“Chiều nay mẹ còn nói em là 'tim gan bé bỏng' mà bà yêu nhất, sao có thể đuổi em ra khỏi nhà được?"
“Chẳng lẽ bây giờ em đổi kịch bản và thiết lập nhân vật rồi sao?"
“Anh cả, nhà mình sắp tới sẽ không diễn mấy vở kịch đấu tranh nội bộ gia đình cẩu huyết chứ."
“Hay là, mọi người tìm thấy bố mẹ ruột của em rồi?
Họ muốn đón em về để làm 'túi m-áu'?"
Giang Chiếu Đình:
“Túi m-áu?"
Giang Thiện Hoan mím môi:
“Ừ hừ, tiểu thuyết viết thế mà."
Lần trước cô đọc truyện hào môn thật giả thiên kim có viết như vậy, giả thiên kim được bố mẹ ruột tìm về là vì trong nhà có một đứa em trai hút m-áu, và một người anh trai bị bệnh nan y.
Tất cả đều đợi để hút m-áu cô ta, cuối cùng ép giả thiên kim phải hắc hóa.
Giang Chiếu Đình:
“..."
Anh biết ngay mà, mạch não của Giang Thiện Hoan không giống người bình thường.
Anh thầm thở dài trong lòng, sau đó lấy điện thoại ra, lật xem vài bức ảnh.
Anh đưa điện thoại cho cô:
“Tự em xem đi."
“Cái gì vậy chứ..."
Giang Thiện Hoan đón lấy xem, lập tức hít một hơi khí lạnh.
“Hợp đồng chuyển nhượng cổ phần?"
Cô vừa xem vừa lật ra sau, tổng cộng có tám bản hợp đồng chuyển nhượng cổ phần, tất cả đều là các công ty con thuộc tập đoàn Giang thị.
“Tất cả đều chuyển sang tên em rồi?"
Đầu ngón tay cô không nhịn được mà run rẩy, có cảm giác đột nhiên bị tám chiếc bánh từ trên trời rơi xuống đập trúng đầu.
Nhưng khi lật đến trang cuối cùng, đầu ngón tay cô khựng lại, nụ cười trên mặt cũng nhạt đi.
Đây là hai cuốn sổ hộ khẩu, trong đó một cuốn chỉ có mình tên Giang Thiện Hoan.
“Anh... anh cả?"
Cô vẫn có chút khó lòng chấp nhận.
Không ngờ mình thực sự được lập hộ khẩu riêng rồi.
Trong ánh mắt cô chất chứa sự buồn bã, Giang Chiếu Đình nhìn mà không đành lòng.
Anh rảnh rỗi một bàn tay, vỗ vỗ vào sau gáy cô.
“Em đừng nghĩ nhiều, bố mẹ làm vậy đều là vì tốt cho em."
Giang Chiếu Đình giải thích.
“Em còn nhớ hôm đi cùng mẹ tham gia tiệc trà của bạn bà, lúc về tâm trạng mẹ không tốt không?"
Giang Thiện Hoan gật đầu, cô tất nhiên là nhớ.
“Có liên quan đến chuyện hộ khẩu của em sao?"
Trong lòng cô mơ hồ có chút suy đoán.
Giang Chiếu Đình khẽ gật đầu, kể lại ý định của bố mẹ cho cô nghe.
“Bố mẹ muốn em được độc lập, để không bị ai coi thường nữa."
“Vốn dĩ là định đợi vài năm nữa, khi em có thể độc lập quản lý công ty rồi mới nói cho em biết chuyện này."
“Hy vọng em đừng trách bố mẹ tự tiện quyết định, mối quan hệ của gia đình chúng ta sẽ không vì có nằm chung một cuốn sổ hộ khẩu hay không mà thay đổi."
Nói xong, anh nhìn về phía Giang Thiện Hoan, dường như đang chờ đợi câu trả lời của cô.
Những bức ảnh trong điện thoại Giang Thiện Hoan xem gần năm phút mới chậm rãi ngẩng đầu.
“Anh cả, chuyện này anh cũng đồng ý sao?"
Giang Chiếu Đình nhíu mày, không hiểu tại sao cô lại hỏi như vậy:
“Tại sao anh lại không đồng ý?"
“Anh biết rõ em không phải là ——"
“Giang Thiện Hoan."
Giang Chiếu Đình ngắt lời cô:
“Anh đã nói rồi, em là tiểu thư nhỏ của nhà họ Giang."
Câu nói này, anh gằn giọng rất nặng, dường như đang nhấn mạnh điều gì đó.
Trong xe lại rơi vào sự im lặng kéo dài.
Trong lòng Giang Thiện Hoan dù không tránh khỏi sự hụt hẫng, nhưng nhiều hơn cả là sự áy náy.
Cô căn bản không phải là Giang Thiện Hoan đã chung sống với bố mẹ hơn mười năm qua, vậy mà họ lại dễ dàng giao một khối tài sản lớn như vậy cho cô đứng tên.
