Sắc mặt Hoa Ly thay đổi:
“Cậu có ý gì?"
Giang Chiếu Đình lắc đầu, cầm lấy ly rượu đó, mặt không đổi sắc uống cạn.
Hoa Ly nhìn mà cau mày, không đoán được rốt cuộc anh có ý gì.
“Tôi uống ly rượu này không liên quan đến sự tin tưởng của anh, chỉ đơn giản vì anh là bạn của Sơn Tiêu."
“Bởi vì cô ấy là người tôi đã xác định, cho nên tôi sẵn sàng chịu đựng sự ác ý đến từ bạn của cô ấy."
Thực ra Giang Chiếu Đình nhìn nhận rất rõ ràng và thấu đáo, anh biết Hoa Ly đối với Sơn Tiêu không phải tình cảm nam nữ, mà phần nhiều là sự mê luyến và sùng bái đối với kẻ mạnh.
Hắn tuy không thừa nhận, còn chỗ nào cũng đối nghịch với Sơn Tiêu.
Nhưng biểu hiện của sự đối nghịch này lại chính là nỗ lực của hắn để thu hẹp khoảng cách với Sơn Tiêu.
Phương pháp có thể không đúng, nhưng đầu óc tên này cứ điên điên khùng khùng, ước chừng cũng chẳng nghĩ ra được cách nào tốt hơn.
Khi Giang Thiện Hoan nhìn sang lần nữa, quang cảnh tại quầy bar đã thay đổi rồi.
Hoa Ly không biết phát điên cái gì mà ngồi cùng với Giang Chiếu Đình, hắn quàng vai Giang Chiếu Đình, lảm nhảm nói cái gì đó dài dằng dặc.
“Hoa Ly nói cái gì với anh cả em thế, ôm c.h.ặ.t vậy, lợi dụng anh cả em à."
Giang Thiện Hoan hỏi Hồng Giải vừa từ quầy bar lấy rượu quay lại.
Hồng Giải ngoái đầu nhìn một cái rồi mỉm cười:
“Hoa Ly đang bốc phét về cô đấy."
“Em?"
Hồng Giải nhún vai:
“Chứ còn gì nữa, bốc phét tưng bừng."
Hồng Giải nói có chút cường điệu, thậm chí còn là nói giảm nói tránh rồi.
Hoa Ly đó không phải là bốc phét bình thường, hắn đó là biến thành vòi rồng, bão tố đi qua thổi bay tất cả.
“...
Sơn Tiêu năm đầu mới vào nghề, đi làm nhiệm vụ ở vùng chiến sự, kết quả là gặp phải mai phục, viện quân đều bị đ.á.n.h b.o.m ch-ết sạch, một mình cô ấy dựa vào một khẩu s-úng b-ắn tỉa, vậy mà cầm cự suốt ba ngày ba đêm trong một tòa nhà rách nát gió lùa tứ phía."
“Cuối, cuối cùng...
ợ——" Hoa Ly gần như tựa hẳn cả người lên người Giang Chiếu Đình, hắn cúi đầu, say khướt nói.
“Cô, ấy, không, chờ, được viện quân, nhưng cô ấy đã đơn thương độc mã xông ra ngoài."
“Trên người cô ấy trúng hai phát đạn, nhưng lần đó, cô ấy đã phá hủy toàn bộ lực lượng trang bị quân sự của vùng chiến sự đó."
“Cậu, cậu có biết cô ấy lợi hại thế, thế nào không!"
Giang Chiếu Đình nghe mà tim thắt lại, ánh mắt đau lòng không giấu nổi.
“Phải, cô ấy rất lợi hại."
Anh chậm rãi lên tiếng, giọng nói đè rất thấp, dường như mang theo nỗi đau vô tận.
Hoa Ly say rồi, căn bản không nghe ra sự khác lạ trong giọng điệu của anh, tiếp tục nói——
“Đây vẫn chưa phải là lợi hại nhất, có một lần cô ấy đi ám sát thủ lĩnh của một đại quốc ở vùng chiến sự, một phát s-úng b-ắn nổ đầu đối phương, cuối cùng bị cả một sư đoàn quân đội truy sát, phong tỏa toàn diện hải lục không."
“Cậu có biết cuối cùng cô ấy trở về căn cứ bằng cách nào không?"
Hoa Ly nói đến đây, mắt đầy vẻ kính trọng, Giang Chiếu Đình cảm thấy hắn sắp quỳ xuống lạy Sơn Tiêu luôn rồi.
Anh lắc đầu:
“Trở về bằng cách nào?"
Chắc chắn sẽ không thuận lợi, nhất định là vô cùng gian nan mới trốn thoát được.
Tim Giang Chiếu Đình đau, phổi cũng đau, mỗi lần hít thở đều như có d.a.o đ.â.m.
“Cô, cô ấy trôi dạt trên biển bảy ngày, cuối cùng bơi về đấy."
“Lúc đó đã là tháng mười một rồi, cô ấy vậy mà gồng mình chịu đựng được."
