“Sau khi thêm phương thức liên lạc, Giang Thiện Hoan và Giang Tự liền cáo từ.”
Giang Tự vẫn luôn ở trong trạng thái đầu óc mụ mẫm.
Khó khăn lắm anh mới có thể đối xử bình thường với thân phận 'Sơn Tiêu' của em gái nhà mình, giờ đây lại lòi ra thêm một cái lớp áo khoác nữa.
Anh cảm thấy cái Tết này anh không sống nổi rồi.
Trên xe, Giang Tự ép bản thân phải bình tĩnh lại.
“Đại lão, xin hỏi rốt cuộc em còn bao nhiêu lớp áo khoác (id ảo) nữa?"
Giang Tự hỏi.
Giang Thiện Hoan đang nghịch điện thoại, nghe vậy nghiêng đầu nhìn anh, “Cái này cũng tính là áo khoác sao?"
Đến một cái danh hiệu t.ử tế cũng không có mà cũng tính là áo khoác à?
Giang Tự:
“..."
Anh nghi ngờ người này đang cố tình ra vẻ!
Tuyệt đối là cố ý.
“Cái này mà không tính?"
“Chuyện mà chuyên gia các nước mấy tháng trời không giải quyết được, em năm phút đã giải quyết xong, cái này không tính là áo khoác?"
“À... vậy thì miễn cưỡng tính đi."
Giang Thiện Hoan nói đầy vẻ miễn cưỡng, “Sớm biết trên giang hồ sẽ để lại truyền thuyết này, lúc đầu em đã không dùng ID tạm thời rồi, không chỉ tiền thưởng không tới tay, mà đẳng cấp cũng không còn nữa."
“ID tạm thời?"
Giang Tự cảm thấy đầu mình chắc là bị xe tải đ.â.m rồi, nếu không sao có thể nghe thấy lời vô lý như vậy, “Tại sao phải dùng ID tạm thời?"
Chẳng lẽ ID tạm thời càng có thể làm nổi bật sự mạnh mẽ của cô?
Thế này mà còn bảo không có đẳng cấp, cái này mẹ nó rõ ràng là ngầu lòi luôn rồi được không.
Giống như chơi game vậy, một cái tài khoản mới tinh mà đ.á.n.h cho một đám đại lão tơi bời hoa lá.
Nếu đổi lại là anh, anh có thể nổ cả đời.
Nhưng nói đến chuyện này, Giang Thiện Hoan không nhịn được mà thở dài.
“Chậc, thật ra thì, chủ yếu là vì lúc đó nhiệm vụ của em sắp hết thời gian rồi."
Lúc đó cô nhận một nhiệm vụ ám sát, đuổi theo đối tượng ám sát chạy khắp toàn cầu.
Chạy mãi chạy mãi, phát hiện kiểm soát nhập cảnh xuất cảnh của các nước ngày càng nghiêm ngặt, việc này đã gây cho cô không ít phiền phức.
Sau đó cô đi nghe ngóng mới biết là cảnh sát quốc tế đang truy đuổi tội phạm.
Để nhiệm vụ của mình có thể thuận lợi hoàn thành, để trong tài khoản của mình có thêm một khoản thu nhập kha khá, cô chỉ có thể làm một người tốt ẩn danh thôi.
Tùy tiện tìm một tiệm net bên đường, dùng ID tạm thời đăng tải bức chân dung đó lên.
“Chỉ thế thôi sao?"
Giang Tự vô cùng kinh ngạc, “Tùy tiện, sơ sài như vậy sao?"
Giang Thiện Hoan bĩu môi, “Tuy rằng em cũng rất muốn có một quá trình ra vẻ cao siêu, nhưng sự thật nó chính là giản dị mộc mạc như vậy đấy."
Giang Tự:
“..."
Câu nói đó nói thế nào nhỉ——
Nguyên liệu nấu ăn cao cấp thường chỉ cần cách chế biến đơn giản.
Cùng một đạo lý, cái pha ra vẻ đỉnh nhất cũng chỉ cần tùy tiện làm một chút là xong.
Từ đó để lại một đoạn truyền kỳ trên giang hồ cho kẻ hậu bối chiêm ngưỡng.
“Anh ba, anh dừng ở lề đường phía trước một lát, em xuống mua ly trà sữa uống."
Giang Tự dừng xe ở lề đường.
Giang Thiện Hoan nhảy chân sáo vào tiệm trà sữa.
Nhìn bóng lưng của cô, Giang Tự cảm thấy thật khó tả.
Sao cô có thể là một đại lão được nhỉ?
Lại còn là một đại lão khoác lên mình tầng tầng lớp lớp áo khoác.
“Rung rung rung——" Lúc này, điện thoại của anh vang lên.
Là Giang Chiếu Đình.
“Đại...
đại...
đại...
đại...
đại ca, Giang, Giang, Giang Tiểu Hoan em ấy, em ấy, em ấy——"
Giang Chiếu Đình:
“Em ấy đ.á.n.h chú thành người nói lắp rồi à?"
Giang Tự:
“..."
