“Đây không phải là điềm báo tốt lành, Đỗ Viễn siết c.h.ặ.t chiếc áo khoác trên người, rảo bước nhanh hơn.”
Cũng không biết đi bao lâu, phía trước bỗng xuất hiện vài tia sáng lờ mờ.
Là ánh đèn từ cổ trạch!
Cuối cùng cũng quay lại được rồi.
Trong lòng anh mừng thầm, tổng thể cũng trút được gánh nặng.
“Đi tiếp nữa là anh ch-ết đấy."
Thế nhưng, ngay khi anh chuẩn bị tăng tốc, bên tai đột ngột vang lên một giọng nữ lạnh lùng.
“Yểu yểu minh minh, thiên địa hôn trầm, lôi điện phong hỏa, ngô pháp hiệu lệnh, lôi đình vạn quân, phá!"
Theo tiếng quát của Thẩm Tự, bầu trời tối tăm bỗng giáng xuống một tia sét, nhắm thẳng phía Đỗ Viễn mà đ-ánh tới.
Sắc mặt Lâm Duệ đại biến:
“Thẩm Tự, cô làm gì vậy, anh ấy là bạn tôi..."
Nhưng lời còn chưa dứt, trong không trung đã vang lên một tiếng thét ch.ói tai đầy vặn vẹo.
Từ trên người Đỗ Viễn bay ra một làn khói đen, ngay lập tức thân thể anh ta run lên bần bật, mềm nhũn ngã xuống đất tại chỗ.
Thẩm Tự vung thêm vài lá bùa nữa.
Tiếng sấm cuồn cuộn ầm ầm kéo đến, bóng đen dường như muốn chạy trốn, nhưng căn bản không thể thoát nổi.
Tia sét như thể có mắt, chính xác bổ thẳng lên người nó.
Chỉ nghe thấy từng tiếng kêu t.h.ả.m thiết, bóng đen kia liền hóa thành một làn khói đen.
Tiêu tán.
Lâm Duệ hoàn toàn sững sờ.
Thế giới quan khoa học mà cậu được hun đúc dưới thời đại công nghệ 21 sụp đổ ngay khoảnh khắc này.
Thế giới này thực sự có ma.
Thẩm Tự thực sự biết pháp thuật.
“Thế là xong rồi?"
“Nhìn âm khí trên con lệ quỷ này, trên người nó đã gánh không dưới ba mạng người, không phân biệt người hay súc vật, không hồn phi phách tán thì giữ lại cho anh nuôi à?"
Thẩm Tự liếc nhìn cậu một cái:
“Còn đứng đó làm gì?
Không mau qua xem bạn anh đi."
Lâm Duệ lúc này mới nhớ ra, vội vàng chạy tới.
Quần áo trên người Đỗ Viễn đều rách nát, trên cánh tay, đùi còn có những vết m-áu dài:
“Chuyện này là sao?
Viễn nhi, anh có sao không?
Có nghe thấy tôi nói không?"
Đỗ Viễn căn bản không nhận ra mình bị thương từ lúc nào, nghe vậy thì ngơ ngác:
“Tôi bị sao thế này?"
“Không biết nữa, bọn tôi đến nơi thì thấy anh cứ đi loanh quanh ở đây mãi.
Nếu không nhờ Thẩm đại sư ra tay kịp thời, anh tiêu đời lâu rồi."
Đỗ Viễn cúi đầu, rùng mình một cái.
Trên con đường bùn lầy trước mặt là những vòng dấu chân của chính mình.
Hóa ra, không phải là lạc đường.
Mà là anh căn bản không hề bước ra khỏi nơi này.
Đứng dậy nhìn về phía trước, anh càng toát mồ hôi lạnh toàn thân.
Trước mặt, hoàn toàn không phải con đường nhỏ nào cả, mà là một vách đ-á.
Chỉ thiếu một bước nữa thôi...
Nếu lúc đó không có tiếng quát kia, e là anh đã thân đầu mỗi nơi rồi.
“Tôi gặp phải quỷ che mắt à?"
Đột nhiên nghe thấy thuật ngữ chuyên môn như vậy, Thẩm Tự nhìn anh với ánh mắt khác.
Tên xui xẻo này cũng có chút kiến thức đấy.
“Không chỉ có vậy đâu."
Trời càng lúc càng tối, nhìn như sắp đổ mưa to, Thẩm Tự quay người bước đi.
Lâm Duệ vội vàng dìu Đỗ Viễn theo sau, hoàn toàn không còn vẻ không tin tưởng như trước, mặt mày nịnh nọt hỏi:
“Đại sư, đại sư?
Thẩm đại sư, rốt cuộc Đỗ Viễn gặp chuyện gì vậy, cô giải thích cho bọn tôi với?"
Đỗ Viễn từ nhỏ đã ra nước ngoài học, vừa về nước, không quen biết Thẩm Tự.
