.
Liên tiếp mấy ngày liền, sắc mặt Giang Ân Hoa đều không tốt.
Giang Thiện Hoan tìm Ethan nghe ngóng mới biết, dạo gần đây tập đoàn Giang thị có thể nói là phong vân biến ảo.
Không chỉ tập đoàn Giang thị, mà cả giới kinh doanh thành phố Kinh hiện giờ đều đang trải qua những cuộc tranh đấu vô cùng quỷ quyệt.
Nhiều doanh nghiệp thừa dịp Giang thị sa lầy vào vòng xoáy dư luận, đã liên kết góp vốn chuẩn bị đ.á.n.h sập Giang thị.
Nhưng bất kể bọn họ đầu tư bao nhiêu, lại thủy chung không đạt được hiệu ứng ‘cọng rơm cuối cùng làm gãy lưng lạc đà’.
Từ miệng Ethan, Giang Thiện Hoan hiểu được rằng hiện giờ các nhà đang không ngừng lôi kéo các mối quan hệ, chuẩn bị bện thành một đòn bẩy để bẩy tung cả trái đất.
Giang Thiện Hoan không hiểu kinh doanh, cô chỉ quan tâm anh cả có sao không thôi.
Về chuyện này, Ethan bày tỏ:
“Tôi thấy người có chuyện là cái đòn bẩy định bẩy tung trái đất kia mới đúng.”
Giang Thiện Hoan hỏi:
“Ý ông là sao?”
Ethan lắc đầu, “Nói không rõ được, nhưng tôi lờ mờ cảm thấy có chút kỳ lạ, trực giác bảo tôi rằng, giới kinh doanh thành phố Kinh sắp thay m-áu rồi.”
“Nhưng lão đại cứ yên tâm, tôi vẫn luôn để mắt tới, vạn nhất có gì không ổn, theo dặn dò của ngài, tôi sẽ đứng ra dọn dẹp ngay lập tức.”
Cúp điện thoại của Ethan, Giang Thiện Hoan gọi điện cho Giang Chiếu Đình.
Nhưng không ai bắt máy.
Bây giờ đã là mười giờ đêm rồi.
Chẳng lẽ anh cả vẫn còn đang bận?
Hai ngày nay anh cả càng lúc càng bận, tin nhắn của hai người một ngày không quá mười câu.
“Haiz...”
Giang Thiện Hoan lăn lộn trên giường, vô cùng ai oán.
Mười hai ngày rồi.
Cô và anh cả đã mười hai ngày không gặp nhau rồi.
Sắp sửa là ngày thứ mười ba nhớ anh cả rồi...
Giang Thiện Hoan không biết mình ngủ thiếp đi từ lúc nào, nhưng cô bị đ.á.n.h thức bởi một hồi chuông điện thoại.
Cô vừa bắt máy, trong điện thoại đã truyền đến tiếng gào thét của Ethan.
“Uầy đệch uầy đệch uầy đệch ——!!!”
“Lão đại, Giang tổng đúng là tuyệt vời ông mặt trời!”
“Anh ấy đúng là trâu bò quá đi mất!”
Giang Thiện Hoan bật dậy ngay lập tức, tỉnh táo hẳn, “Ý ông là sao?!”
“Lão đại, ngài còn chưa biết sao.”
Ethan kích động đến mức nói năng không lưu loát.
Làm Giang Thiện Hoan sốt ruột đến mức nắm c.h.ặ.t điện thoại, giọng cũng cao vọt lên, “Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì!”
Ethan trấn tĩnh lại một chút, nói:
“Giá cổ phiếu tập đoàn Giang thị chạm đáy bật lên, các lãnh đạo cấp cao của các công ty liên kết chèn ép tập đoàn Giang thị lần lượt lộ ra bê bối, chủ tịch tập đoàn Triệu thị bị cảnh sát kinh tế đưa đi, nhà họ Lý phá sản thanh lý.”
