01
Tạ Ninh Triều bị ta chặn họng, khựng lại một thoáng nhưng cũng chẳng giận. Chàng thong thả đưa tay xách lấy tay nải trên vai ta, khóe môi hơi cong lên.
“Nhìn cái dáng nhỏ mọn của nàng kìa. Ta đặc biệt tới đây để đưa nàng về nhà.”
Về nhà?
Ta ngẩn ra.
Về nhà nào?
Nếu cha mẹ biết ta hòa ly, e rằng sẽ quét ta ra khỏi cửa mất.
Chàng giơ tay khẽ vỗ lên đỉnh đầu ta, cảm khái:
“Đi thôi. Sau này có ta chống lưng cho nàng, chẳng còn ai dám bắt nạt nàng nữa. Dù sao bây giờ ta cũng là Hiệu úy cửa thành rồi.”
Ta bĩu môi: “Chẳng phải vẫn là trông cửa cho người ta sao?”
Tạ Ninh Triều co ngón tay, khẽ gõ lên trán ta một cái:
“Thì cũng phải từ từ thăng quan chứ?”
Nói rồi, chàng đi về phía trước hai bước. Ngoảnh lại thấy ta vẫn đứng nguyên tại chỗ, chàng lại quay trở về, đưa tay nắm lấy cổ tay ta.
“Còn không đi? Trời sắp đổ tuyết rồi, chẳng lẽ nàng định đứng đây há miệng hứng tuyết ăn sao?”
Ta đi theo sau chàng, nhất thời trăm mối cảm xúc cuộn trào trong lòng, không khỏi lại sinh ra mấy phần cảm khái về thế sự vô thường.
Ta và Tạ Ninh Triều vốn quen biết nhau từ thuở nhỏ.
Chàng là thế t.ử phủ Tĩnh Nam Hầu, từ bé đã lớn lên trong nhung lụa.
Những phần ban thưởng mà Tĩnh Nam Hầu đổ m/ á/ u ch// ém gi/ ếc bên ngoài mới đổi được, một khi qua tay chàng liền tiêu tán như nước chảy, mí mắt cũng chẳng buồn chớp lấy một cái.
Hầu phu nhân mất sớm, kế thất lại là muội muội ruột của mẫu thân chàng, đối xử với chàng còn dung túng hơn cả con ruột ba phần, mặc chàng tùy ý tiêu xài, chẳng hiểu thế sự.
Từ nhỏ chàng đã mang cái tính vô tâm vô phế, lười nhác tùy tiện ấy.
Ấy vậy mà trời sinh lại có một dung mạo đẹp đẽ. Mỗi khi cười lên, đôi mày đôi mắt đều cong cong, khiến bất kỳ ai nhìn thấy cũng chẳng thể nổi giận với chàng.
Ta trời sinh lười nhác, xưa nay vốn được nuông chiều, chẳng chịu được khổ, ước nguyện cả đời chẳng qua chỉ là trộm được nửa ngày nhàn giữa kiếp phù sinh, bình bình ổn ổn sống hết một đời.
Cha mẹ thường nhìn ta mà thở dài:
“Với cái tính này của con, nhà bình thường nào nuôi nổi một đóa hoa ngọc quý như con. E rằng chỉ có thể gả lên chỗ cao thôi.”
Thế là họ định cho ta mối hôn sự với phủ Tĩnh Nam Hầu.
Khi ấy hai nhà môn đăng hộ đối, cũng coi như một mối lương duyên đẹp đẽ.
A tỷ vì chuyện này mà canh cánh trong lòng suốt một thời gian.
Dung mạo nàng không bằng ta, nhưng thắng ở chỗ tháo vát giỏi giang, bởi vậy thường cảm thấy ông trời bất công. Dựa vào đâu ta có thể gả vào Hầu phủ, còn nàng lại phải tìm kiếm một mối hôn sự khác?
Mẫu thân thương nàng, cũng quả thực đã hao tâm tổn sức tính toán rất lâu.
Chỉ là vận mệnh vốn thích trêu ngươi người thật thà nhất.
Ngay trước khi A tỷ định thân, chỉ trong một đêm cung biến nổ ra, phong vân đột ngột đổi chiều.
Nhà ta và phủ Tĩnh Nam Hầu cùng bị cuốn vào vòng xoáy ấy, một bên tổn hại thì bên kia cũng chẳng thể toàn vẹn.
Nhà ta bị giáng tội, đày đến Lĩnh Nam.
Phủ Tĩnh Nam Hầu thì bị lưu đày tới Bắc Cương.
Một nam một bắc, cách nhau đâu chỉ vạn dặm.
Trước ngày lên đường, ta hẹn Tạ Ninh Triều ra ngoài, nghiêm túc nói chuyện với chàng một lần trong đình cũ nơi ngoại thành.
Khi ấy mặt trời đã ngả về tây, hiếm khi chàng thu lại dáng vẻ cà lơ phất phơ thường ngày, yên lặng nghe ta nói hết.
