“Ờ... hai người thuộc dạng liên lạc đơn tuyến à?"

“Không."

Giang Thiện Hoan giơ ngón trỏ lên lắc lắc, “Chúng em thuộc dạng liên lạc kiểu lắc lắc (lắc điện thoại tìm bạn)."

Giang Chiếu Đình:

“Vậy đại khái khi nào ông ấy xuống trần...

à không, tới thăm em?"

Giang Thiện Hoan tiếp tục lắc đầu:

“Không biết nữa..."

“Giang Tiểu Hoan."

Giang Chiếu Đình gọi tên cô một tiếng, sau đó cứ thế định định nhìn cô.

Giang Thiện Hoan chớp chớp mắt:

“Sao, sao thế ạ?"

Giang Chiếu Đình khẽ nhéo vào eo cô một cái:

“Em thấy chất lượng giấc ngủ của anh tốt quá, nên tìm việc cho anh làm à?

Để anh phải lo lắng trước?"

“Thưa Thanh Thiên đại lão gia, oan uổng quá, chẳng phải do anh cứ gặng hỏi sao."

Giang Thiện Hoan ủy khuất, cô oan biết bao nhiêu, “Vốn dĩ em chỉ định tự mình lo lắng thôi mà."

“Tự mình lo lắng cũng không được."

Giang Chiếu Đình nghiêm mặt, tay lại vặn vào eo cô một cái, lần này dùng thêm mấy phần lực.

“Suy nghĩ quá mức về tương lai, chẳng khác nào tự g-iết ch-ết chính mình ở hiện tại."

Giang Thiện Hoan:

“!!!"

“Oa~ nghe ngầu quá, có vẻ rất có lý nha."

“Câu này có phải ý là, lo lắng cho chuyện chưa xảy ra, chính là ăn phân trước không?"

Giang Chiếu Đình:

“Lời tuy thô nhưng ý không thô."

Giang Thiện Hoan chính là bừng tỉnh đại ngộ vào khoảnh khắc này.

Cô từ trên người Giang Chiếu Đình tuột xuống, nằm bò trên sofa:

“Vậy nếu đã thế, em tiếp tục xem phim ngắn đây."

Thực ra nghĩ kỹ lại cũng đúng, chuyện quan trọng nhất của cô lúc này là giải quyết Trần Chiêu.

Ông già hiểu tính cách của cô, ước chừng trước khi cô giải quyết xong Trần Chiêu, ông ấy sẽ không lộ diện đâu.

Đột nhiên tìm Haha hỏi thăm tình hình của mình, chắc là cố ý hù dọa cô đây mà.

Hừ, một màn hù dọa vụng về.

Ấu trĩ.

Cô lắc lư đôi chân, bắt đầu tận hưởng niềm vui mà phim ngắn mang lại.

“Thời gian không còn sớm nữa, mai xem tiếp đi."

Giang Chiếu Đình nhìn chằm chằm vào cặp nam nữ chính đang hôn nhau trong máy tính bảng của cô, ánh mắt vô cùng oán niệm.

Bọn họ thì hôn sướng rồi...

Giang Thiện Hoan không thèm ngẩng đầu:

“Anh cả nếu anh buồn ngủ thì ngủ trước đi, em xem xong rồi ngủ."

Giang Chiếu Đình:

“..."

Rất tốt, từ giờ trở đi, anh bình đẳng ghét bỏ từng quả cà chua trên thế giới này.

Tiệc thượng thọ của lão gia t.ử nhà họ Trần được tổ chức tại Trần gia cổ trạch.

Trần lão gia t.ử năm nay 69 tuổi rồi, dưới gối con cháu đông đúc.

Khi Giang Thiện Hoan và Giang Chiếu Đình đến nơi, một đám người đang vây quanh Trần lão gia t.ử nói những lời tốt đẹp.

Trần Chiêu đứng ngay bên cạnh, khóe miệng nở nụ cười chuẩn mực.