Cô nhận mà thấy hổ thẹn.
Cô cứ xoay xở, cứ trăn trở mãi...
Không biết nên làm thế nào cho phải.
Giang Chiếu Đình nhìn thấu tâm tư của cô, đưa tay ra nhéo mạnh vào mặt cô một cái.
“Đừng nghĩ nhiều, em sớm đã là một thành viên của nhà họ Giang rồi."
Từ hai lần cô cứu Tiểu Vãn, từ lúc cô nhảy lầu cứu lão tam, từ lúc cô từng bước một bước vào trái tim anh...
Cô đã định sẵn là phải trở thành Giang Thiện Hoan, trở thành tiểu thư nhỏ được cưng chiều nhất nhà họ Giang.
“Vâng."
Giang Thiện Hoan gật đầu thật mạnh.
Không chung một sổ hộ khẩu thì có hề gì.
Giang Ân Hoa và Đồng Uyển Thu, anh cả, chị hai, Giang lão tam, tấm chân tình của họ dành cho cô sẽ không bị giới hạn trong một cuốn sổ hộ khẩu.
“Anh cả, em còn một câu hỏi nữa."
Sắc mặt cô đã phục hồi đôi chút, giọng điệu cũng bình thường hơn nhiều.
Trái tim lơ lửng suốt dọc đường của Giang Chiếu Đình cuối cùng cũng được buông xuống:
“Chuyện gì?"
Giang Thiện Hoan:
“Sổ hộ khẩu của em đâu rồi?"
“Hai cuốn sổ hộ khẩu đều nằm trong két sắt ở phòng làm việc, sao vậy?"
Mắt Giang Thiện Hoan sáng lên, đột nhiên mỉm cười.
Hì hì, tuy không chung sổ hộ khẩu, nhưng chúng nằm chung một cái két sắt mà.
Như nhau cả thôi, như nhau cả thôi.
“À đúng rồi, anh cả, chị hai và anh ba có biết chuyện này không?"
Cô nhìn phản ứng của Giang lão tam hôm nay, không giống như là người đã biết chuyện.
Quả nhiên, Giang Chiếu Đình lắc đầu:
“Vốn dĩ là không biết, nhưng hôm nay họ náo loạn một trận như vậy, ước chừng không muốn biết cũng phải biết rồi."
“Vậy có phải em nên đứng ra đính chính một chút không, để tránh những người đó lại nói bố mẹ đối xử không tốt với em."
Thực ra điều khiến cô tức giận nhất hôm nay là những người đó nói nhà họ Giang lợi dụng cô.
Loại bôi nhọ sỉ nhục này còn khiến cô khó chịu hơn cả việc họ tung tin đồn về cô.
“Không cần đâu, hai ngày nữa gia đình sẽ nhân danh công ty để đưa ra thông cáo."
“Thông cáo gì cơ?"
Giang Chiếu Đình:
“Chuyển nhượng cổ phần."
Sự thật là minh chứng tốt nhất.
Đến lúc đó chẳng cần ai đính chính, họ cũng sẽ tự ngậm miệng lại.
“Oa ~" Giang Thiện Hoan vẻ mặt 'anh cả đúng là đỉnh nhất':
“Anh cả đúng là anh cả, khâm phục, khâm phục."
Giang Chiếu Đình đưa cô đi ăn tối xong mới về nhà.
Lúc về đến nhà đã gần mười một giờ rồi.
Bình thường giờ này bố mẹ đều đã lên lầu nghỉ ngơi.
Không ngờ hôm nay không chỉ bố mẹ ở phòng khách, mà ngay cả chị hai cũng có mặt, điện thoại của chị hai còn đang kết nối với Giang lão tam.
Cả gia đình coi như là tề tựu đông đủ.
“Bố mẹ, chị hai, sao mọi người vẫn chưa nghỉ ngơi ạ?"
Ba người nhìn cô muốn nói lại thôi, Đồng Uyển Thu muốn đứng dậy nhưng lại rất do dự.
“Sao vậy ạ?
Trong nhà có chuyện gì xảy ra sao?"
Cô lập tức cảnh giác.
Nhanh ch.óng nhìn quanh bốn phía, cố gắng tìm ra nguyên nhân khiến Đồng Uyển Thu căng thẳng.
Và lúc này, Đồng Uyển Thu đi đến bên cạnh cô, nắm lấy tay cô:
“Hoan Hoan, chuyện hộ khẩu, mẹ và bố con..."
“Mẹ và bố không phải muốn đuổi con đi đâu."
Đồng Uyển Thu cân nhắc từ ngữ, không biết giải thích thế nào cho phải.
Chỉ sợ một chút sơ sẩy sẽ làm tổn thương Giang Thiện Hoan.
“Mẹ, anh cả đã giải thích rõ ràng cho con rồi, con không nghĩ nhiều đâu ạ."