Ta nói, trong tình cảnh thế này mà vẫn thành thân, sau này đừng nói chuyện về thăm nhà mẹ đẻ bất tiện, chỉ riêng cơm áo gạo tiền cũng khó lòng duy trì. Chi bằng mỗi người tự buông tay, tự tìm một con đường sống cho mình.
Chàng im lặng rất lâu, cuối cùng vẫn gật đầu.
Ngày hôm ấy, hiếm khi hai chúng ta đạt được đồng thuận.
Hôn ước hủy bỏ, sau này mỗi người tự gả cưới, đôi bên không còn nợ nhau.
Ngoài mặt ta vẫn bình thản, chỉ cảm thấy từ nay thiếu đi một người bạn chơi cùng, một cố nhân tâm đầu ý hợp.
Thế nhưng khi xoay người bước vào màn chiều, trong l.ồ.ng n.g.ự.c lại như khuyết mất một góc.
Trong lòng trống trải, mất mát hồi lâu vẫn chẳng thể nguôi ngoai.
Khi ấy ta còn chưa biết, hóa ra đó chính là lúc tình ý vừa chớm nở, lại bị chính tay ta bóp tắt.
Tình chẳng biết bắt đầu từ đâu. Ta còn chưa kịp hiểu rõ, đã nếm trước mùi vị của một lần thất ý.
02
Tạ Ninh Triều đối xử với ta cực kỳ tốt.
Trong kinh thành thịnh hành thứ gì, chàng luôn là người đầu tiên mang đến trước mặt ta.
Biết ta thích ăn đào, chàng liền âm thầm bao trọn một mảnh đất, đưa giống đào ngon nhất từ phương Nam về trồng, chỉ nói muốn ta suốt cả mùa hè đều có đào ăn mãi không hết.
Chúng ta từng cùng cầm những mảnh ngọc ném lướt trên mặt ao.
Chàng thua thì quỵt, quỵt không nổi lại kéo tay áo ta, năn nỉ ta chơi thêm một ván.
Trên mặt giày, chàng tự tay đính những viên Đông châu lớn bằng ngón tay cái. Mỗi khi bước đi, ánh ngọc khẽ lay động lấp lánh, tựa như giẫm cả những vì sao dưới chân.
Ngày ta cập kê, chàng còn nâng ngọc như ý năm xưa Hoàng hậu ban cho Hầu phủ đến tặng ta, nói đó là di vật mẫu thân chàng để lại. Nay đã trao cho ta rồi, sau này giữa hai chúng ta cũng chẳng còn gì cần phải giấu giếm nữa.
Tạ Ninh Triều dẫn ta đi gặp đám đồng môn của chàng, gặp ai cũng nói:
“Đây là A Dữ, thê t.ử tương lai của ta.”
“Sau này ta chỉ cưới mình nàng, còn phải sinh với nàng hai đứa trẻ, một đứa giống ta, một đứa giống nàng.”
Ta đ.ấ.m chàng một quyền, mắng chàng không biết xấu hổ.
Chàng vừa né vừa xin tha: “Vậy sinh một đứa thôi, chỉ cần giống nàng là được.”
Chúng ta từng ở bên nhau vào những tháng ngày đẹp đẽ nhất.
Chàng cưỡi ngựa chở ta đến Hoài An ngắm tuyết mùa đông.
Hai đứa quấn áo choàng kín mít rồi cùng ngã nhào xuống nền tuyết, giống như hai con hồ ly tuyết lăn thành một cục.
Đến mùa xuân, chàng lại dẫn ta tới chùa Hoằng Thánh ngắm hoa anh đào, cánh hoa rơi đầy trên vai.
Chàng đưa tay nhặt một cánh hoa vương trên tóc ta, lúc cúi đầu, đôi mày đôi mắt cong cong đầy ý cười.
Những ngày tháng khi ấy quả thật tự do tự tại, vui sướng vô cùng.
Gió xuân l.ồ.ng lộng, vó ngựa tung bay, ban ngày uống rượu thỏa thuê rồi mới trở về.
Trong lòng trong mắt đều chỉ có niềm vui, khiến người ta bất giác đắm chìm trong đó.
Trong lòng ta thích chàng.
Rất thích.
Chỉ là ta còn chưa kịp nghĩ cho rõ, thứ tình cảm ấy rốt cuộc là sự thân thiết giữa thanh mai trúc mã, hay rung động của tình yêu nam nữ, thì cung biến đã ập tới.
Chỉ sau một đêm, cả hai nhà đều bị giáng tội.
Ta bị đày đến Lĩnh Nam, còn chàng theo phủ Tĩnh Nam Hầu tới Bắc Cương.
03
Những ngày tháng ở Lĩnh Nam khổ sở đến mức ban đêm ta đã lén khóc không biết bao nhiêu lần.
Ta chẳng biết làm việc, lại không chịu thương chịu khó được như A tỷ.
Nghĩ tới nghĩ lui, cũng chỉ đành chọn người khá nhất trong đám chẳng mấy ai khá khẩm, tìm một cành cây cao hơn một chút để dựa vào.
