“Ngay sau đó, Tư Du và Chử Yêu cũng bật cười theo.”
Nhưng Chử Yêu cười rất kìm nế, vì anh trai cậu ta đang đứng ngay bên cạnh.
Triệu Tiềm cảm thấy như có gai đ.â.m sau lưng, mặt đỏ bừng, l.ồ.ng ng-ực phập phồng dữ dội.
Hắn nghiến răng:
“Được, tôi cá!"
Giang Chiếu Đình đứng một bên, khóe môi hơi nhếch lên.
Với hiểu biết của mình về Giang Thiện Hoan, anh biết cô lại sắp “diễn" một màn lớn rồi.
Không biết từ lúc nào, anh đã dần quen với hành động này của cô.
Khi Giang Thiện Hoan đứng ra, anh tự động lùi về tuyến hai.
Trong lòng luôn có một giọng nói bảo anh rằng, không cần lo lắng, cô ấy có thể giải quyết được.
Giữa tiếng hò reo, người chia bài đứng định vị trước bàn bài.
Anh ta thay một bộ bài Tây mới, nhìn Giang Thiện Hoan, rồi lại nhìn Triệu Tiềm.
Dường như đang hỏi có thể bắt đầu chưa?
Triệu Tiềm vừa định mở miệng, Giang Thiện Hoan đã cướp lời trước.
“Ván này không cần đến anh."
Cô nói với người chia bài.
Dứt lời, cô lại nhìn về phía Triệu Tiềm:
“Chúng ta so chút gì đó đơn giản thôi, tránh để anh thua rồi lại bảo tôi giở trò gian lận."
Vẻ mặt Triệu Tiềm lộ ra một tia rạn nứt.
Giang Thiện Hoan ra hiệu cho người chia bài xáo bài, sau đó xếp các quân bài lần lượt lên mặt bàn.
Cô lùi lại nửa bước rời xa bàn bài, sau đó nhướng mày với Triệu Tiềm:
“Mỗi người rút một lá, chúng ta so lớn nhỏ."
“Chỉ vậy thôi?"
Triệu Tiềm cười gằn một tiếng.
“Ừ hử, đơn giản vậy thôi."
Giang Thiện Hoan thản nhiên cười, “Ba ván thắng hai."
Mọi người không ngờ Giang Thiện Hoan lại đ.á.n.h cược kiểu này, vừa lo lắng vừa mong đợi, không tự chủ được mà tiến sát lại gần bàn bài.
“Anh trước hay tôi trước?"
Giang Thiện Hoan hỏi Triệu Tiềm.
Triệu Tiềm liếc nhìn xấp bài trên bàn, lại nhìn Giang Thiện Hoan, rồi rút một lá từ xấp bài, nắm c.h.ặ.t trong tay.
Giang Thiện Hoan thần thái thong dong, chậm rãi bước tới, vươn ngón trỏ, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua lá bài đầu tiên, trượt quân bài về phía mình.
Sự tùy ý của cô và sự lựa chọn kỹ càng của Triệu Tiềm tạo thành một sự tương phản cực lớn, dường như vụ cá cược hơn một tỷ kia trong mắt cô chỉ giống như một bữa cơm vậy.
“Mở bài đi."
Giang Thiện Hoan nói.
Bài của Triệu Tiềm không lớn lắm, chỉ là một lá 10 Nhép.
Vì vậy khi lật bài, nội tâm hắn không hề nhẹ nhõm.
Nhưng hắn cũng biết, khả năng thắng của mình vẫn rất lớn.
Đầu ngón tay Giang Thiện Hoan khều nhẹ cạnh quân bài, gẩy một cái.
Trái tim của nhóm ba người Hoắc Đường lập tức treo lên tận cổ họng, mắt không dám rời khỏi quân bài lấy một giây.
Dưới sự chú ý của tất cả mọi người, một lá J Nhép hiện ra rõ mồn một trên mặt bàn.
Mọi người xôn xao.
Không nhiều không ít, vừa đúng lớn hơn Triệu Tiềm một điểm.
Đuôi lông mày Giang Chiếu Đình hơi nhếch lên, ánh mắt chỉ dừng lại trên quân bài một thoáng rồi quay lại nhìn Giang Thiện Hoan.
Sắc mặt Triệu Tiềm trắng bệch trong chốc lát, hắn nắm c.h.ặ.t hai nắm tay, không cam tâm mở miệng:
“Lại ván nữa!"
Giang Thiện Hoan vẫn bình tĩnh, đầu ngón tay gõ gõ lên cạnh bàn, ra hiệu cho hắn tiếp tục.
Triệu Tiềm liếc nhìn cô đầy khó chịu.
Cô tưởng cô là đại lão chắc, còn gõ bàn.
Đứng trước đống bài, Triệu Tiềm bắt đầu do dự không quyết.
Ba ván thắng hai, hắn đã thua một ván rồi.
Vì vậy ván này cực kỳ quan trọng.
Mồ hôi mịn rịn ra trên trán hắn, yết hầu lo lắng lên xuống kịch liệt.