“Cô ấy quá liều mạng, chúng tôi lén lút đều nói cô ấy không sống nổi quá ba mươi đâu."
“Kết quả là, mẹ nó còn suýt chút nữa không sống quá ba mươi thật..."
Đầu ngón tay Giang Chiếu Đình run lên, trái tim lỡ một nhịp.
Anh không nhịn được nhìn về phía Giang Thiện Hoan đang ngồi trên sofa trêu chim cách đó không xa, rất muốn chạy lại ôm lấy cô một cái.
Nhưng Hoa Ly cứ ôm c.h.ặ.t lấy anh, không cho anh chút cơ hội cử động nào.
Một tiếng đồng hồ tiếp theo, miệng Hoa Ly không hề ngừng nghỉ.
Hắn nghĩ đến đâu nói đến đó, nhưng mỗi chuyện hắn nói ra đều đủ để làm rung động tâm can Giang Chiếu Đình.
Anh biết Giang Tiểu Hoan kiếp trước sống trong cảnh l-iếm m-áu trên lưỡi đao, nhưng chưa từng có ai kể cho anh chi tiết như vậy về việc cô đã càn quét vùng chiến sự, từng bước đi lên đỉnh cao như thế nào.
“Cậu, cậu có biết đối với những lính đ.á.n.h thuê như chúng tôi, cô ấy là sự tồn tại như thế nào không?"
Nói đến đây, Hoa Ly đã không phân biệt được lời này là nói với Giang Chiếu Đình hay là nói với chính mình nữa rồi.
“Có thể được cô ấy nhìn trúng, cậu có biết điều đó có ý nghĩa gì không?"
Khóe môi Giang Chiếu Đình khẽ cong lên.
Anh đương nhiên biết, điều đó có nghĩa là, anh phải yêu cô cả đời.
“Chậc..."
Hoa Ly cũng chẳng buồn quan tâm anh có nói chuyện hay không, có trả lời hay không, lại cùng anh cạn một ly, “Người anh em, kiếp trước cậu thắp nén hương cao ở đâu thế, giới thiệu cho tôi với."
Giang Chiếu Đình mỉm cười, vỗ vai hắn:
“Xin lỗi, Phật của tôi không độ người nước ngoài."
Hoa Ly:
“...".
Buổi tiệc không mấy nghiêm chỉnh này kéo dài mãi đến rạng sáng vẫn chưa kết thúc.
Giang Thiện Hoan và Giang Chiếu Đình vẫn là lén lút chuồn đi.
Giang Thiện Hoan lái chiếc xe địa hình của Linh Dương, gió biển thổi vào người mát rượi, rất dễ chịu.
“Anh cả, em đã hứa với lão già mỗi năm quay lại căn cứ bốn tháng."
Giang Thiện Hoan nói.
Giang Chiếu Đình ôm eo cô, cằm tựa trên vai cô, khẽ 'ừ' một tiếng.
“Vậy mỗi năm chúng ta sẽ có bốn tháng không được gặp nhau rồi."
“Anh sẽ nhớ em chứ?"
“Sẽ không."
Giang Chiếu Đình khẽ nói.
“Hửm?"
Giang Thiện Hoan hơi nghiêng đầu, bất mãn lên tiếng.
Giang Chiếu Đình khẽ cười, cằm cọ cọ trên cổ cô:
“Anh sẽ cùng em quay lại đây."
“Hả?
Anh đi rồi thì công ty tính sao?"
“Em vì anh mà một năm làm giáo quan mạng tám tháng, anh cũng có thể vì em mà làm tổng giám đốc video bốn tháng."
Giang Thiện Hoan hì hì cười:
“Chậc, tính ra thì em bị thiệt rồi nha."
“Ừm, em muốn anh bù đắp cho em thế nào?"
“Ưm... vậy anh hôn em một cái đi."
“Đồ tiểu sắc ma...".
“Rầm——"
Cánh cửa biệt thự Sơn Tiêu là do chính chủ đá văng ra.
Giang Thiện Hoan được Giang Chiếu Đình ôm trong lòng hôn môi, cô một chân đá văng cửa lớn, một khắc cũng không muốn rời xa anh cả.
Nụ hôn của anh cả đến vừa dồn dập vừa mãnh liệt, tựa như mãnh thú bị kìm nén.
“Anh cả, em thấy tâm trạng anh có chút không đúng."
Lúc trên đường về cô đã cảm nhận được rồi, cảm giác anh cả nén giận như thể muốn đ.á.n.h cô một trận vậy.
Tay Giang Chiếu Đình đặt trên eo cô run lên, chậm rãi nâng mí mắt:
“Sơn Tiêu, kiếp trước vất vả cho em rồi."
Giọng điệu của anh tràn đầy xót xa, trong giọng nói là sự run rẩy mà chính anh cũng không nhận ra.
Giang Tiểu Hoan ngẩn người một lát:
“Anh cả, rốt cuộc anh làm sao vậy?"
Giang Chiếu Đình lắc đầu:
“Không có gì..."
