“Nhìn dáng vẻ mê tiền của cô, Hồng Giải đột nhiên lôi từ dưới gầm giường ra một chiếc vali.”

Mắt Giang Thiện Hoan trợn tròn:

“Không lẽ lại là một vali thẻ đen nữa chứ."

Hồng Giải:

“..."

“Mơ đẹp đấy."

Vừa nói cô vừa mở vali ra.

Không phải thẻ đen, mà là một vali giấy chứng nhận bất động sản.

“Mười sáu người chúng tớ, mỗi người mười sáu căn, cả trong và ngoài nước đều có."

“Biệt thự, trung tâm thương mại, nhà máy, đều có cả."

Nhìn cả vali giấy chứng nhận bất động sản, Giang Thiện Hoan cười đến ngây dại, cô ngắt mình một cái, ái chà —— không phải đang mơ rồi.

“Hì hì... hì hì..."

Cô nhìn Hồng Giải cười:

“Cậu bảo tớ thức đêm kết hôn thêm lần nữa liệu có kịp không?"

Quá tuyệt vời, quá tuyệt vời, cô giàu to nhờ kết hôn rồi!

Nhìn dáng vẻ ngốc nghếch rẻ tiền của cô, Du Chuẩn mỉm cười dịu dàng, lại lôi từ dưới gầm giường ra một chiếc vali khác.

“Cái đậu xanh, vẫn còn nữa à."

Cô hăng hái nhìn vào:

“Cái vali này đựng gì nữa đây?"

Cô đưa tay muốn vồ lấy, nhưng bị Du Chuẩn vỗ nhẹ vào mu bàn tay.

“Đứng yên đấy."

Du Chuẩn vừa nói vừa mở vali.

Vali này không còn là giấy chứng nhận bất động sản nữa, mà là một vali giấy chứng nhận quyền sở hữu xe thể thao, du thuyền, tàu biển và cả xe tăng.

“Đi kèm với bất động sản, tất cả đã được sang tên cho cậu rồi."

“Đây là tiền mừng cưới của các huấn luyện viên các khu của chúng ta tặng cậu."

Giang Thiện Hoan sắp ngất xỉu vì vui sướng rồi.

Tiền mừng cưới hơn mười tỷ tệ, tổng thống kết hôn chắc cũng không nhận được nhiều thế này đâu.

“Hì hì... hì hì... hì hì..."

Chẳng còn gì để nói, chỉ có nụ cười ngây ngô mới diễn tả được niềm vui của cô lúc này.

Sau khi cười xong, cô đột nhiên nhớ đến một vấn đề rất nghiêm túc.

“Ơ, mai là đám cưới rồi, sao tớ vẫn chưa nhận được tin tức họ nhập cảnh nhỉ?"

Giang Thiện Hoan hỏi.

“Hôm qua đều đến cả rồi."

Ha Ha nói, “Nhưng họ nói muốn tạo cho cậu một bất ngờ, nên tạm thời không chuẩn bị lộ diện."

“Bất ngờ?"

Giang Thiện Hoan vẻ mặt khó xử:

“Cậu chắc chứ?"

Với hiểu biết của cô về đám người đó, họ không giống kiểu người biết chuẩn bị bất ngờ cho lắm.

Gây kinh hãi thì đúng hơn.

Hồng Giải nhận ra sự lo lắng của cô, cười vỗ vai cô:

“Cậu yên tâm, tuyệt đối bất ngờ, bọn tớ đến để chống lưng cho cậu mà."

Giang Thiện Hoan:

“..."

Càng không yên tâm hơn rồi.

Cô đang mải suy nghĩ, cửa phòng đột nhiên bị gõ.

Giọng Giang Chiếu Đình vang lên:

“Tiểu Hoan, không còn sớm nữa đâu, mai phải dậy sớm đấy, về phòng thôi."

Giang Thiện Hoan định đi mở cửa thì bị Hồng Giải ấn ngồi xuống ghế sofa.