“Tập đoàn Giang thị tiến quân mạnh mẽ vào mảng năng lượng mới, logistics, hơn nữa chỉ trong một ngày đã chiếm 47% thị phần khu vực phía Đông.”
“Ngài có biết điều này có nghĩa là gì không?”
Tim Giang Thiện Hoan đập thình thịch, nhưng cô lại bình tĩnh một cách lạ thường, “Nghĩa là anh cả tôi rất trâu bò chứ sao.”
Ethan ở đầu dây bên kia cười lớn, “Năng lượng mới, logistics, tài chính, những ngành nghề hot nhất khu vực phía Đông hiện nay đều bị anh cả ngài nắm gọn trong tay, giá cổ phiếu của Giang thị sắp tăng vọt lên trời rồi.”
“Giang tổng lần này có thể nói là nuốt trọn nửa bầu trời của giới kinh doanh phía Đông đấy.”
Giang Thiện Hoan hê hê cười một tiếng, “Chậc, đúng là không hổ danh anh cả tôi, không ra tay thì thôi, hễ ra tay là xoay chuyển càn khôn, trâu bò!”
Cúp điện thoại của Ethan, Giang Thiện Hoan nhanh ch.óng tút tát lại bản thân, sau đó phi xuống lầu, định báo tin tốt lành này cho bố mẹ.
Nhưng lúc này, Giang Ân Hoa và Đồng Uyển Thu vốn đã biết từ lâu rồi.
Sáng sớm điện thoại của họ đã bị gọi đến cháy máy, tin tức kinh tế trên tivi cũng đang đưa tin về cuộc thay m-áu giới kinh doanh lần này.
Thấy Giang Thiện Hoan đi xuống, Giang Chiếu Vãn khẽ nháy mắt với cô.
Giang Tự ngồi trên t.h.ả.m, tựa vào sofa ăn sáng, “Bố, bố còn sầm mặt làm gì nữa, anh cả lần này chính là làm rạng danh bố lắm đấy.”
“Sự đảm bảo và thái độ bố muốn, giờ anh cả đã cho bố một cách đường đường chính chính rồi, hai công ty rớt giá t.h.ả.m hại nhất lần này chính là hai cái đứa nhảy nhót hăng nhất trong đống dư luận đó, từ nay về sau, còn ai dám bàn tán chuyện của anh ấy và Giang Tiểu Hoan nữa.”
Giang Chiếu Đình lần này ra tay vô cùng tàn độc, không để đối thủ có chút cơ hội thở dốc nào, thậm chí rất nhiều doanh nghiệp nhỏ mưu đồ chia chác chút lợi lộc cũng không được tha.
Điều này đủ để chứng minh thái độ của Giang Chiếu Đình.
Dùng bài học tàn khốc nhất để bịt miệng dư luận.
Ước chừng sau này những người trong giới nhắc đến chuyện hai người ở bên nhau, cái họ nghĩ đến không phải là mối quan hệ của họ như thế nào, mà là trước tiên nghĩ đến sự sụp đổ kinh hoàng của hai công ty niêm yết.
Đây chẳng lẽ còn không đủ uy h.i.ế.p những người đó sao?
Sắc mặt Giang Ân Hoa có chút không giữ được, ông lườm Giang Tự một cái sắc lẹm, “Bố, bố có sầm mặt đâu...”
Nói thật, trong lòng Giang Ân Hoa là vui mừng, sợi dây thần kinh căng thẳng trong đầu cũng đã được buông lỏng.
Giang Tự trêu chọc ông một cái, “Không sầm mặt thế bố cười một cái xem nào.”
“Thằng ——” Giang Ân Hoa dựng lông mày lên, “Cái thằng nhóc con này, tao là bố mày hay mày là bố tao!”
Giang Tự tót một cái chạy ra xa, Giang Ân Hoa còn không muốn tha cho anh, nhưng lại bị Đồng Uyển Thu vỗ mạnh vào cánh tay.