Cô ôm chầm lấy Đồng Uyển Thu, dùng mặt cọ cọ vào vai bà:
“Hơn nữa, bố mẹ đối xử với con thế nào, trong lòng con rõ nhất, con sẽ không bị kẻ có tâm địa xấu lợi dụng đâu."
Nghe thấy lời này, tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.
Giang Ân Hoa đầy vẻ an ủi:
“Phải, Hoan Hoan là đứa trẻ thông minh, cùng chúng ta chung một lòng, người ngoài không thể ly gián được đâu."
“Tất nhiên rồi, cái đầu này của con đâu phải để trưng cho đẹp đâu."
Giang Thiện Hoan bắt đầu đắc ý.
Phản ứng của cô khiến Giang Ân Hoa cười lớn.
“Nếu con đã biết rồi, thì sau này con phải học hỏi anh cả nhiều hơn, bố mẹ không yêu cầu con phải trở thành kẻ cuồng công việc như anh cả, nhưng quy trình quản lý công ty rõ ràng thì vẫn cần phải nắm rõ trong lòng."
“Dù sao tiệm cà phê của con cũng ngay dưới lầu công ty, lúc rảnh rỗi con cứ lên lầu dạo quanh, học hỏi thêm."
“Bố yên tâm, con chắc chắn ngày nào cũng lên làm phiền anh cả."
Giang Thiện Hoan nói được làm được.
Mỗi ngày đến tiệm, hầu như một nửa thời gian cô đều ở trong văn phòng của Giang Chiếu Đình.
Phòng nghỉ trong văn phòng của Giang Chiếu Đình sắp trở thành phòng nghỉ riêng của cô rồi.
Giang Chiếu Đình cũng bắt đầu dạy cô một số nghiệp vụ của công ty.
Nhưng mười phần thì hết tám chín phần cô nghe không hiểu.
Không phải vì cô ngốc, mà là vì cô không có hứng thú.
Mỗi khi như vậy, Giang Chiếu Đình lại dùng việc trừ tiền tiêu vặt để đe dọa cô.
Hoặc là dọa dẫm cô, nói nếu cô không chịu khó học, sau này giao chi nhánh cho cô, chưa đầy hai tháng là phá sản.
Lúc đầu Giang Thiện Hoan còn mắc bẫy, nhưng vài lần như vậy cô đã khôn ra.
Bắt đầu chống đối lại Giang Chiếu Đình.
Giang Chiếu Đình nói cô không học đàng hoàng sẽ làm phá sản gia sản.
Cô liền nói cô có thể thuê quản lý chuyên nghiệp.
Nói trừ tiền tiêu vặt của cô.
Cô liền nói sẽ về nhà mách lẻo.
Nói chung là ngày càng ngang ngược.
Cứ đà này, Giang Chiếu Đình cảm thấy cô sắp 'nhảy múa' trên đầu mình luôn rồi.
Nhưng hôm nay, anh phát hiện Giang Thiện Hoan rất lạ.
Hôm nay cô vô cùng ngoan ngoãn.
Bảo làm gì là làm nấy.
Ngay cả việc bảo cô xem những báo cáo tẻ nhạt, cô cũng không hé răng nửa lời.
Không đúng lắm...
Giang Chiếu Đình âm thầm quan sát cô.
Phát hiện cô thực ra căn bản không hề chuyên tâm, thỉnh thoảng còn lén liếc nhìn anh một cái.
Nhìn một cái là biết cô đang ấp ủ mưu đồ xấu.
“Giang Tiểu Hoan."
Giang Chiếu Đình đột nhiên gọi cô một tiếng.
Giang Thiện Hoan đang nằm nghiêng trên sofa bấm tay.
Nghe vậy lập tức ngồi dậy:
“Gì vậy anh cả ~"
Giọng điệu nịnh bợ thế này, chắc chắn là có gian xảo.
“Có phải em lại lén lút sau lưng anh làm chuyện xấu gì rồi không?"
Lần trước khi cô có bộ dạng này, là lúc cô bắt cóc Đoạn Phong.
Tim Giang Chiếu Đình thắt lại một cái, cô không phải lại bắt cóc ai rồi chứ?
Anh cảm thấy, anh rất cần thiết phải phổ cập pháp luật của Hoa Quốc cho cô rồi.
Nếu không cái tên 'ngoài vòng pháp luật' này sớm muộn gì cũng diễn cảnh 'nước mắt sau song sắt' cho anh xem mất.
Nhưng lần này thì anh đã oan uổng người ta rồi.
Giang Thiện Hoan chẳng bắt cóc ai cả.
Nhưng mà, đúng là cô có chuyện thật.
Cô chậm rãi đứng dậy, từng bước nhích đến ngồi xuống đối diện Giang Chiếu Đình.
“Anh cả, sắp đến cuối tháng rồi."
Cô bỗng dưng thốt ra một câu không đầu không đuôi như vậy.
Giang Chiếu Đình nhướng mày:
“Phải, sắp đến tháng mười hai rồi."
“Vậy em đến đây để thảo luận về ngày tháng với anh à?"