Cô khó hiểu nhìn ba người, Hồng Giải nói:

“Tối nay ngủ với bọn tớ."

“Tại sao?"

Hồng Giải:

“Bọn tớ tìm hiểu rồi, tân lang tân nương trước khi kết hôn hai ngày là không được gặp mặt nhau đâu."

Cô đang nói thì Ha Ha đã đi mở cửa.

“Chồng của khuê mật."

Đây là từ mới mà Ha Ha học được mấy ngày nay, “Anh mời về cho, Sơn Miêu tối nay ngủ với bọn tớ."

Mặt Giang Chiếu Đình hơi sa sầm xuống:

“Tại sao?"

Ha Ha tựa vào khung cửa:

“Làm gì có tại sao, hội chị em bọn tôi tâm sự đêm khuya, anh cũng muốn tham gia à?"

Giang Chiếu Đình không nói gì, tầm mắt vượt qua Ha Ha, nhìn về phía Giang Thiện Hoan trên ghế sofa.

Giang Thiện Hoan bị Hồng Giải khống chế, chỉ đành nói:

“Anh cả, tối nay anh tự ngủ đi, em ngủ với Ha Ha và Hồng Giải."

Giang Chiếu Đình có chút không cam lòng, nhưng Ha Ha đã ra lệnh đuổi khách rồi.

“Yên tâm đi chồng của khuê mật, bọn tôi không làm gì Sơn Miêu đâu, bọn tôi còn từng ngủ chung trên đống xác ch-ết cơ mà, ngủ chung một giường thì có làm sao?"

Giang Chiếu Đình bị nhốt ngoài cửa, im lặng khép miệng lại.

Đứng hồi lâu không chịu rời đi.

Lúc này, phía sau đột nhiên vang lên một giọng nói.

“Chậc, anh cả, chấp nhận số phận đi, giá trị vũ lực của người ta ở đỉnh cao, mình cướp không lại đâu."

Giang Tự và Giang Chiếu Vãn đứng ở đầu cầu thang, hai người vừa c.ắ.n hạt dưa vừa nói, rõ ràng đã đứng đó xem kịch từ lâu.

Giang Chiếu Đình cười như không cười lườm hai người một cái, rồi quay đầu bước đi thẳng.

Sáng hôm sau, Giang Thiện Hoan bị đ.á.n.h thức bởi tiếng chuông báo thức lúc bốn giờ sáng.

Khi bị Đồng Uyển Thu ấn ngồi trước mặt chuyên viên trang điểm, trong đầu cô chỉ có một ý nghĩ duy nhất.

Đó là ——

Tại sao cô lại phải tổ chức cái đám cưới ch-ết tiệt này chứ.

Cũng chẳng có ai nói với cô là tổ chức đám cưới phải dậy sớm thế này cả.

Cô ngồi trước gương với vẻ mặt không còn gì luyến tiếc cuộc đời, mặc cho mười mấy người đi qua đi lại xung quanh mình.

Chuyên viên trang điểm cầm cọ quẹt tới quẹt lui trên mặt cô, không hiểu cái mặt nhỏ xíu này của cô sao lại phải bôi trét nhiều thứ thế không biết.

“Ục ục ục..."

Bụng lại bắt đầu kêu.

“Mẹ ơi ~" Cô đáng thương nhìn Đồng Uyển Thu, nhưng Đồng Uyển Thu đang bận túi bụi, làm gì có thời gian để ý đến cô.

Đang lúc cô tuyệt vọng nhất, Giang Chiếu Vãn bê một cái khay đi vào, trên khay là bữa sáng nóng hổi.

“Chị hai ~" Giang Thiện Hoan rưng rưng nước mắt nhìn chị hai:

“Vẫn là chị hai thương em nhất."

Cô vừa nói vừa đưa tay ra, nóng lòng muốn ăn sáng.

Nhưng Giang Chiếu Vãn không đưa cho cô:

“Em cứ lo trang điểm đi, chị đút cho em ăn."