“Thôi đi, bao nhiêu tuổi rồi mà ông còn tính toán với con cái, nghĩ chuyện công ty đi.”
Đồng Uyển Thu nói.
Giang Ân Hoa nói:
“Chuyện công ty thì liên quan gì đến tôi.”
Ông giả vờ nghe không hiểu, mang vẻ mặt kiểu bà đừng tìm tôi.
Đồng Uyển Thu bực mình nhéo ông một cái, “Không liên quan đến ông?
Ông không mở đại hội cổ đông à?”
Giang Ân Hoa hừ hừ một tiếng, tiếp tục giữ kẽ, “Tôi không mở, chuyện nó tự gây ra, để nó tự đi mà đối mặt với mấy lão già đó.”
Đồng Uyển Thu thật sự là hết cách với ông, ‘vèo’ một cái đứng dậy, “Ông yêu hay không đi thì tùy, ông không đi thì tôi đi, dù sao tôi mới là cổ đông lớn nhất của công ty, có ông hay không cũng thế!”
Lần này Giang Ân Hoa hết đường chối cãi, hừ hừ mấy tiếng mới như cam chịu mà cầm điện thoại đi vào thư phòng.
Giang Thiện Hoan còn chưa kịp mở lời, người trong nhà đã tự động phân công xong xuôi.
Cô lại gần bên cạnh chị hai, “Chị hai, thái độ của bố như vậy, có phải là nói bố khá hài lòng với kết quả này không?”
Giang Chiếu Vãn véo má cô, cười nói:
“Chúc mừng nhé, tình yêu vụng trộm của hai đứa sắp có thể chuyển thành tình yêu công khai rồi.”
“Hê hê...”
Mắt Giang Thiện Hoan sáng rực lên, “Em lập tức báo tin tốt lành này cho anh cả đây.”
Cô vừa nói vừa chạy bịch bịch lên lầu.
Đồng Uyển Thu ở trong phòng ăn gọi với theo cô, “Sao lại chạy lên rồi, mau lại ăn sáng đi.”
Giang Thiện Hoan không ngoái đầu lại, “Mẹ đợi chút, con xuống ngay đây.”
Về đến phòng, cô không nhịn được mà cầm điện thoại gọi video cho Giang Chiếu Đình.
Điện thoại đổ chuông rất lâu đối phương mới bắt máy.
Lúc này Giang Chiếu Đình đã ngồi trong văn phòng rồi, anh vest mang giày da chỉnh tề, sắc mặt lạnh lùng.
Nhưng vào giây phút kết nối cuộc gọi, ánh mắt anh liền dịu lại.
“Ngủ dậy rồi à?”
Giọng nói dịu dàng của Giang Chiếu Đình truyền đến từ điện thoại.
Ánh mắt anh rất ôn nhu, dù là cách một màn hình, Giang Thiện Hoan cũng bị một ánh mắt của anh làm cho tim gan loạn nhịp.
Cô ừ một tiếng, sau đó không nhịn được mà chia sẻ tin vui với anh.
“Anh cả, chị hai nói tình yêu vụng trộm của tụi mình có thể chuyển thành tình yêu công khai rồi nè.”
Khóe môi Giang Chiếu Đình khẽ nhếch lên, “Phía bố sao rồi?”
“Cảm giác cũng ổn, mẹ bảo bố đứng ra tổ chức đại hội cổ đông, bố hiện giờ đang ở trong thư phòng gọi điện thoại đấy ạ.”
“Anh cả, bao giờ anh về thế, em nhớ anh rồi.”
Giang Thiện Hoan chu môi, giọng điệu mang theo sự oán trách.
“Anh cũng nhớ em.”
Giang Chiếu Đình nói, “Chắc anh còn phải bận hai ngày nữa, bận xong anh sẽ bay về tìm em ngay lập tức.”
“Còn tận hai ngày nữa hả...”
Đôi mắt Giang Thiện Hoan mất đi ánh sáng, “Nhưng em thật sự thật sự thật sự rất nhớ anh rồi.”
