“Giang Thiện Hoan đi ở phía bên kia, thỉnh thoảng lại dùng ánh mắt “hóa ra là thế" liếc nhìn Giang Chiếu Đình.”

Hóa ra hôm nay không phải đi xem mắt cho cô, mà là cho Giang Chiếu Đình.

Hì hì, có kịch hay để xem rồi.

Nhưng cô gái này cảm giác dường như rất không thích mình, tuy rằng cô ta ngụy trang rất tốt, nhưng Giang Thiện Hoan vẫn cảm thấy không thoải mái.

Buổi triển lãm tranh này do Phó Cảnh tổ chức, bề ngoài là triển lãm tranh sưu tập cá nhân, nhưng thực tế là để giới thiệu đứa con gái cưng nhất của ông ta là Phó Linh cho mọi người biết.

Sau khi Phó Cảnh dẫn họ vào thì tìm cớ rời đi, để Phó Linh đi theo bên cạnh Giang Chiếu Đình.

Tranh mà Phó Cảnh sưu tập đa số mang màu sắc lộng lẫy huy hoàng, mấy bức họa ở cửa rất hùng vĩ, dễ dàng thu hút ánh nhìn của mọi người.

Giang Thiện Hoan cũng không ngoại lệ, tuy không phải phong cách mình thích, nhưng không thể không thừa nhận, người vẽ tranh rất có trình độ.

Nếu không cũng không thể được người trong giới thượng lưu sưu tập.

Họ vừa đi về phía trước, Phó Linh vừa giới thiệu những bức tranh sưu tập này.

Trong số những bức tranh sưu tập phô trương của Phó Cảnh, có vài bức họa lạc quẻ khiến cả Giang Thiện Hoan và Giang Chiếu Đình đều không nhịn được mà dừng bước.

Mấy bức tranh này màu sắc u tối, nội dung đè nén, mà ký hiệu đóa hoa linh lan ở góc dưới bên phải bức tranh lại càng khiến Giang Thiện Hoan nhướng mày, Giang Chiếu Đình nhíu mày.

“Đây đều là một số tác phẩm thời kỳ đầu của tôi khi còn ở nước ngoài, không ngờ ba lại bày cả chúng ra đây nữa."

Phó Linh nói.

“Nét vẽ còn rất non nớt, khiến anh Giang chê cười rồi."

Giọng điệu của Giang Chiếu Đình lạnh lùng hẳn đi:

“Vẽ rất tốt, cảm thấy như đã thấy ở đâu đó, khiến tôi nhớ đến một người."

“Hửm?"

Phó Linh dường như đột nhiên nảy sinh hứng thú:

“Chẳng lẽ anh Giang đã xem qua tranh của tôi?

Đây đều là tác phẩm gốc của tôi, thầy giáo nói phong cách của tôi không dễ bị bắt chước."

Tác phẩm gốc của cô?

Giang Thiện Hoan cười khẩy một tiếng.

Trong mắt xẹt qua một tia giễu cợt khó có thể nhận ra.

Giang Chiếu Đình nhạy bén bắt trọn được, đúng vậy, những bức tranh này anh quả thực thấy quen mắt, cũng quả thực đã từng thấy, nhưng không phải ở đây, mà là trên Deep Web.

Mấy bức họa này của Phó Linh, nói giống một trăm phần trăm thì không hẳn, nhưng ít nhất giống tám phần so với mấy bức tranh truyền ra từ 'Tiêu Sơn'.

Anh không vạch trần, chỉ nói:

“Có lẽ vậy, vẽ rất đẹp."

Họ tiếp tục đi vào trong, nhưng trong lòng Giang Thiện Hoan đã thấy rất khó chịu.

Khoan đã ——

Anh cả thích tranh của 'Tiêu Sơn', mấy bức tranh này lại giống 'Tiêu Sơn' như đúc, anh ấy sẽ không nghĩ Phó Linh chính là 'Tiêu Sơn' đấy chứ!

Đột nhiên, cô có một cảm giác nhục nhã như bị người ta ngồi lên mặt mà đại tiện vậy.