“Em không biết nói thế nào nữa, anh đi hỏi anh Chử đi."
Nghe thấy lời này, Giang Chiếu Đình vừa mới rời khỏi sòng bài liền nhíu c.h.ặ.t đôi lông mày, sải bước đi ra sân.
“Chuyện gì thế?"
Giọng nói của anh trở nên nghiêm túc hẳn lên, “Giang Tiểu Hoan lại vào đồn cảnh sát rồi à?"
Mới ra ngoài chưa đầy ba tiếng đồng hồ đã lại gây rắc rối rồi sao?
Cái đồ phá gia chi t.ử này——
“Cái gì mà lại, không phải."
Giang Tự ngắt lời suy nghĩ của anh.
“Dù sao em cũng nói không rõ, anh tự đi mà hỏi."
Nói xong anh liền cúp điện thoại.
Nhìn màn hình điện thoại tối đen, Giang Chiếu Đình không dám chậm trễ, lập tức gọi lại vào số điện thoại của Chử Trình.
Kết quả là anh còn chưa kịp mở miệng thì trong điện thoại đã truyền đến một tràng tiếng gào thét của Chử Trình.
“Đậu xanh rau muống—— Giang đại tổng tài, em gái nhà ông đúng là Doraemon mà, cái gì cũng biết, vạn năng luôn."
“Nhà ông nhặt được em ấy ở đâu thế, cho tôi cái địa chỉ đi, để tôi cũng đi nhặt một đứa về."
Giang Chiếu Đình trong lòng thở phào nhẹ nhõm, nhưng lông mày vẫn luôn nhíu c.h.ặ.t.
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Chử Trình nghe thấy anh vẫn còn chưa biết chuyện, lập tức kể lại chuyện xảy ra ở nhà Phương Quyết cho anh nghe.
Kể vô cùng sống động, xuất thần nhập hóa, trực tiếp thổi phồng Giang Thiện Hoan lên tận bệ thần.
Giang Chiếu Đình nghe xong, rất kinh ngạc nhưng lại không hề ngạc nhiên.
Bởi vì mọi chuyện đều có dấu vết để lần theo.
Cô có thể dễ dàng vẽ ra bức chân dung xương sọ từ tấm ảnh mờ căm đó, thật ra sớm đã nói lên tất cả rồi.
Chỉ là anh không nghĩ theo hướng đó, cũng không hỏi.
“Ê, Giang đại tổng tài, trong tay tôi còn tồn đọng không ít vụ án chưa giải quyết được, ông bảo em gái ông giúp tôi vẽ chân dung đi."
Chử Trình vẫn còn đang nói.
“Em gái nhà tôi để cho ông sai bảo thế à?"
Giang Chiếu Đình lập tức lật mặt, “Mơ đẹp đấy."
Chử Trình:
“..."
Giang Chiếu Đình không cho anh ta cơ hội nói tiếp, lập tức cúp điện thoại.
Sau đó lại gọi lại cho Giang Tự.
Khi Giang Thiện Hoan từ tiệm trà sữa đi ra, trên tay xách sáu ly trà sữa và một cây kem.
“Mua nhiều thế?"
Giang Tự cũng kinh ngạc.
Đây chính là thực lực của đại lão sao?
Trà sữa cũng uống một lúc sáu ly.
Giang Thiện Hoan hừ một tiếng, đưa một ly trong số đó cho anh, “Ly này của anh."
“Vậy số còn lại thì sao?"
Giang Tự hỏi.
Giang Thiện Hoan dùng một loại biểu cảm như thể 'sao cái này mà anh cũng không biết' nhìn anh, “Cho ba mẹ, đại ca và chị hai chứ sao."
“Anh ba, sao chúng ta có thể ăn mảnh được, mỗi một ly em đều thêm đầy ắp các loại topping đấy."
Giang Tự:
“..."
“Tiếp thu rồi."
Giang Tự giật giật khóe miệng, “Vậy còn cây kem này của em...?"
Gương mặt Giang Thiện Hoan thoáng qua vẻ lúng túng, “À... mùa đông ăn kem không tốt."
Giang Tự:
“Không tốt mà em còn ăn?"
Giang Thiện Hoan hừ hừ một tiếng, “Em chỉ theo đuổi niềm vui ngắn ngủi thôi."
Nói xong, cô lại bổ sung thêm một câu, “Anh đừng có mách ba mẹ với đại ca nhé, nếu không chắc chắn họ sẽ lải nhải em ch-ết mất."
“..."
Trên mặt Giang Tự lập tức hiện ra biểu cảm muốn nói lại thôi, một trận chột dạ, ánh mắt liếc về phía điện thoại của mình.
Giang Thiện Hoan sững người, nảy sinh một dự cảm chẳng lành.
Cô nương theo ánh mắt của Giang Tự nhìn sang, sau đó, 'rắc' một c-ái ch-ết đứng tại chỗ.
Lúc này, điện thoại của Giang Tự đang ở trạng thái đàm thoại, mà trên màn hình hiển thị chính là—— 'Diêm Vương quản lý tiền tiêu vặt'.
Giang Thiện Hoan:
“Ừm..."