Cuối cùng, hắn chọn lấy một lá, cầm bài rời tay.
Khi nhìn thấy con số trên quân bài, lòng hắn đã định.
Giang Thiện Hoan liếc nhìn xấp bài trên bàn, vẫn chọn lá trên cùng.
Thấy vậy, khóe môi Triệu Tiềm nở một nụ cười đắc ý, chậm rãi lật lá bài trong tay —— là một lá K Bích.
Hắn không cười lớn, cũng không làm động tác quá khích.
Chỉ là một khuôn mặt đắc ý kiểu “tôi thắng chắc rồi", sự hoảng loạn trên mặt đã biến mất không còn dấu vết.
Giang Thiện Hoan vẫn bình thản, cô nhẹ nhàng lật lá bài của mình.
Một lá A Bích đập vào mắt mọi người.
Không lệch chút nào, cùng chất, lại còn lớn hơn Triệu Tiềm đúng một điểm.
Toàn trường im lặng trong giây lát, ngay sau đó nổ ra một trận kinh ngạc.
“Đệch, dọa ch-ết em rồi, vừa nãy xem mà chân em bủn rủn cả ra."
Chử Yêu bám lấy cánh tay anh trai mình, thở phào nhẹ nhõm.
Chẳng ai bảo cậu ta là đứng xem tại hiện trường lại kích thích đến thế này.
Tư Du nhìn lá A Bích đó, muốn nói lại thôi.
Cô kéo kéo tay áo Hoắc Đường:
“Lần nào cũng nhiều hơn một điểm, lại còn cùng chất, không thể trùng hợp đến mức này được đúng không."
Cô gần như nghi ngờ Giang Thiện Hoan đã giở trò gian lận.
Hoắc Đường cũng kinh ngạc không kém:
“Đây chẳng lẽ chính là thiên tuyển chi t.ử trong truyền thuyết?"
Nụ cười trên mặt Triệu Tiềm lập tức đóng băng, sắc mặt trở nên trắng bệch, sống lưng bắt đầu phát lạnh.
“Làm sao có thể..."
Hắn nhìn chằm chằm lá A Bích đó, lẩm bẩm tự nhủ.
Giang Thiện Hoan khẽ thở dài, mím môi cười:
“Này người anh em, anh thua rồi."
Vừa nói, trong tay cô chợt lóe lên hàn quang, giây tiếp theo, chỉ nghe thấy tiếng “Tưng ——", một con d.a.o găm nhỏ tỏa ra ánh lạnh cắm phập xuống mặt bàn, cách tay Triệu Tiềm chỉ một phân.
“Thực hiện lời hứa đi."
Triệu Tiềm kinh hoàng trợn tròn mắt, hai chân mềm nhũn suýt chút nữa ngã ngồi xuống đất.
“Không, tôi không tin, cô chắc chắn đã gian lận!"
Hắn gầm lên một tiếng.
“Lại một lần nữa!"
Hắn chống hai tay lên bàn, đôi mắt hằn lên những tia m-áu đỏ.
Giang Thiện Hoan vẻ mặt khó xử:
“Nhưng anh đã thua hai ván rồi."
“Bây giờ anh nợ tôi một cái miệng và một cánh tay, nợ anh trai tôi một mảnh đất."
Cô xòe ngón tay ra đếm.
“Trong tay tôi còn 5% cổ phần công ty hải ngoại của nhà họ Triệu, tôi đ.á.n.h cược với cô."
Triệu Tiềm hơi điên rồi, lời này mà cũng nói ra được, đám anh em phía sau hắn lập tức đè vai hắn lại.
“Mày điên rồi à, bây giờ mày về đã không cách nào ăn nói rồi, còn đem cổ phần ra cược, không sợ bố mày lột da mày à?"
“Đúng đấy, dừng lại ở đây đi, đất đưa cho họ, xin lỗi một câu, cô ta sẽ không thực sự lấy tay mày đâu."
“Ê —, câu này tôi chưa có nói nha."
Giang Thiện Hoan vội vàng ngắt lời bọn họ, “Cái tay của anh ta tôi lấy chắc rồi."
“Cô ——"
Giang Thiện Hoan không thèm để ý đến hắn, quay sang nhìn Giang Chiếu Đình:
“Anh cả, 5% cổ phần này đáng tiền không?"
“Cũng tạm."
Nghe thấy câu trả lời này, Giang Thiện Hoan lập tức nở nụ cười rạng rỡ.
“Được, tôi cược với anh, vẫn câu nói đó, anh thắng, xóa sạch nợ nần, anh thua, tôi nói được làm được."
Cô nói với Triệu Tiềm.
Đám anh em bên cạnh Triệu Tiềm vẫn đang khuyên ngăn, nhưng hắn đã không còn nghe lọt tai bất cứ lời nào, cứ như bị ma nhập vậy.
Hắn hất mạnh bàn tay đang đè trên vai mình ra, gầm lên với người chia bài một tiếng.
“Xáo bài."
Một phút sau, bài đã được xếp ngay ngắn trên bàn.
Triệu Tiềm hít sâu mấy hơi, cơ hàm c.ắ.n c.h.ặ.t đến mức trắng bệch, nhưng mãi vẫn không xuống tay.
“Chậc, anh đang thỉnh thần ở đây đấy à."
Giang Thiện Hoan đã hết kiên nhẫn.
“Bình thường không tích đức, lúc lâm nguy mới ôm chân Phật, anh cũng không sợ Phật đá anh một cái à."
Lời của cô làm những người xung quanh bật cười, bầu không khí căng thẳng trong phòng lập tức dịu đi quá nửa.
Hồi lâu sau, Triệu Tiềm cuối cùng cũng vươn tay.
Tuy nhiên, ngay khi tay hắn sắp chạm vào quân bài, Giang Thiện Hoan đột nhiên nắm lấy cánh tay hắn, cười nói:
“Bốc bài cho tốt nhé ~"
Tuy cô đang cười, nhưng trong mắt hoàn toàn không có ý cười, chỉ có sự cảnh cáo trần trụi.
Đồng t.ử Triệu Tiềm co rụt lại, tay không tự chủ được mà run rẩy.
Mười mấy giây sau, Giang Thiện Hoan buông hắn ra.
Và Triệu Tiềm, cuối cùng đã chọn xong một lá.
Đến lượt Giang Thiện Hoan, nhưng cô không hề vươn tay.
Thay vào đó, cô quay sang nhìn Giang Chiếu Đình:
“Anh cả mát tay, anh cả bốc hộ em đi."
Giang Chiếu Đình nhướng mày, nhìn về phía Triệu Tiềm:
“Triệu tiên sinh không có ý kiến gì chứ."
Triệu Tiềm nhìn lá bài của mình, sau khi thấy lá A Rô đó, khóe môi hơi nhếch lên, làm một cử chỉ mời tự nhiên.
“Tin anh không?"
Giang Chiếu Đình hỏi Giang Thiện Hoan.
Giang Thiện Hoan nháy mắt với anh:
“Anh cả là đỉnh nhất."
Giang Chiếu Đình cười vò vò sau gáy cô, đưa tay tùy ý rút một lá trong đống bài.
Cũng không thèm nhìn, trực tiếp lật ngửa lên bàn.
“Hô ——"
Lại là một trận kinh hô.
“Chuyện này làm sao có thể!"
Giang Thiện Hoan vốn đang nhìn chằm chằm vào khuôn mặt anh tuấn ngời ngời của anh cả mà ngẩn ngơ, nghe thấy động tĩnh này, cúi đầu nhìn.
Oa ô ~
Cô và anh cả quả nhiên là ăn ý nhất.
Cô bốc được một lá A Bích, anh cả cũng bốc được một lá A Bích.
“Vận may của đại thần này, đúng là không hổ danh ăn chung một nồi cơm."
Hoắc Đường vỗ tay bôm bốp.
Người khác có phục hay không cô không biết, chứ cô là tâm phục khẩu phục rồi.
“Mẹ kiếp, tay của hai người này, chắc vừa mới chạm vào vàng đúng không."
Chử Yêu kinh hãi đến mức tim gan run rẩy.
“Không biết khen người thì ngậm miệng lại."
Chử Trình lườm cậu ta một cái, “Đồ mất mặt."
Chử Yêu:
“..."
Áp lực từ lá A Bích khiến Triệu Tiềm cảm thấy như có ai đó đang từng chút một rút hết không khí trong khoang mũi mình.
Cảm giác ngột ngạt ập đến toàn thân, khiến chân tay hắn bủn rủn.
Hắn cúi đầu nhìn lá A Rô trong tay mình, hồi lâu không dám ngẩng đầu.
Giang Thiện Hoan cười giễu cợt, ngồi nghiêng lên bàn bài, vắt chéo chân, trong tay không biết từ lúc nào lại có thêm một con d.a.o găm.
Cô nghịch ngợm lưỡi d.a.o, thong thả lên tiếng:
“Này, người anh em, anh tự mình động thủ, hay để tôi đích thân ra tay?"
Triệu Tiềm mặt xám như tro, chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt rơi trên con d.a.o găm tỏa ánh lạnh trong tay Giang Thiện Hoan.
Hắn đổ mồ hôi lạnh ròng ròng, một câu cũng không nói nên lời.
Giang Thiện Hoan xoay con d.a.o găm trong tay thành hoa, nhàn nhã nhìn Triệu Tiềm.
“Này ——" Cô nhướng mày với Triệu Tiềm, “Bây giờ định chơi trò bù nhìn với tôi à?"
Mọi người:
“..."
Nhóm Hoắc Đường nén cười, cấu c.h.ặ.t cánh tay ép mình không được cười thành tiếng.
“Lúc nãy anh khinh khỉnh anh cả tôi chẳng phải rất ngầu, rất có khí phách sao?"
Trong lòng Giang Thiện Hoan rất khó chịu, từ bao giờ mà ưu tú cũng trở thành lý do để bị ghét bỏ và bắt nạt vậy.