Phó Linh là một người rất khéo ăn nói, không chỉ có thể trò chuyện về hội họa, thậm chí còn có thể nói vài câu chuyện kinh doanh với Giang Chiếu Đình.

“Nghe ba tôi nói anh Giang đã hoàn toàn tiếp quản công ty rồi."

Phó Linh nói, “Anh Giang thật giỏi."

Giang Chiếu Đình:

“Chẳng qua là kế thừa sản nghiệp gia tộc mà thôi, sao giỏi bằng cô tự mình xông pha vào giới hội họa được."

Chậc chậc chậc, màn tâng bốc qua lại hoàn hảo, nếu là trước đây, Giang Thiện Hoan phải lấy cuốn sổ nhỏ ra ghi lại, lần sau cô cũng phải nói như vậy.

Nhưng bây giờ cô đang cực kỳ bực bội, trong lòng chỉ có sự khinh bỉ đối với Phó Linh.

“Giới hội họa gì chứ, chỉ là vài bức tranh được người ta để mắt tới thôi."

Cô ta tuy nói vậy, nhưng trong giọng điệu vẫn đầy vẻ kiêu ngạo.

Phó Linh học mỹ thuật, vừa mới tốt nghiệp đại học, có chút danh tiếng trong giới hội họa nước ngoài, nhưng ở trong nước độ nhận diện chưa cao.

Ước chừng Phó Cảnh muốn mượn buổi triển lãm tranh cá nhân này để đ.á.n.h bóng tên tuổi cho cô ta, sau đó để vài người bạn thân trong giới thổi giá lên, giúp Phó Linh đứng vững gót chân trong nước.

Lúc này, một nhóm người đông đúc phía trước chặn đường họ.

Mười mấy người vây quanh một bức tranh, bình phẩm, liên tục gật đầu, lời nói không ngớt lời khen ngợi.

Giữa đám đông, truyền đến lời nói rõ ràng là đắc ý nhưng còn phải giả bộ khiêm tốn của Phó Cảnh:

“Đây chỉ là tác phẩm vẽ bậy của con gái tôi, không đáng lên mặt bàn."

Trong lòng Giang Thiện Hoan đột nhiên có dự cảm không lành, cô ra sức chen lên phía trước, sau đó bị chấn động đến mức không nói nên lời.

“Vương miện thiếu niên?"

Cô đột nhiên lên tiếng, thu hút sự chú ý của Phó Linh.

Giang Chiếu Đình cũng đi tới trước bức họa, khoảnh khắc nhìn thấy bức tranh, đồng t.ử co rụt lại.

Anh nhìn Phó Linh, biểu cảm phức tạp.

Phó Linh khẽ gật đầu:

“Đúng vậy, Vương miện thiếu niên, đây là tác phẩm mới của tôi, cô Giang và anh Giang thấy thế nào?"

“Tác phẩm mới của cô?"

Giang Thiện Hoan cười lạnh một tiếng.

Mẹ nó chứ, nếu cái này mà là tác phẩm mới của cô, thì việc tôi thức trắng bảy đêm suýt đột t.ử tính là gì?

Tính là tôi giỏi thức đêm à?

Phía trước mấy bức cô đạo nhái thì thôi đi, cái Vương miện thiếu niên này cô cũng đạo, đây là tác phẩm cô đặc biệt tặng cho anh cả đấy!

Biểu cảm của cô quá khó coi, khiến những người xung quanh lần lượt nhìn sang, Phó Linh cũng không biết tại sao cô lại có biểu cảm này:

“Sao vậy?

Có vấn đề gì không?"

Đếch chịu nổi!

Không nhịn nổi một chút nào, Giang Thiện Hoan trừng mắt nhìn cô ta một cái, nói:

“Cô Phó, tôi cũng có chút hiểu biết về giới hội họa, nếu tôi nhớ không lầm thì bản gốc của bức Vương miện thiếu niên này là của một người tên 'Tiêu Sơn' trên Deep Web."