Ta chọn Tam hoàng t.ử Lục Từ Uyên, người bị lưu đày đến đây, dung mạo cũng đã bị hủy.
Hắn không cần phải lao động, mỗi tháng vẫn có người mang bạc đến.
Ta hao tâm tổn trí tìm cách tiếp cận hắn, đem hết chút khôn lanh năm xưa học được ở kinh thành ra dùng, cuối cùng cũng thành công trèo lên được mối hôn sự này.
Quận thủ còn đích thân làm mai, sính lễ là năm trăm lượng bạc.
Cha mẹ ôm bạc, vui mừng hớn hở gả ta sang đó.
Năm trăm lượng bạc, đủ để họ sống yên ổn ở Lĩnh Nam suốt nhiều năm.
Ban đầu, cuộc sống của ta rối tinh rối mù.
Y phục may xiêu xiêu vẹo vẹo, đường kim thưa đến mức cá cũng có thể lọt qua.
Rót trà lại quên để nguội, làm hắn bỏng đến nhe răng trợn mắt.
Bổ củi thì suýt nữa vung cả lưỡi rìu bay ra, c.h.é.m mất ngón chân hắn.
Lục Từ Uyên ngồi dưới mái hiên nhìn ta giày vò mọi thứ suốt nửa tháng, cuối cùng không nhịn nổi nữa, xắn tay áo tự mình ra trận.
Hắn vốn như một vũng nước c.h.ế.t, bị ta quậy cho một trận, vậy mà tức đến mức sống lại, nhảy dựng lên không biết bao nhiêu lần.
Lục Từ Uyên tháo vát hơn ta nhiều.
Cơm nấu thơm ngon, sân quét sạch sẽ, gà vịt nuôi ở góc sân con nào con nấy béo tròn.
Đến mùa xuân, hắn thậm chí còn kiếm được những loại trái cây tươi chỉ kinh thành mới có, rửa sạch sẽ, bày vào đĩa rồi đẩy tới trước mặt ta.
Có một lần, hắn hỏi ta nhìn thấy gương mặt hắn có sợ không.
Không sợ.
Mặc dù một nửa gương mặt hắn đã bị hủy, nhưng nửa còn lại vẫn nguyên vẹn.
Trước kia ta cũng từng trốn sau cửa sổ t.ửu lâu, lén nhìn hắn cưỡi ngựa đi ngang qua phố.
Khi ấy hắn vẫn chưa bị giáng tội, phong thái tuấn dật, là ý trung nhân xuất hiện trong giấc mộng khuê phòng của biết bao quý nữ kinh thành.
Ta từng thấy phụ thân nạp một vị di nương có dung mạo vô cùng xinh đẹp. Sau này di nương ấy dần béo lên, cũng chẳng còn đẹp nữa, phụ thân liền không bao giờ bước vào viện của bà ấy thêm lần nào.
Dung mạo ấy mà, chẳng qua chỉ là thứ dệt hoa trên gấm mà thôi.
Thế là ta nâng mặt hắn lên, hôn mỗi bên một cái, nghiêm túc ngắm nghía hồi lâu rồi nói:
“Dáng vẻ đẹp nhất của chàng, ta đã ghi nhớ trong lòng rồi.”
“Bây giờ cũng chẳng tính là xấu, chỉ là ông trời tiện tay thêm vài nét, vẽ thành một bức tranh mà người khác nhìn không hiểu thôi.”
Hốc mắt Lục Từ Uyên lập tức đỏ lên.
Hắn ngẩn ngơ nhìn ta hồi lâu, bỗng cúi người hôn xuống, nồng nhiệt mà triền miên.
Ba năm ở Lĩnh Nam, Lục Từ Uyên ngày càng để tâm đến ta hơn.
Vốn dĩ hắn đã quyết mặc kệ gương mặt ấy bị hủy như vậy, chẳng buồn chữa trị.
Là ta cứ quấn lấy hắn, mềm giọng nói một câu rằng mình nhớ dáng vẻ trước kia của hắn, hắn mới chịu nhượng bộ, từ từ bắt đầu chữa trị.
Quận thủ tìm cho hắn một vị đại phu, y thuật vô cùng cao minh.
Chỉ chưa đầy ba tháng, vết sẹo trên mặt đã mờ đi hơn nửa, dần khôi phục được vài phần phong thái năm xưa.
Đúng lúc dung mạo hắn vừa mới hồi phục, thánh chỉ từ kinh thành bất ngờ truyền tới.
Hóa ra vụ án đầu độc Hoàng thượng năm xưa vốn là do có kẻ vu oan hãm hại.
Nay oan tình được rửa sạch, triều đình triệu hắn hồi kinh.
Chúng ta liền thu dọn hành trang, một đường lên đường về phương bắc.
Cũng đúng lúc ấy, phụ thân ta nhờ vậy mà được lật lại án cũ, cả nhà vui mừng hớn hở theo chúng ta trở về kinh thành.