Lần này Giang Thiện Hoan càng cảm động hơn, vừa ăn vừa dùng đôi mắt rưng rưng nhìn chị hai.

Giang Chiếu Vãn vừa đút bữa sáng cho cô vừa thầm cười trong lòng.

Cô sẽ không nói cho Giang Tiểu Hoan biết thực ra là anh cả bảo cô đến đâu.

Việc trang điểm kéo dài ròng rã ba tiếng đồng hồ.

Sau khi trang điểm xong, Giang Thiện Hoan cứ ngỡ mình đã được giải thoát.

Nhưng chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, chiếc váy cưới đã được bày ra trước mặt cô.

Chân váy cưới rất lớn, đính đầy kim cương, cô thật sự chẳng biết mặc sao cho đúng.

Sau khi vất vả mặc xong váy cưới, Đồng Uyển Thu đích thân đội khăn voan cho cô.

Khăn voan là do Đồng Uyển Thu tự tay thiết kế, bà đã dồn hết tình yêu dành cho con gái út vào đó, hàng chục viên đá sapphire đính ở mép khăn như lời chúc phúc thầm lặng cho cô con gái nhỏ.

Vì Giang Thiện Hoan và Giang Chiếu Đình cùng sống chung dưới một mái nhà nên lược bỏ công đoạn đón dâu.

Đúng chín giờ, Giang Chiếu Đình bế Giang Thiện Hoan ra khỏi trang viên nhà họ Giang.

Giang Thiện Hoan vòng tay ôm cổ Giang Chiếu Đình:

“Anh cả, anh có căng thẳng không?"

Giang Chiếu Đình sắc mặt không đổi:

“Cũng ổn, không căng thẳng lắm."

“Hửm ~?"

Không ngờ anh cả lại bình tĩnh như vậy, “Vậy hôm nay em có đẹp không?"

“Đẹp."

Giang Chiếu Đình giả vờ trấn định gật đầu, nhưng thực ra trong lòng đã sớm kích động đến mức nhảy dựng lên rồi.

Sáu mươi sáu chiếc xe hoa do nhà họ Giang chuẩn bị đã chờ đợi từ lâu.

Tuy nhiên, điều khiến mọi người không ngờ tới là trên con đường núi quanh co, lớp lớp toàn là xe sang, hoàn toàn không chỉ có sáu mươi sáu chiếc.

Từ những chiếc xe cổ điển đến những siêu xe phiên bản giới hạn, rồi đến những chiếc xe địa hình hạng nặng đã qua độ lại, và áp ch.ót là mười mấy chiếc Humvee quân sự tuy đã bỏ lớp sơn ngụy trang nhưng đường nét vẫn vô cùng uy mãnh.

Mỗi chiếc xe đều thắt một dải lụa đỏ rực ở đầu xe, hơn một trăm chiếc xe như một con rồng dài, uốn lượn trên đỉnh núi.

Đúng lúc mọi người đang kinh ngạc, trên bầu trời đột nhiên truyền đến một tiếng gầm rú trầm đục.

Ban đầu nghe như tiếng sấm, nhưng rất nhanh đã hóa thành tiếng cánh quạt quay rõ mệt.

Mọi người đồng loạt ngước nhìn lên, thấy mười mấy chiếc trực thăng xếp thành đội hình chữ 'V' chỉnh tề lượn lờ trên không trung, mang theo một sự uy h.i.ế.p không thể bàn cãi.

Luồng khí từ cánh quạt thổi tung tấm màn voan, Giang Thiện Hoan nhìn thấy Hồng Giải đang đứng trước cửa khoang trực thăng.

Hồng Giải cầm loa tay, vẫy vẫy cô:

“Chín mươi chín chiếc siêu xe, mười bảy chiếc trực thăng, Sơn Miêu ——"

“Bọn tớ —— đưa cậu xuất giá ——!"

Giang Thiện Hoan nở nụ cười, hóa ra đây chính là bất ngờ mà họ nói..

