MẸ BẠN TRAI BỊ TAI NẠN NHẬP VIỆN, ĐÍCH DANH ÉP TÔI TỚI CHĂM SÓC, TÔI LẠNH MẶT ĐÁP: TÔI KHÔNG THÂN VỚI CON TRAI BÀ, CHÚNG TÔI CHỈ LÀ ĐỒNG NGHIỆP
8 giờ 17 phút sáng thứ Hai, tôi vừa bật máy tính thì Hà Tuấn đã lao tới trước chỗ ngồi của tôi, nói mẹ anh ta bị t.a.i n.ạ.n xe nhập viện, đích danh muốn tôi tới bệnh viện chăm sóc.
Anh ta nói vừa gấp gáp vừa như thể đó là chuyện đương nhiên:
“Em thu dọn một chút rồi đi ngay đi. Khoa Nội trú Chấn thương Chỉnh hình tầng chín, số giường anh gửi qua WeChat cho em.”
Tiếng gõ bàn phím trong văn phòng lập tức ngừng lại.
Tôi nhìn anh ta:
“Mẹ anh nhập viện, tại sao lại bảo tôi đi?”
Hà Tuấn sững ra hai giây, giọng ngược lại còn lớn hơn:
“Bà ấy vẫn luôn coi em là con dâu, bây giờ người bà ấy muốn gặp nhất chính là em. Lúc này rồi em còn phân biệt nhà anh với nhà em làm gì?”
Tôi đặt cây b.út vừa lấy ra trở lại mặt bàn, lạnh mặt đáp:
“Tôi không thân với con trai bà, chúng tôi chỉ là đồng nghiệp. Đừng lấy chữ hiếu ra ép buộc một người ngoài như tôi.”
Chị Lý ở bàn bên cạnh cầm cốc nước, rất lâu cũng không uống lấy một ngụm.
Mặt Hà Tuấn nhanh ch.óng đỏ bừng:
“Hứa Ninh, em nhất định phải nói những lời này trước mặt nhiều người như vậy sao?”
“Là anh tự đứng trước mặt nhiều người như vậy giao việc cho tôi, tôi chỉ có thể nói rõ ngay tại chỗ.”
“Mẹ anh vừa bị tai nạn, em lại tuyệt tình như vậy?”
“Bà ấy bị tai nạn, tôi rất tiếc. Nhưng bà ấy là mẹ anh, không phải mẹ tôi.”
Hà Tuấn nhìn chằm chằm tôi như thể lần đầu tiên biết tôi.
Mấy giây sau, anh ta lấy điện thoại ra, mở một đoạn tin nhắn thoại rồi bật loa ngoài.
Giọng một phụ nữ trung niên yếu ớt vang lên:
“Tiểu Ninh à, dì muốn uống canh sườn con nấu. Cơm bệnh viện chẳng có vị gì, trưa con tới sớm một chút nhé, tiện thể mang cho dì một đôi dép đế mềm.”
Tin nhắn thoại phát xong, văn phòng càng yên tĩnh hơn.
Hà Tuấn cất điện thoại, cố nén tức giận nói:
“Nghe thấy chưa? Từ sau khi bị thương bà ấy cứ nhắc em mãi. Cho dù em có ý kiến với anh thì cũng đừng khiến một người bệnh phải đau lòng.”
Dạ dày tôi như bị nhét đầy một cục bông ướt.
Tôi và Hà Tuấn làm cùng nhóm một năm hai tháng, công việc qua lại không ít, nhưng số lần cùng nhau đi ăn ngoài công việc không quá ba lần.
Mỗi lần đều có đồng nghiệp khác đi cùng, tôi thậm chí chưa từng gặp riêng mẹ anh ta.
Thế nhưng trong đoạn tin nhắn thoại đó, đối phương không chỉ biết tên tôi mà còn biết tôi biết nấu canh sườn.
Quản lý Tào, trưởng bộ phận, từ văn phòng bước ra, trước tiên hỏi tình hình thương tích của mẹ Hà Tuấn.