Nghe thấy lời này, Giang Chiếu Đình nhìn chằm chằm vào điện thoại, rất lâu không mở miệng.
Giang Thiện Hoan nhớ anh, anh há lại không nhớ cô.
“Ngoan, đợi anh.”
Anh vừa dứt lời, Thư ký Cao đã đẩy cửa đi vào.
“Giang tổng ——”
Nghe thấy giọng của Thư ký Cao, Giang Thiện Hoan biết anh cả đại khái lại sắp bận rồi.
“Thế anh cả bận đi ạ, em đi ăn sáng đây.”
“Em sẽ nhớ anh cả đấy nhé.”
Không đợi Giang Chiếu Đình nói xong, cô ‘chụt’ một cái cúp điện thoại.
Thực ra cô là cố ý đấy, chính là để kích thích anh cả một chút, để anh về sớm hơn.
Hừ hừ, lăn lộn với anh cả lâu như vậy, cô đã sớm học được tinh hoa rồi.
Còn ở phía bên kia, nhìn màn hình tối đen, Giang Chiếu Đình bất giác mỉm cười.
“Giá cổ phiếu Giang thị đang bật tăng với biên độ 2.5% mỗi phút, tính đến thời điểm hiện tại đã vượt qua dữ liệu trước đó, ước tính trước khi đóng cửa sàn hôm nay, có thể đạt mức tăng trưởng 45%.”
“Ngoài ra, chuỗi sản xuất năng lượng mới của nhà họ Lý đã ngừng hoạt động hoàn toàn, phía công ty con bên này đã soạn xong hợp đồng thu mua, dự kiến thấp hơn nguyên giá 600 triệu tệ.”
Thư ký Cao báo cáo một cách bài bản về chiến tích nửa tháng qua của họ.
Cô tuy bề ngoài rất bình tĩnh, nhưng trong lòng thì càng nói càng kích động.
Trận chiến kinh doanh sảng khoái này, cô được tham gia toàn diện, cái này đủ để cô khoe khoang cả đời.
“Còn phía tập đoàn Minh Viễn thì sao?”
Giang Chiếu Đình hỏi.
“Chuỗi cung ứng logistics của Triệu thị đều do chúng ta tiếp quản.”
Thư ký Cao nói đoạn, lấy ra một bản hợp đồng đã ký kết xong xuôi đưa cho Giang Chiếu Đình, “Đây là ba đơn hàng có doanh thu năm vượt quá 500 triệu tệ vừa ký kết xong.”
“Theo dặn dò của ngài, đều quy về công ty con dưới tên Tiểu Giang tổng.”
Giang Chiếu Đình hài lòng gật đầu, “Việc thu mua các công ty đã tiến triển đến bước nào rồi?”
“Vẫn đang trong giai đoạn thúc đẩy xác nhận cuối cùng, dự kiến trong vòng hai ngày nữa có thể ký kết.”
Lông mày Giang Chiếu Đình nhíu lại một cái, “Đẩy nhanh tiến độ, sau này việc này do cô toàn quyền thúc đẩy.”
Thư ký Cao gật đầu, “Vâng, tôi sẽ theo sát phía bên này.”
“Ngoài ra, giúp tôi dời buổi ký kết với chính phủ sang tối nay, đặt một vé máy bay bay về thành phố Kinh tối nay.”
Thư ký Cao nói:
“Hôm nay là thứ sáu, vé hạng thương gia về thành phố Kinh có lẽ hơi khó đặt.”
“Hạng nào cũng được.”
Giang Chiếu Đình nói.
Thư ký Cao thầm cười trộm, dáng vẻ nôn nóng của ông chủ thế này, nhìn là biết đang vội về tìm Tiểu Giang tổng rồi.
Cái dáng vẻ vội vàng không thể đợi được này, ai có thể ngờ đây lại là người nắm quyền quét sạch giới kinh doanh phía Đông trong nửa tháng qua chứ.