Địa điểm tổ chức đám cưới là tại vườn lâm tư gia của nhà họ Giang.

Lúc này, vườn lâm đã vô cùng náo nhiệt, mỗi vị khách đến tham dự đều không khỏi cảm thán trước sự xa hoa của đám cưới này.

Từng tấc đất trong vườn lâm đều được trải t.h.ả.m nhung trắng vận chuyển bằng đường hàng không từ nước ngoài về, hai bên lối vào bày hàng vạn cành hoa hồng trắng tươi rói, cuống hoa được buộc những chuỗi ngọc trai nhỏ xíu.

Bất cứ nơi nào tầm mắt chạm đến đều khiến người ta phải trầm trồ.

Đương nhiên, họ cảm thán không chỉ vì sự hào phóng của nhà họ Giang, mà còn vì những người có mặt hôm nay không chỉ là các thương nhân trong giới thượng lưu, mà còn có những nhân vật quan trọng trong giới quân sự và chính trị.

“Nghe nói người làm chứng là Thủ trưởng Mạc Kiến Minh của quân khu phía Bắc."

“Thủ trưởng Mạc Kiến Minh sao?"

Ánh mắt mọi người đồng loạt hướng về phía người đàn ông trung niên mặc bộ đồ Trung Sơn đứng cạnh lễ đài chính, quân hàm tuy ẩn dưới lớp vải nhưng tự thân tỏa ra một khí tràng trầm ổn, uy nghiêm.

“Nhà họ Giang vậy mà có thể mời được người của quân đội sao?"

“Thủ trưởng Mạc không phải do nhà họ Giang mời đâu, người ta là nể mặt cô dâu, chủ động yêu cầu làm người chứng hôn đấy."

“Cái gì..."

“Vẫn chưa hết đâu, nhìn đằng kia kìa, người của Cục An ninh Quốc gia, họ cũng là vì nể mặt cô dâu mà đến đấy."

“Con gái nuôi nhà họ Giang có mặt mũi lớn thế sao?"

Tiếng bàn tán xôn xao không dứt, ai nấy đều cảm thán.

Đám cưới của đại thiếu gia nhà họ Giang đã mời được một nửa nhân vật quyền lực của kinh thành.

Một nửa còn lại là do con gái nuôi nhà họ Giang mời đến.

Đây mới thật sự là một cuộc hôn nhân môn đăng hộ đối giữa các hào môn.

Tiếng bàn tán không kéo dài lâu, phía chân trời xa xôi đột nhiên vang lên những tiếng gầm rú liên tiếp.

“Đó là... mẫu trực thăng mới nhất vừa được nước ngoài công bố sao?"

Có người thất thanh kêu lên, lời còn chưa dứt đã bị một cảnh tượng khác làm cho kinh ngạc đến không thốt nên lời.

Tại cổng trang viên, một đoàn xe dài không thấy điểm dừng từ từ tiến vào.

Mỗi một chiếc đều trị giá hàng chục triệu.

Dù những người có mặt ở đây đều là những nhân vật từng thấy qua nhiều cảnh đời lớn lao, nhưng cũng không khỏi kinh ngạc trước cảnh này.

Sau khi đoàn xe dừng hẳn, người trên xe lần lượt bước xuống.

Giang Thiện Hoan và Giang Chiếu Đình với tư cách là nhân vật chính của ngày hôm nay, đương nhiên bước đi ở phía trước nhất.

Sau đó, những người trên trực thăng cũng lần lượt đáp xuống đất.

Dẫn đầu là Độ Nha, phía sau là mười sáu huấn luyện viên của tập đoàn lính đ.á.n.h thuê, những nhân vật lừng lẫy trên bảng xếp hạng lính đ.á.n.h thuê quốc tế.

Những người này xuất hiện với khí tràng và nhạc nền riêng, khí chất của những đại lão áp đảo hoàn toàn tất cả mọi người có mặt.