Giang Thiện Hoan khoác tay Giang Chiếu Đình, hôm nay cô mặc một bộ sườn xám màu đỏ, do Đồng Uyển Thu chọn cho cô, nói là cho hỷ khí.

Sự xuất hiện của hai người quá đỗi nổi bật, trong chớp mắt đã thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người có mặt tại đó.

“Người nhà họ Giang sao lại tới đây?"

Khách khứa xung quanh bắt đầu bàn tán xôn xao.

“Nhà họ Trần và nhà họ Giang chẳng phải xưa nay nước sông không phạm nước giếng sao?"

“Trước đây tôi nghe nói, Trần Chiêu đang theo đuổi cô con gái nuôi nhà họ Giang, lẽ nào là thật?"

Tiếng bàn tán truyền vào tai người nhà họ Trần, Trần lão gia t.ử và tất cả mọi người nhà họ Trần đều khựng lại một chút, sau đó nhìn về phía Trần Chiêu.

Trần Chiêu mặt không đổi sắc, chỉ thản nhiên nhìn Giang Thiện Hoan.

Trần lão gia t.ử thu hồi tầm mắt, để lộ một nụ cười của bậc trưởng bối.

“Không ngờ Giang tổng sẽ tới, thật đúng là khách quý."

Trần lão gia t.ử duy trì vẻ lịch thiệp, “Mau mời ngồi."

Giang Chiếu Đình không nói gì, ngược lại là Giang Thiện Hoan tiến lên một bước, nhấc từ khay của người phục vụ ra một hộp quà được đóng gói tinh xảo.

“Chúc Trần ông nội phúc như Đông Hải, năm nào cũng có ngày hôm nay, tuổi nào cũng có buổi hôm nay."

Giang Thiện Hoan mỉm cười dâng hộp quà trước mặt Trần lão gia t.ử, “Đây là món quà cháu đích thân chọn cho Trần ông nội, đảm bảo là món quà 'chu đáo' nhất mà ông nhận được trong đời."

Sắc mặt Trần Chiêu hơi biến đổi, ánh mắt từ người Giang Thiện Hoan dời sang hộp quà trên tay cô.

Trực giác bảo hắn rằng, bên trong đó chắc chắn không phải thứ gì tốt lành.

Người nhà họ Trần nhìn thấy hộp quà này cũng khựng lại, Trần lão gia t.ử cũng là một con cáo già, liếc mắt một cái đã nhận ra sự bất thường của Trần Chiêu.

“Giang tiểu thư có lòng rồi."

Ông mỉm cười nói, đồng thời ra hiệu cho người bên cạnh nhận lấy.

Người giúp việc tiến lên, định nhận lấy hộp quà từ tay Giang Thiện Hoan.

Nhưng Giang Thiện Hoan lại né đi một chút:

“Ơ~ Trần ông nội không muốn xem ngay bây giờ sao?"

“Quà cháu tặng là đại lễ đấy nhé."

Người nhà họ Trần không biết cô đang âm mưu chuyện gì, nhưng biết chắc chắn cô chẳng có ý tốt.

Nhưng trước mặt đông đảo quan khách, bọn họ cũng không tiện trở mặt ngay được.

Trần lão gia t.ử đành phải cứng đầu nói:

“Chúc thọ quan trọng ở tấm lòng, ta đã nhận được lời chúc của Giang tiểu thư rồi, quà cáp gì đó, để lát nữa mở cũng như nhau thôi."

“Nhưng mà toàn bộ tấm lòng của cháu đều nằm trong món quà này mà."

Giang Thiện Hoan cứng đầu cứng cổ, vừa nói vừa mở hộp quà ra.

Bên trong hộp quà lót một lớp vải nhung đỏ, một chiếc xương sọ với hốc mắt trống rỗng, nằm chễm chệ ở đó.

“A —!"

Những vị khách đứng gần đó lập tức hét lên ch.ói tai, chiếc ly trong tay “xoảng" một tiếng rơi xuống đất.

Trần lão gia t.ử trợn ngược mắt, suýt chút nữa thì ngất xỉu, may mà được người bên cạnh đỡ c.h.ặ.t lấy.