Nói xong, anh lại một lần nữa hôn lên môi Giang Thiện Hoan, vẫn mãnh liệt, vẫn nồng cháy, nhưng lại thêm mấy phần lưu luyến và niềm vui sướng sau khi sống sót qua tai nạn.
“Anh cả, sofa rất rộng rãi."
Giang Thiện Hoan khẽ nói bên tai anh.
“Ngồi lên đùi anh."
“Vâng..."
Tục ngữ có câu, nhất hồi sinh, nhị hồi thục, tam hồi tứ hồi đương đại trù (lần đầu lạ, lần hai quen, lần ba lần bốn thành đầu bếp lớn).
Trong việc 'nấu ăn' này, hai người đã vô cùng thuần thục, gọt vỏ, chuẩn bị thức ăn, bật lửa, đổ dầu, xào rau, xóc chảo, xóc chảo, lại xóc chảo.
Cuối cùng rắc muối rồi cho ra đĩa.
Sau đó lặp lại bước này, xào thêm một đĩa khác.
Một loạt thao tác mạnh mẽ như hổ, cuối cùng hai người đã thành công ăn được bữa cơm bốn món một canh.
Sáng sớm hôm sau, Giang Thiện Hoan thức dậy sớm, Giang Chiếu Đình vẫn còn đang ngủ.
Cô nhanh nhẹn bò dậy, lại bị Giang Chiếu Đình ôm eo kéo ngược trở lại giường.
“Làm gì vậy, ngủ thêm lát nữa đi."
Anh nhắm mắt, giọng nói trầm khàn.
Giang Thiện Hoan:
“Không được, em có việc."
Giang Chiếu Đình chậm rãi mở mắt, không nói gì, nhưng biểu cảm có chút ấm ức, dường như đang phàn nàn Giang Tiểu Hoan không ngủ cùng anh.
Giang Thiện Hoan xoa mặt anh, lại vò vò đầu anh:
“Ôi trời, anh cả, anh ngoan đi, em sẽ về nhanh thôi."
Giang Chiếu Đình bị cô vò cho tỉnh táo:
“Đi làm gì?"
Giang Thiện Hoan:
“Lão già nói Hoa Ly là nhân tài có thể dùng được, bảo em đi đ.á.n.h cho hắn tâm phục khẩu phục, sau này thay em trông coi căn cứ."
“Em phải tranh thủ lúc hắn say rượu đầu óc chưa tỉnh táo để đ.á.n.h cho hắn tâm phục khẩu phục hoàn toàn."
Giang Chiếu Đình:
“..."
“Thừa nước đục thả câu thì mất phong thái của bậc đại trượng phu rồi."
Giang Thiện Hoan mỉm cười:
“Ngại quá, em là tiểu nữ t.ử, phong thái đại trượng phu liên quan gì đến em."
Thừa nước đục thả câu?
Thế thì quá tuyệt vời!
Lúc Giang Thiện Hoan đến biệt thự của Hoa Ly, Hoa Ly vẫn chưa tỉnh, đang ngủ trên sofa ngoài phòng khách, trên người vẫn mặc bộ quần áo tối qua.
Một mùi rượu nồng nặc, Giang Thiện Hoan bịt mũi, đứng bên cạnh sofa đá đá hắn.
“Ê, mèo già, dậy đi."
Hoa Ly tối qua nôn ba lần, bây giờ đầu óc choáng váng, cả người mềm nhũn, căn bản không dậy nổi.
Hắn bực bội xua xua tay:
“Không dậy, hôm nay không có nhiệm vụ."
Giang Thiện Hoan cau mày, lại đá đá vào bắp chân hắn:
“Dậy đi, tôi muốn đơn đấu với anh."
“Không đấu."
Hoa Ly trở mình, vùi mặt vào khe hở của sofa.
“Không được, nhất định phải đấu."
Giang Thiện Hoan cầm lấy cái gối dựa bên cạnh ấn lên đầu hắn, “Trừ phi anh nhận thua."
“Được, tôi nhận thua..."
Hoa Ly lí nhí lên tiếng, lưỡi còn chưa uốn thẳng được.
Giang Thiện Hoan chớp chớp mắt:
“Anh chắc chứ?"
Hoa Ly không nói gì, như thể không nghe thấy lời này của cô vậy.
Giang Thiện Hoan suy nghĩ một chút, quyết định đ.ấ.m hắn một cái cho hắn tỉnh táo hẳn.
Tuy nhiên khi nắm đ.ấ.m sắp rơi xuống đầu hắn, cô lại đột ngột thu tay về.
Khoan đã, khoan đã——
Đã thừa nước đục thả câu rồi, sao không nhân cơ hội này mà 'đục nước béo cò' luôn.
Vài phút sau, cô cầm một tờ giấy và một hộp mực dấu quay lại bên cạnh sofa.
Cô tháo đồng hồ đeo tay ra, bật chế độ ghi âm.
“Mèo già, anh nói lại lần nữa xem, có phải anh nhận thua rồi không."
Hoa Ly:
“Ừ, nhận thua rồi."
“Lần sau chúng ta tái chiến."
Câu này Giang Thiện Hoan đặc biệt không ghi âm.