Tuy ngạc nhiên vì cô còn nhỏ mà đã làm đại sư, nhưng vừa rồi cũng đã tận mắt chứng kiến bản lĩnh của cô, sau khi cung kính cảm ơn, anh cũng đi theo hỏi.
“Quỷ che mắt không hiếm gặp, người khí vận thấp đến nơi âm khí nặng thường dễ gặp phải, đa số chỉ là lũ quỷ tinh quái trêu đùa người, không gây nguy hiểm ch-ết người."
“Còn anh... là đang đi tìm kẻ thế mạng."
Thẩm Tự nhìn anh đầy thâm ý:
“Hơn nữa, loại lệ quỷ mang trên lưng mấy mạng người này, tiêu chuẩn tìm kẻ thế mạng khắt khe hơn nhiều, phải bát tự tương hợp, và người bị bắt thế mạng phải mang theo bùa tìm thế thân."
Lời vừa dứt, không gian tĩnh lặng như tờ.
Điều kiện ngặt nghèo như vậy mà cũng để Đỗ Viễn gặp phải?
Lâm Duệ nhận ra điều gì đó, trợn tròn mắt.
“Vậy nên, tất cả những chuyện này căn bản không phải tai nạn?"
Cậu quay sang hỏi Đỗ Viễn:
“Trên người anh có mang theo bùa chú gì không?"
Sắc mặt Đỗ Viễn bỗng chốc trở nên tái nhợt.
Trước ngày hôm nay, anh không tin vào những thứ này, cũng chẳng có kênh nào để tiếp xúc.
Nếu nói có gì khác lạ, bùa chú gì đó, thì chỉ có...
“Cái này có tính không?"
Anh lấy từ trong túi ra một chiếc túi thơm.
“Nhưng tôi xem qua rồi, bên trong không có giấy bùa."
Túi thơm thêu những họa tiết truyền thống, rất tinh xảo, còn ngửi thấy một mùi d.ư.ợ.c liệu thoang thoảng.
Lâm Duệ nhíu mày nghi hoặc, nhưng sắc mặt Thẩm Tự lập tức trầm xuống, cô mở túi thơm ra, bên trong đúng là chỉ có d.ư.ợ.c liệu đông y.
Nhưng...
Cô xé túi thơm, lấy ra một lá bùa từ trong lớp lót của vải.
Trên lá bùa viết bát tự của ai đó bằng m-áu đỏ sẫm.
Lâm Duệ rùng mình, siết c.h.ặ.t áo khoác, dù vậy vẫn cảm thấy lạnh lẽo thấu xương.
“Vừa là tụ âm trận, vừa là lệ quỷ, lại còn bùa thế thân, xưởng gia công này ra tay mạnh thật, chồng chất hết cả lên người anh rồi."
“Người này rõ ràng là muốn dồn anh vào chỗ ch-ết mà."
Sắc mặt Đỗ Viễn trở nên vô cùng khó coi.
Anh đã sớm qua cái tuổi thích phiêu lưu mạo hiểm rồi, nếu không phải em gái nói muốn đến đây chơi nhưng lại thấy sợ, muốn anh đi thám thính trước, anh cũng sẽ không rủ Lâm Duệ cùng tới nơi hoang dã này.
Mà người tặng túi thơm cũng là nó.
Sự thật đã quá rõ ràng.
Thế nhưng... dù hai người không phải anh em ruột thịt, nhưng mẹ anh đi sớm, sau khi bố lấy vợ hai, mẹ kế đối với anh cũng không tệ.
Cả nhà sống cũng coi như hòa thuận.
Anh cũng luôn coi nó như em gái mà cưng chiều.
Không ngờ, lại là lấy lòng chân thành nuôi sói.
Anh miễn cưỡng nặn ra một nụ cười khổ, cúi người cảm ơn Thẩm Tự.
“Thẩm đại sư, thực sự cảm ơn cô, tôi không biết em gái mình lấy đâu ra những thứ âm độc này, có thể nhờ cô giúp giải quyết được không?"
“Anh nói cái này à?"
“Lệ quỷ đã tiêu rồi, lá bùa này cũng chỉ là tờ giấy vụn thôi."
Dù nói vậy, Thẩm Tự vẫn cầm lấy lá bùa trên tay.
Vung tay một cái, bùa tự cháy không cần lửa, trong chớp mắt đã hóa thành tro bụi.
Lâm Duệ:
Ồ ồ~
Ngầu đét luôn~
Thẩm Tự:
“Thuật pháp bị phá, thuật sĩ bên kia tất nhiên sẽ bị phản phệ, không còn khả năng ra tay với anh nữa."
“Nhưng mà... nếu anh vẫn không yên tâm, thì cầm lấy lá bùa hộ mệnh này, nhớ mang theo bên người."
Đỗ Viễn trịnh trọng cất lá bùa đi.
“Đa tạ Thẩm đại sư ra tay cứu giúp."
“Cô xem chi phí này..."