“Giang Thiện Hoan, cô điên rồi sao!"

Bác cả nhà họ Trần gầm lên một tiếng, “Cô mang thứ này tới đây, là muốn nguyền rủa nhà họ Trần chúng tôi sao?"

“Thứ này?"

Giang Thiện Hoan cười khẩy một tiếng, nhận lấy một túi tài liệu từ tay Giang Chiếu Đình.

“Trần tiên sinh, ông không định xem thử sao?"

Cô đập túi tài liệu vào ng-ực bác cả nhà họ Trần, “Thứ mà ông gọi là 'thứ này' ấy, chính là con trai ruột của ông đấy."

“Cái gì?"

Tiếng bàn tán xung quanh lại rộ lên.

Trong giọng điệu kinh hãi mang theo mùi hóng hớt nồng đậm.

“Con trai ruột của Trần tổng?

Con trai ruột của ông ấy chẳng phải là Trần Chiêu sao?"

“Đúng vậy, Trần Chiêu đang đứng sờ sờ ở đây mà."

Người nhà họ Trần đương nhiên cũng không tin, chú hai nhà họ Trần là người đầu tiên đứng ra:

“Giang Thiện Hoan, cô nói bậy bạ gì đó, con trai ruột của anh cả tôi đang đứng ngay đây cơ mà!"

Giang Thiện Hoan liếc nhìn Trần Chiêu một cái, khóe miệng nhếch lên.

“Tin hay không, các người tự mở ra xem chẳng phải sẽ rõ sao."

“Đảm bảo hàng thật giá thật, không lừa dối ai."

Vẻ mặt của cô quá đỗi tự tin, khiến những người xung quanh bắt đầu d.a.o động.

Lúc này, một bóng người xông tới bên cạnh bác cả nhà họ Trần.

Là phu nhân của ông ta, mẹ trên danh nghĩa của Trần Chiêu.

Bà ta gần như phát điên mở túi tài liệu ra, bàn tay lấy tờ báo cáo giám định không ngừng run rẩy.

Rất nhanh, hai tờ báo cáo giám định ADN được bày ra dưới ánh đèn chùm pha lê, kết quả đối chiếu rõ ràng đến mức có thể làm lóa mắt tất cả mọi người.

Biểu cảm của mọi người thật quá đặc sắc, Giang Thiện Hoan hận không thể mọc thêm hai đôi mắt nữa để thay phiên nhau thưởng thức.

Cô một lần nữa bưng chiếc xương sọ tiến lên, đứng trước mặt Trần phu nhân.

“Đây mới là con trai ruột Trần Chiêu của bà."

Giang Thiện Hoan hất cằm về phía chiếc xương sọ đó, “Còn kẻ đang đứng ở đằng kia, là đứa con mà chị gái bà sinh ra với tên trùm m-a t-úy."

“Hắn ta đã g-iết ch-ết con trai ruột của bà, sau đó phẫu thuật thẩm mỹ thành dáng vẻ con trai bà, mục đích là để trốn tránh sự truy sát."

“Tiện thể thì, dùng chính xí nghiệp của nhà họ Trần các người để tiếp tục hành vi phạm pháp của bố ruột hắn!"

Giang Thiện Hoan một hơi phơi bày toàn bộ sự thật, khiến miệng của những người xung quanh đều há hốc ra kinh ngạc.

Tất cả đồng loạt nhìn về phía Trần Chiêu.

Mà lúc này Trần Chiêu lại bình tĩnh đến lạ thường, hắn khoanh tay, ly rượu trong tay lắc lư vô định.

Cứ như thể vở kịch này chẳng liên quan gì đến hắn, hắn chỉ là một người đứng xem kịch mà thôi.

“Không thể nào!

Đây nhất định là cô làm giả!"

Chú hai nhà họ Trần đột ngột gầm lên một tiếng, “A Chiêu sao có thể không phải là con trai của anh cả được."

Phản ứng của ông ta kịch liệt hơn bất cứ ai, kịch liệt đến mức bất thường.