Nói đoạn, cô lấy điện thoại ra, bấm vài cái mạnh bạo, mở ra một bức tranh, giơ trước mặt Phó Linh.

Bức tranh này giống hệt bức Vương miện thiếu niên trên tường, chỉ có ký hiệu ở góc dưới bên phải từ hoa linh lan biến thành một ngọn núi nhỏ.

Chứng cứ vừa đưa ra, xung quanh truyền đến một trận xôn xao, lần lượt ném ánh mắt nghi ngờ về phía Phó Linh.

Phó Linh lập tức đứng đờ ra tại chỗ, mặt tái mét, cô ta theo bản năng nhìn về phía Giang Chiếu Đình, trong mắt đầy vẻ ấm ức và vô tội.

Trong đám đông cũng truyền đến lời bàn tán nhỏ to.

“Chẳng lẽ là Phó Linh đạo nhái?"

“Đạo nhái?

Không thể nào, đạo nhái là điều tối kỵ, bị phát hiện thì coi như muôn đời không ngóc đầu lên nổi."

“Phó Linh từ nhỏ đã rất có thiên phú, sao có thể đạo nhái được chứ?"

“Nhưng cô ta nói có sách mách có chứng mà."

“Ôi dào, lời của đứa con nuôi nhà họ Giang các người cũng tin, tôi đoán cô ta chính là ghen tị với người khác xuất sắc hơn mình, cố ý tìm chuyện thôi."

Lúc này, ánh mắt của những người xung quanh lại rơi về phía Giang Thiện Hoan, mang theo vẻ nghi ngờ và trêu chọc.

Cứ như thể cô là một chú hề đang múa rìu qua mắt thợ vậy.

Lúc này, Phó Linh bình tĩnh lại, tiến lên một bước, cầm lấy điện thoại của Giang Thiện Hoan, mỉm cười nhẹ nhàng:

“Không ngờ cô Giang cũng là fan của 'Tiêu Sơn', nhưng tôi muốn nói cho cô Giang biết là, tôi không đạo nhái, tôi chính là 'Tiêu Sơn'."

“Vốn dĩ không định công bố danh tính này, không ngờ bị cô Giang nhận ra rồi."

Cô ta nói xong, nhìn về phía Giang Chiếu Đình, đôi mắt như đang nói 'tôi rất xuất sắc'.

Đám đông lại náo động một lần nữa.

Tác phẩm của 'Tiêu Sơn' rất ít, những bức truyền ra ngoài lại càng ít hơn, trong số những người có mặt, người từng thấy tranh của 'Tiêu Sơn' lại càng hiếm hoi, thậm chí ngoài Giang Chiếu Đình và Giang Thiện Hoan ra thì không còn ai khác.

Nhưng họ chưa từng thấy, nhưng lại nghe danh 'Tiêu Sơn' như sấm bên tai.

Dù sao trong giới hội họa đương đại, chưa có bức họa của ai có thể đẩy giá lên tám con số trong vòng một giờ, ngoại trừ 'Tiêu Sơn'.

“Phó Linh chính là 'Tiêu Sơn'?"

“Họa sĩ thiên tài truyền thuyết trên Deep Web đó sao?"

Tiếng xôn xao khiến Giang Thiện Hoan tức giận bừng bừng.

Tốt lắm, tranh bị cướp thì thôi đi, tên tuổi cũng mẹ nó bị cướp luôn rồi!

Phong cách của 'Tiêu Sơn' u tối đè nén, người thích tranh của cô thực tế là số ít.

Hơn nữa những bức họa cô truyền ra cho đến nay không quá mười bức, cho nên nói thật ra, cô không tính là họa sĩ đại chúng.

Nhưng bởi vì tranh của cô, mỗi một bức đều bán được giá trên trời, cho nên cho dù là thiểu số, nhiều người thậm chí còn chưa từng thấy tranh của cô, nhưng đối với cái tên 'Tiêu Sơn' thì cũng như sấm bên tai.

Bây giờ Phó Linh đột nhiên tự nổ mình chính là 'Tiêu Sơn', ngoài sự kinh ngạc, xung quanh toàn là những tiếng khen ngợi tán thưởng.