Hà Tuấn nói bà bị gãy xương cẳng chân trái, hai xương sườn bị nứt, trong ngày phải làm thêm kiểm tra.
Người đã tỉnh, nhưng bên cạnh không có ai chăm sóc.
Quản lý Tào nhìn tôi một cái:
“Hứa Ninh, chuyện dự án có thể tạm gác lại. Trong nhà xảy ra chuyện thế này, vẫn nên ưu tiên người bệnh.”
Tôi không nhúc nhích:
“Quản lý Tào, bà ấy không phải người nhà tôi.”
Ông ấy rõ ràng chưa phản ứng kịp:
“Hai người chẳng phải đã quen nhau hơn nửa năm rồi sao?”
“Không có.”
“Nhưng Tiểu Hà vẫn luôn nói cô là bạn gái cậu ấy.”
“Anh ta nói không tính.”
Tôi mở lịch sử trò chuyện với Hà Tuấn rồi đặt điện thoại lên bàn.
Trong nửa năm gần đây, anh ta ba lần hỏi tôi có muốn thử hẹn hò không, cả ba lần tôi đều từ chối rõ ràng.
Lần gần nhất là tháng trước, anh ta nói mẹ mình giục quá gấp, bảo tôi cứ giả vờ cùng anh ta ăn một bữa trước.
Tôi trả lời:
“Không hợp, cũng đừng lấy tôi ra đối phó với gia đình anh.”
Hà Tuấn đưa tay định lấy điện thoại của tôi, tôi nhanh tay cất lại trước.
Anh ta nghiến răng nói:
“Chuyện tình cảm có thể chỉ dựa vào vài đoạn tin nhắn mà nói rõ được sao? Em từng ngồi xe anh, từng ăn bữa sáng anh mua, lúc anh sốt em còn mang t.h.u.ố.c tới cho anh.”
“Xe anh là chuyến đi chung do công ty sắp xếp, tiền xăng mỗi tháng tôi đều chuyển cho anh. Tiền bữa sáng tôi chuyển lại ngay trong ngày. Hộp t.h.u.ố.c hạ sốt đó là phòng hành chính bảo tôi mang tới, người trong nhóm ai cũng có phần.”
Tôi mở lịch sử chuyển khoản, lần lượt đặt từng khoản trước mặt anh ta.
Miệng Hà Tuấn động mấy lần nhưng không nói được gì.
Chị Lý nhỏ giọng chen vào:
“Tiểu Hà, trước đây cậu chẳng phải còn nói Tết sẽ dẫn Tiểu Hứa về quê sao?”
Tôi quay sang nhìn chị ấy:
“Tôi chưa từng đồng ý, cũng không biết chuyện này.”
Hà Tuấn đột nhiên đập bàn:
“Được, bây giờ em muốn nói gì cũng được. Mẹ anh còn nằm trong bệnh viện, anh không có tâm trạng tranh cãi với em những chuyện này. Em qua đó trông hai tiếng trước, anh làm xong báo cáo buổi sáng sẽ tới đổi ca cho em.”
“Tôi không đi.”
“Chỉ hai tiếng thôi.”
“Một tiếng cũng không đi.”
Anh ta bước lên một bước:
“Hứa Ninh, làm người không thể m.á.u lạnh như vậy.”
Tôi đứng bật dậy, bánh xe ghế cọ trên sàn phát ra một tiếng ch.ói tai.
“Mẹ anh cần người chăm sóc, anh có thể xin nghỉ, có thể tìm người thân, cũng có thể thuê hộ lý. Anh đứng đây ép một đồng nghiệp bị anh mạo nhận là bạn gái đi bưng bô, dọn phân dọn nước tiểu cho mẹ anh miễn phí, rốt cuộc ai mới là người m.á.u lạnh?”
Quản lý Tào cau mày, bảo cả hai chúng tôi bình tĩnh một chút.
Ông nói nếu mẹ Hà Tuấn thật sự không có người chăm sóc thì công ty có thể duyệt nghỉ cho anh ta, phần báo cáo dự án tạm thời giao cho tôi phụ trách.