Giang Thiện Hoan không nói gì, chỉ lấy điện thoại ra, nhấn vào một đoạn ghi âm.

Khoảnh khắc tiếp theo, trong đoạn ghi âm đột ngột truyền ra giọng nói của chú hai nhà họ Trần:

“...

Bố, sao bố mãi mà không hiểu ra thế nhỉ?

Chỉ cần tên Trần Chiêu này có thể giúp nhà chúng ta kiếm tiền, thật hay giả thì có quan trọng gì?"

“Làm chuyện gì thì có quan trọng gì chứ, hắn ta đâu có buôn bán m-a t-úy trong nước."

“Hơn nữa, thằng con kia của anh cả suốt ngày chỉ biết vẽ vời, chẳng lẽ bố thực sự muốn một kẻ vô dụng kế thừa gia nghiệp nhà chúng ta sao?"

“Bố định trơ mắt nhìn nhà họ Trần chúng ta lụn bại, không còn ai biết tới sao?"

“Bố nói đúng, chỉ cần hắn mang gương mặt của Tiểu Chiêu, thì hắn chính là con trai của anh cả, nhưng mà chuyện này, tuyệt đối không được để vợ chồng anh cả biết..."

Đoạn ghi âm kết thúc, trong đại sảnh tiệc tĩnh lặng như một bãi tha ma.

Ánh mắt của tất cả mọi người như những chiếc đinh đóng c.h.ặ.t vào mặt người nhà họ Trần.

Tuy nhiên, nếu nói đến người suy sụp nhất, thì chính là bác cả nhà họ Trần và phu nhân của ông ta.

Hai người vẫn luôn bị bịt mắt che tai.

Con trai ruột đột nhiên biến thành kẻ mạo danh, còn mang theo chính bố đẻ và em trai mình lợi dụng sản nghiệp gia tộc để buôn m-a t-úy.

Cái thói đời này là cái thói gì vậy trời!

“Lão nhị, chú giải thích rõ cho anh!"

Bác cả nhà họ Trần đ.ấ.m một cú vào mặt em trai ruột mình.

Chú hai nhà họ Trần bị cú đ.ấ.m này làm cho nổi cáu, ông ta túm lấy cổ áo anh trai mình, mỉa mai nói —

“Anh cả anh đừng có diễn kịch với tôi nữa, anh dám nói trong lòng anh không có chút nghi ngờ nào không?"

“Thành tích của chi nhánh công ty hải ngoại tốt như vậy, anh dám nói anh chưa từng tra xét tại sao không?"

“Anh tưởng anh trong sạch sao?

Ngoài mặt thì anh cái gì cũng không biết, nhưng trong bóng tối thì sao?"

“Chúng ta đều là người một nhà, ai mà chẳng hiểu ai chứ."

Lời nói của ông ta khiến bác cả nhà họ Trần rã rời buông tay, chột dạ nhìn vợ mình một cái.

Trần phu nhân lùi lại mấy bước, suýt chút nữa ngã quỵ, được Giang Thiện Hoan nhanh tay đỡ lấy.

Đúng lúc này, Trần Chiêu đặt ly rượu trong tay xuống, thong thả bước về phía Giang Thiện Hoan.

“Sơn Tiêu, cô đủ tàn nhẫn đấy."

“Nhưng mà, cô có thể bắt được tôi vào trong không?"

Giang Thiện Hoan nhướng mày:

“Tại sao lại không thể?"

Cô cười khẩy một tiếng, quét mắt nhìn đám người nhà họ Trần một vòng:

“Đúng rồi, quên chưa nói trọng điểm."

“Tôi đã nắm giữ toàn bộ bằng chứng nhà họ Trần các người lợi dụng chi nhánh công ty hải ngoại để buôn lậu m-a t-úy, rửa tiền, và trước khi tới đây, tôi đã giao nộp chúng cho phía cảnh sát trong nước rồi."

Cô nói xong, lại nhìn về phía Trần Chiêu, mỉm cười nói:

“Có cả nhân chứng vật chứng luôn nhé."