Cái này cũng không thể là người khác được rồi.
“Hì hì, đại ca, anh cũng ở đó à."
Cô cười khổ chào hỏi Giang Chiếu Đình trong điện thoại.
“Hừ..."
Một tiếng hừ lạnh, sau đó trong ống nghe liền truyền đến một tràng tiếng 'tút tút tút——'.
“À... cúp máy rồi."
Giang Thiện Hoan chớp chớp mắt, trong lòng bắt đầu lo lắng.
Giang Tự hừ hừ cười một tiếng, “Ồ hố, bị bắt quả tang rồi nhé."
Giang Thiện Hoan lườm anh một cái, “Anh ba sao anh nỡ lòng nào cười trên nỗi đau của người khác thế, anh có tin em nói cho đại ca biết anh đặt biệt danh cho anh ấy là gì không."
Giang Tự mím môi cười giả tạo, xua tay một cái, “Không nhắc nữa, không nhắc nữa."
“Sau này những lời gây tổn hại đến tình cảm anh em chúng ta thì đừng ai nói nữa."
“Về nhà thôi, về nhà thôi."
Con người khi chột dạ thì lời nói sẽ trở nên rất nhiều, Giang Tự cũng không ngoại lệ.
Nhìn bộ dạng này của anh ba, trong lòng Giang Thiện Hoan không biết đắc ý nhường nào.
Hì hì, bị đại ca chèn ép nhiều rồi, cô cũng coi như đã 'xuất sư' (tốt nghiệp).
“Đinh——" Lúc này, điện thoại của cô vang lên một tiếng.
Là tin nhắn của Giang Chiếu Đình.
【Đại ca】:
“Một buổi chiều không trông chừng là em định làm loạn rồi phải không.”
Giang Thiện Hoan bĩu môi, ăn một cây kem thôi mà là làm loạn à?
Tuy rằng trong lòng nghĩ như vậy, nhưng cô vẫn ngoan ngoãn trả lời một câu—— 'Đại ca, em vứt đi ngay đây.'
Vứt là không thể nào vứt rồi, dù sao đại ca cũng không nhìn thấy.
Cô nhét một miếng kem thật lớn vào miệng, ngon đến nỗi híp cả mắt lại.
【Đại ca】:
“Tốt nhất là em vứt thật.”
【Giang Thiện Hoan】:
“Đương nhiên là thật rồi, em không phải là người bằng mặt không bằng lòng đâu.”
Nói đoạn, cô đưa cây kem cho Giang lão tam, bảo anh cầm hộ, sau đó chụp một tấm ảnh đôi bàn tay trống không của mình.
【Giang Thiện Hoan】:
“Xem đi, không có nhé.”
【Giang Thiện Hoan】:
“Đại ca, anh đúng là lòng tiểu nhân đo lòng quân t.ử.”
【Giang Chiếu Đình】:
“Không biết dùng điển cố thì đừng có dùng bừa.”
Dùng sai rồi sao?
Chẳng phải rất phù hợp sao.
Giang Chiếu Đình không gửi tin nhắn qua nữa, Giang Thiện Hoan vứt điện thoại sang một bên, bắt đầu từ từ tận hưởng hương vị thơm ngon của cây kem.
Quả nhiên mà, kem phải ăn vào mùa đông mới ngon..
Khi hai người trở về thì trời đã tối.
Tối nay là bữa cơm tất niên, nhà họ Giang đông người, cộng thêm có Giang Thiện Hoan và Giang Tự là hai người khuấy động bầu không khí, không khí trên bàn ăn vô cùng tốt.
Ăn xong bữa cơm tất niên, cả gia đình cùng nhau đón giao thừa, xem Xuân Vãn.
Nói đi cũng phải nói lại, sống hai đời, đây là lần đầu tiên Giang Thiện Hoan xem Xuân Vãn.
Đời trước ở nước ngoài, không có khái niệm Tết Nguyên Đán, thậm chí thường xuyên tối ba mươi Tết vẫn còn đang đi làm nhiệm vụ.
Chậc, bây giờ cô cũng coi như khấm khá lên rồi, được xem Xuân Vãn rồi.
Vì vậy cô xem rất chăm chú, đối với cô mà nói, dường như tiết mục nào cũng rất hay và mới mẻ.
Giang Ân Hoa và Đồng Uyển Thu cũng thích xem, thỉnh thoảng còn thảo luận cốt truyện với cô.
Còn về ba anh chị em khác nhà họ Giang, hứng thú không cao cho lắm.
Giang Tự lúc đầu còn có chút hứng thú, kết quả nhìn thấy đối thủ trong vòng tròn của mình đang diễn tiểu phẩm trên tivi.
Giang Tự:
“Hừ, diễn xuất tệ như vậy mà cũng dám lên Xuân Vãn à?"
Giang Chiếu Vãn nhướng mí mắt, thong thả lên tiếng:
“Chú có tư cách gì mà nói người khác?"
“Sao em lại không có tư cách."
Giang Tự trợn mắt, “Diễn xuất của em không tốt, nhưng em có lòng tự trọng mà."