10.

Tôi nói không được, bởi tôi cũng gặp phải chuyện rắc rối.

Ban đầu tôi cứ tưởng do áp lực quá lớn nên kỳ kinh mới chậm tận ba tháng. Nhưng bây giờ kiểm tra lại… Que thử t.h.a.i hiện lên hai vạch.

Chỉ sau một đêm, tôi có con rồi.

Tôi đếm lại số tiền tiết kiệm, dù có nuôi mười đứa trẻ cũng dư sức.

Nhưng tôi không có cha mẹ, từ nhỏ chỉ là một đứa trẻ mồ côi. Liệu tôi có thể chăm sóc tốt cho đứa bé không?

Lúc ở bệnh viện ký giấy đồng ý phá thai.

Y tá hỏi: “Bố đứa bé không đến sao?”

Tôi chợt nhớ đến Kỳ Yến, nhớ đến đôi mắt của anh.

Nếu đứa bé giống anh thì sao?

Giống đường nét trên gương mặt anh.

Giống vầng trán mà tôi từng lén hôn.

Giống đôi bàn tay của anh.

Ngón tay Kỳ Yến thon dài, đẹp đẽ.

Nếu đứa bé giống anh, nhất định sẽ rất xinh đẹp. Bất kể là con gái hay con trai… Có một đôi mắt giống người mà tôi yêu, ươn ướt nhìn tôi, vươn tay đòi tôi ôm.

Chỉ cần nghĩ đến thôi, l.ồ.ng n.g.ự.c tôi đã thấy ấm áp.

Tôi như bị ma xui quỷ khiến, cuối cùng đổi sang lịch khám thai.

11.

Bước ra khỏi bệnh viện, tôi cứ ngắm đi ngắm lại đường nét của con qua tấm hình siêu âm.

Tôi xoa xoa bụng.

Thật là kỳ diệu.

Chỉ cần mười tháng thôi là sẽ có một mầm sống mới ra đời.

Bác sĩ bảo đứa trẻ rất khỏe mạnh, còn dặn tháng sau tôi hãy đưa cha đứa bé cùng đến. Đây là trách nhiệm chung của cả hai.

Tôi có chút ngượng ngùng và e ấp.

"Không có cha, liệu con có ghét tôi không bác sĩ?"

Bác sĩ mỉm cười an ủi: "Cô yêu thương đứa trẻ thì nó cũng sẽ yêu cô, và nó cũng sẽ thấy hạnh phúc thôi."

Nghĩ đến việc con sẽ có một cuộc sống hạnh phúc hơn mình.

Sinh ra không phải lo cơm ăn áo mặc, lại có người yêu thương con hết lòng hết mực.

Rời khỏi bệnh viện, bước chân tôi cũng trở nên khiêu vũ hơn vài phần.

Khẩu trang bức quá.

Tôi gỡ ra, hít một hơi thật sâu không khí bên ngoài.

Thành phố Kinh Kinh lớn thế này, làm sao mà gặp người quen cho được.

Tâm trạng tốt, nắng ấm áp, mây cũng xốp mềm, ngay cả khóm hoa đỗ quyên quen thuộc bên đường trông cũng như một đàn bướm đang rập rình trong bụi cây.

Tôi cúi đầu ngửi, thì thầm đầy bí mật với đứa bé trong bụng rằng hoa thơm biết bao, trời xanh biết nhường nào.

Tôi thực sự rất rất rất mong chờ sự ra đời của con.

Lần nữa ngẩng đầu lên định chia sẻ tiếp mọi thứ xung quanh thì bắt gặp một gương mặt muốn gặp, nhưng lại chẳng dám gặp.

Chiếc xe chiếc xe sang trọng màu đen đang đỗ bên đường.

Kỳ Yến tựa vào xe.

Khoanh tay trước n.g.ự.c, ánh mắt sâu thẳm như giọt mực không thể tan ra, chẳng biết đã nhìn tôi bao lâu rồi.

12.

Ở Kỳ gia mấy năm, gan tôi cũng được nuôi cho to ra rồi.

Tôi không để lộ sự rối loạn. Ánh mắt trống rỗng vờ làm người qua đường, đi thẳng về phía trước mà không cố tình quay đầu lại.

Cánh Kỳ Yến khoảng hai mét, từ góc mắt tôi có thể nhìn thấy mũi giày da của anh.

Chắc chỉ là trùng hợp thôi nhỉ?

Hơn nữa tôi đã nuôi tóc dài, lại mặc đồ nữ.

Có lẽ Kỳ Yến chỉ nghĩ tôi là một cô gái có nét giống đứa em nuôi của anh ấy thôi?

Đi xa thêm vài mét anh vẫn không gọi tôi.

Trái tim tôi hoàn toàn thả lỏng, sải bước thật nhanh để rời đi. Nhưng b.úi tóc củ tỏi trên đầu đột nhiên bị ai đó túm lấy.

Phía sau vang lên một tiếng cười nhạo.

"Kiều Chí, cậu gan to thật đấy, dám mặc cả đồ nữ? Lại còn dám vờ như không quen biết tôi?"

Kỳ Yến túm lấy b.úi tóc của tôi, kéo lên kéo xuống, xoay trái xoay phải, phát hiện không giật ra được, anh lại chộp lấy vai tôi, lôi về phía chiếc xe.

Tôi không kìm được hốt hoảng kêu lên.

"Cẩn thận! Trong bụng tôi có con..." Nhận ra mình lỡ lời, tôi lập tức ngậm c.h.ặ.t miệng.

Nhưng Kỳ Yến chỉ hờn mát cười lạnh.

"Cậu là đàn ông, trong bụng chỉ có phân thôi."

Kỳ Yến nói năng chẳng chút nương tay. Lại khiến tôi dâng lên một sự hoài niệm thầm kín.

Nhìn gương mặt góc cạnh, sắc sảo của anh, tôi gần như quên mất việc giằng co.

Mấy tháng không gặp, ánh mắt và chân mày Kỳ Yến đã thêm vài phần chín chắn. Anh lôi tôi vào trong xe, che đi những cơn gió bên ngoài.

Đầu ngón tay anh khẽ run, vốn dĩ đã châm một điếu t.h.u.ố.c, nhưng thấy tôi bịt mũi, anh liền dụi tắt.

Trong xe rơi vào khoảng không c.h.ế.t ch.óc suốt ba phút.

Kỳ Yến cuối cùng cũng khàn giọng lên tiếng.

"Hồi nhỏ cậu đâu có thế này. Rốt cuộc tôi đã dạy cậu những gì vậy?"

Thấy tôi ngoan ngoãn co ro một góc, anh nhíu mày: "Cậu nhét cái gì vào n.g.ự.c thế? Mất mặt vừa thôi chứ."

Nói rồi anh giơ tay vỗ nhẹ một cái vào n.g.ự.c tôi, đ.á.n.h đến mức n.g.ự.c tôi hơi tê dại.

Kỳ Yến đây là... đã nhận nhầm tôi thành anh trai tôi sao?

Đứa em nuôi của anh ấy.

Tôi ôm lấy phần thịt đang rần rần tê dại, mặt đỏ bừng lên, hoang mang hồi lâu mới tìm lại được giọng nói của mình.

"Tiên sinh, anh nhận nhầm người rồi."

Phần 4 - Dù Thế Nào Cũng Là Người Của Tôi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia