhưng sự im lặng ấy giống như một cuộc thẩm vấn. "Mẹ muốn tin con, nhưng sự thật rành rành khiến mẹ không chắc chắn nữa."

Tôi cầm chai nước ngọt còn đang tỏa hơi lạnh, đứng ở cửa, không nói nổi một lời nào.

08

Tôi cố gắng giải thích: "Tin nhắn đó không phải tôi gửi, lúc ấy điện thoại tôi để ở chỗ ngồi!"

Chẳng ai tin. Lý Hồng Hồng dựa vào cạnh bàn, sụt sùi, giọng nói vừa nhỏ vừa đầy ấm ức: "Cô ta đe dọa tôi... bảo nếu tôi dám nói sự thật cho anh Triệu biết, cô ta sẽ khiến tôi không thể nhìn mặt ai trong ngành này nữa..." Cô ta ngước mắt lên, nước mắt vương trên hàng mi, giọng run rẩy: "Tôi chỉ là một người làm công ăn lương bình thường, sao dám đắc tội với phu nhân tương lai của tập đoàn chứ..."

Ánh mắt đồng nghiệp xung quanh hoàn toàn thay đổi. "Hèn gì trước đây quan hệ với Lý Hồng Hồng tốt thế, hóa ra là coi người ta như con tốt thí." "Dân cô nhi viện có khác, thủ đoạn thật hoang dã." "Mọi người không thấy Triệu phu nhân sao? Ngay cả bà ấy cũng không thèm nói giúp lời nào kìa."

Tôi quay sang nhìn Triệu phu nhân. Bà đứng đó, tay vẫn nắm c.h.ặ.t miếng gạc dính m.á.u. Bà không nói giúp tôi nữa. Tôi không trách bà. Mọi bằng chứng đều chống lại tôi. Nhật ký trò chuyện, góc c.h.ế.t của camera, đoạn ghi âm bị cắt xén hoàn hảo của Lý Hồng Hồng.

Tôi đứng giữa đám đông, sức lực toàn thân như bị rút cạn từng chút một. Bình luận điên cuồng chạy qua: 【Ha ha ha pháo hôi bị cả công ty vây đ.á.n.h rồi!】 【Chiêu này của em gái nhỏ quá tuyệt, mượn tay pháo hôi hại thanh mai, rồi lại để pháo hôi cứu người, một màn khổ nhục kế hoàn mỹ!】

Tôi nhắm mắt lại. Thật nực cười.

Triệu phu nhân cuối cùng cũng bước tới, đứng trước mặt tôi, định nói gì đó rồi lại thôi. Câu nói "Mẹ tin con" đã không được lặp lại lần thứ hai. Bà chỉ bảo: "Con về nghỉ ngơi trước đi, đợi mọi chuyện điều tra rõ ràng rồi tính."

Đợi mọi chuyện điều tra rõ ràng. Câu nói này đồng nghĩa với việc — trước khi làm rõ, tôi là nghi phạm. Tôi gật đầu, xoay người bước đi. Không ai ngăn cản, cũng chẳng ai đưa tiễn.

Vừa ra đến cửa công ty, một chiếc xe phanh gấp bên cạnh tôi. Triệu Lâm Nghiêu lao từ trên xe xuống. Anh chạy đến, chộp lấy cổ tay tôi, đúng ngay bàn tay đang bị thương. Tôi đau đến mức hít một hơi lạnh, bản năng rụt tay lại. Thấy vết thương chưa xử lý xong của tôi, anh khựng lại.

"Xin lỗi." Giọng anh run lên "Tương Tương tỉnh rồi... em ấy bảo trước khi ngất đi đã nghe thấy tiếng em đập cửa bên ngoài, nghe thấy em liên tục gọi tên em ấy."

Lực nắm cổ tay tôi ngày càng c.h.ặ.t. "Là em. Chính em đã đập cửa cứu em ấy." Tôi không nói gì. "Xin lỗi." Anh lặp lại lần nữa, giọng khản đặc "Anh... anh không nên không tin em."

Tôi rút tay ra khỏi tay anh. Không dùng sức, chỉ bình thản rút ra. Anh ngẩn người. "Anh vào chăm sóc Tương Tương đi." Tôi nói. Không gào thét, không khóc lóc, không làm loạn. Nhưng sự bình thản này còn khiến người ta thấy khó chịu hơn cả tiếng khóc.

Tôi xoay người đi vào trong, Triệu Lâm Nghiêu đi theo sau tôi vào phòng nghỉ. Lý Hồng Hồng vẫn còn đang quỳ trước mặt Triệu phu nhân. Thấy Triệu Lâm Nghiêu, cô ta định vồ tới: "Anh Triệu! Anh bị cô ta bỏ bùa mê rồi! Tỉnh lại đi! Cô ta là loại đàn bà mồ côi tâm địa rắn độc!"

Tôi không nhìn cô ta. Tôi lấy điện thoại ra, gọi vào một số máy, nhấn loa ngoài. "Mẹ viện trưởng ạ." Đầu dây bên kia vang lên giọng một người phụ nữ: "Ơi, Dao Dao à, sao thế con?"

"Mẹ còn nhớ cái khung ảnh thông minh con gửi tặng mẹ không? Cái có chức năng ghi âm ấy ạ." "Nhớ chứ, con bảo đi làm hay bị người ta bắt nạt, dặn mẹ cứ đặt ở văn phòng, vạn nhất có chuyện gì còn có bằng chứng. Sao thế, dùng tới nó rồi à?"

Mặt Lý Hồng Hồng lập tức cắt không còn giọt m.á.u. Tôi tắt máy, nhìn cô ta. "Lúc nãy khi đi ra ngoài, tôi đã mở chức năng đàm thoại thời gian thực của khung ảnh trong văn phòng. Toàn bộ quá trình đều được ghi âm lại."

Miệng Lý Hồng Hồng há ra rồi lại ngậm vào, trông như một con cá bị bóp nghẹt cổ. Email của trợ lý gửi đến ngay một phút sau đó. Một tệp ghi âm, bản đầy đủ, không cắt xén.

Khoảnh khắc đoạn ghi âm được phát công khai trong phòng nghỉ, tất cả mọi người đều lặng đi. Trong đoạn ghi âm, giọng tôi vang lên: "Đi tự thú đi, tôi sẽ xin giúp cho." Ngay sau đó là tiếng quỳ xuống và giọng khóc lóc của Lý Hồng Hồng: "Tôi sai rồi, là tôi ghen tị nên mới nhất thời hồ đồ..." Tiếp theo đó là tiếng tôi bị hạ đường huyết đi ra ngoài, và tiếng Lý Hồng Hồng hí hửng cắt ghép đoạn ghi âm.

Đoạn ghi âm kết thúc.

09

Cả phòng nghỉ không một ai dám thở mạnh. Lý Hồng Hồng quỳ sụp xuống đất, miệng há hốc nhưng không phát ra được âm thanh nào. Bình luận hoàn toàn phát điên, dày đặc những lời bày mưu tính kế cho Lý Hồng Hồng: 【Xong rồi xong rồi! Quay xe đi! Bảo là do quá yêu nam chính nên mới làm vậy!】 【Khóc đi! Khóc lóc t.h.ả.m thiết vào! Đánh vào lòng trắc ẩn của nam chính!】

Nhưng lần này, không ai cho cô ta cơ hội nữa.