Duy chỉ có Giang Thiện Hoan là tức đến run người, ánh mắt nhìn cô ta như muốn lăng trì.

Phó Linh đối diện với ánh mắt của Giang Thiện Hoan, đáy mắt xẹt qua tia giễu cợt.

Cô ta không thích Giang Thiện Hoan, chỉ là một đứa con nuôi nhà họ Giang, lấy tư cách gì mà đi bên cạnh Giang Chiếu Đình.

“Cô Giang còn vấn đề gì không?"

Trong ánh mắt Phó Linh mang theo vẻ khiêu khích.

Tuy nhiên Giang Thiện Hoan cười lạnh một tiếng, ánh mắt khinh miệt lập tức chọc giận Phó Linh.

“Cô Giang làm vậy là đang ghen tị với tôi sao?"

Phó Linh giả vờ vô tội hỏi, “Cho nên mới muốn chỉ trích tôi đạo nhái?"

“Đạo nhái là điều tối kỵ trong giới, tôi không biết tôi đã đắc tội với cô ở đâu, khiến cô vu khống tôi như vậy, thậm chí muốn hủy hoại tôi."

“Nếu không phải chính tôi là Tiêu Sơn, hôm nay e rằng đã không bước ra nổi khỏi cửa triển lãm tranh rồi."

Tiếng bàn tán xung quanh nhốn nháo, trong vòng vài ba câu, đã định tội cho Giang Thiện Hoan.

Đứa con nuôi tâm cơ, ghen tị với tài hoa của người khác, cố ý gây chuyện vu khống người khác tại buổi triển lãm tranh.

Họ thậm chí bắt đầu đồng cảm với Giang Chiếu Đình, nói anh gặp phải cô em gái thế này, đúng là kiếp trước gây nghiệp.

Mặt Giang Chiếu Đình lập tức đen lại.

Phó Linh thấy vậy, còn tưởng Giang Chiếu Đình vì Giang Thiện Hoan làm mất mặt mà tức giận.

Cô ta xáp lại gần bên cạnh Giang Chiếu Đình, hóa thân thành một đóa bạch liên hoa:

“Anh Giang đừng giận, em gái có lẽ là vì quá muốn thu hút sự chú ý của người khác nên mới làm vậy."

“Cô ấy ở trong giới chúng ta luôn vô danh tiểu tốt, hôm nay khó khăn lắm mới có cơ hội lộ diện ở đây, muốn thể hiện một chút em có thể hiểu được."

“Thiện Hoan."

Cô ta quay đầu lại nói với Giang Thiện Hoan, “Sau này nếu em muốn tham gia buổi triển lãm tranh thế này, có thể trực tiếp nói với chị, chị dẫn em đi."

“Em thích Tiêu Sơn, có phải cũng hứng thú với hội họa không?

Có cơ hội chị có thể dạy em, hoặc giúp em giới thiệu với thầy giáo của chị."

Sự hào phóng đột ngột của cô ta trực tiếp đóng đinh cái mác “cô nàng tâm cơ" lên người Giang Thiện Hoan.

Nghe mà Giang Thiện Hoan tức nổ đom đóm mắt.

Đây là lần đầu tiên trong hai đời cô hối hận vì mình không sinh ra cái miệng dẻo kẹo.

Kiếp sau, cô nhất định phải bàn bạc kỹ với Diêm Vương, cho cô một cái miệng có thể đổi trắng thay đen, nói người ch-ết thành người sống.

Cô lo lắng nhìn về phía Giang Chiếu Đình đang đen mặt, có phải mình lại làm anh cả mất mặt rồi không.

Nhưng điều cô không ngờ tới là, Giang Chiếu Đình lại lạnh lùng nhìn nghiêng mặt Phó Linh.

Chưa nói đến việc Giang Chiếu Đình đã biết Tiêu Sơn chính là Giang Thiện Hoan, cho dù anh không biết, cũng tuyệt đối không thể dung thứ cho kẻ nào sỉ nhục cô như vậy.