Lâm Duệ vội vàng nịnh nọt:
“Còn của tôi nữa, cảm ơn Thẩm đại sư cứu mạng ch.ó của tôi, thù lao này nhất định phải tính toán cho cẩn thận."
Thẩm Tự:
“Mỗi người đưa tôi năm mươi vạn đi."
Trợ lý của Đỗ Viễn đều đã liên lạc xong, nghe thấy con số này, kinh ngạc nhướng mày.
Anh tuy không tin những thứ này, nhưng từ nhỏ cũng đã chứng kiến qua vài lần.
Dựa vào bản lĩnh này của Thẩm Tự, không có một hai triệu căn bản còn chẳng gặp được mặt.
Anh suy nghĩ một chút, thêm WeChat của Thẩm Tự, vẫn chuyển khoản năm mươi vạn.
Lâm Duệ thấy vậy cũng không chịu thua, chuyển tiền xong, thấy Đỗ Viễn áy náy nhìn mình.
“Xin lỗi, là tôi liên lụy cậu."
Lâm Duệ tuy không biết túi thơm là do ai tặng Đỗ Viễn, nhưng người xúi giục họ đến đây, cậu rõ mười mươi.
“Không sao, tôi đây không phải vẫn bình an vô sự sao?
Nhưng cô em kế kia của anh vẫn nên điều tra cho kỹ thì hơn."
Nghe vậy, trên mặt Đỗ Viễn thoáng qua vài phần hung ác.
Anh đúng là phải làm quen lại với cô em kế này rồi....
Ba người bước ra ngoài.
Thấy họ bình an xuất hiện, tảng đ-á treo trong lòng cha mẹ Lâm cuối cùng cũng hạ xuống, liên tục cảm ơn Thẩm Tự, trước khi đi còn nhét một cái phong bao đỏ dày cộm bày tỏ tấm lòng.
Thẩm Tự từ chối không được, lấy từ trong túi ra bốn lá bùa hộ mệnh đưa cho họ.
Về đến nhà đã là bốn giờ chiều, cô đặt một bát b-ún cay, một cốc trà sữa trên nền tảng giao đồ ăn, tắm rửa xong thì đồ ăn cũng tới.
Ăn uống no nê, trời đã tối, cô lười biếng nằm trên ghế sofa, nhìn số dư trong thẻ ngân hàng trên điện thoại, bật tivi lên, nằm ườn ra như con cá muối.
Năm phút sau... lặng lẽ chuyển sang kênh hoạt hình.
Không phải cô vẫn còn tâm hồn trẻ thơ, mà là giới giải trí thế giới này thực sự quá ngọa hổ tàng long.
Có người thoạt nhìn không ra sao, nhìn kỹ... thôi thì cứ nhìn sơ qua vậy.
Cô vung vẩy cánh tay, cửa sổ bị người ta gõ nhẹ vài cái.
Là nam quỷ Trần Xương Quốc.
Thẩm Tự mở cửa sổ:
“Xong hết cả rồi?"
Trần Xương Quốc bay vào từ cửa sổ, cảm kích nói:
“Tôi làm theo lời các cô vào trong mơ của thằng nhóc đó, còn chưa bắt đầu phát lực, thằng súc sinh đó vừa thấy tôi đã sợ khóc thét lên, sáng sớm hôm nay đã đến đồn cảnh sát đầu thú rồi."
“Ông chủ La chuyên môn phái xe đón mẹ và vợ tôi đến bệnh viện điều trị, còn đưa thêm tiền bồi thường cho nhà chúng tôi, cuối cùng họ cũng có thể sống những ngày tháng t.ử tế rồi."
Anh ta vừa nói, mắt rưng rưng lệ, nhưng lại mỉm cười:
“Đều làm xong cả rồi, tôi cũng không còn nuối tiếc gì nữa."
“Đại sư, thực sự cảm ơn các cô, tôi biết hồn ma không thể ở lại dương gian quá lâu.
Phiền cô tiễn tôi về."
Thẩm Tự gật đầu, ngón tay kết ấn, ngay sau đó, trong bóng tối xuất hiện một cánh cửa hư vô.
Trần Xương Quốc nhìn nhân thế lần cuối, cúi người thật sâu trước Thẩm Tự, rồi bước vào trong.
Đợi bóng dáng anh ta hoàn toàn chìm vào bóng tối, cửa quỷ theo đó biến mất, một luồng kim quang tràn vào c-ơ th-ể Thẩm Tự....
Ngày hôm sau, Thẩm Tự thức dậy, toàn thân khoan khoái.
Cô vươn vai, rửa mặt xong rồi cầm điện thoại xuống lầu ăn sáng.
Nhưng vừa đi xuống lầu, từ góc tối bỗng lao ra năm người đàn ông chặn cô lại.
Thẩm Tự đứng lại, đôi mắt màu mực híp lại.
Xem ra, kẻ đến không thiện chí đâu.
Cô bình thản như vậy, ngược lại khiến đối phương không biết làm sao.