“Lão đại, con ở lại một lát."

Giang Chiếu Đình đóng cửa lại lần nữa, ngồi xuống bên giường.

“Con thành thật nói cho bố biết, có phải Hoan Hoan gặp nguy hiểm gì rồi không?"

Giọng Giang Ân Hoa rất nghiêm trọng:

“Tại sao cả ba con đều bình an trở về, chỉ có Hoan Hoan là không thấy đâu?"

“Hơn nữa, đây là đâu, người đàn ông lúc nãy là ai?"

“Tại sao chúng ta lại đến đây?"

Giang Chiếu Đình im lặng một lát, chậm rãi nói:

“Giang Tiểu Hoan không sao, chỉ là gặp lại vài người bạn cũ, đi ôn chuyện với bạn thôi ạ."

Giọng anh bình thản, sắc mặt điềm tĩnh.

Giang Ân Hoa cố gắng tìm kiếm dấu vết của việc nói dối trên mặt anh, nhưng không thấy gì.

Tuy nhiên ông vẫn không tin lời nói dối của Giang Chiếu Đình:

“Nói bậy!"

“Con coi bố là đứa trẻ ba tuổi chắc?"

Giang Chiếu Đình:

“Tin hay không tùy bố, con nói đều là sự thật."

“Những gì con có thể nói với bố là cứ yên tâm, Giang Tiểu Hoan vài ngày nữa sẽ về thôi."

“Con đảm bảo chứ?"

Giang Ân Hoa quá hiểu con trai mình.

Chỉ cần anh không muốn nói, đừng nói là ông làm bố, cho dù mười tám đời tổ tông có đến cũng không cạy nổi miệng anh.

Cho nên ông chỉ có thể lùi một bước để anh đảm bảo.

Giang Chiếu Đình im lặng một chút, tay phải nắm c.h.ặ.t trong túi áo, chạm vào chiếc hộp nhung có vỏ cứng kia.

Có lẽ chiếc hộp này đã tiếp thêm tự tin cho anh, giây tiếp theo, anh kiên định lên tiếng:

“Cô ấy nhất định sẽ về."

Lời này không chỉ nói cho Giang Ân Hoa nghe, mà còn là nói cho chính anh nghe.

Trong phòng lại rơi vào sự im lặng kéo dài.

Ba giờ sáng, Giang Chiếu Đình trở về phòng mình.

Người làm đã chuẩn bị sẵn quần áo sạch để thay, anh nhanh ch.óng tắm rửa chỉnh đền lại bản thân, cuối cùng còn rửa tay đến ba lần mới đứng trước món quà của Giang Thiện Hoan.

Bên trong sẽ là gì nhỉ...?

Một chiếc hộp nhỏ thế này, chắc cũng không đựng được thứ gì khác đâu.

Nhưng cái đầu của Giang Thiện Hoan thì... cũng khó nói lắm.

Giang Chiếu Đình do dự rất lâu, lâu đến mức đầu ngón tay bắt đầu run rẩy, mới hạ quyết tâm mở ra.

Khoảnh khắc nhìn thấy món đồ bên trong, tim Giang Chiếu Đình hẫng một nhịp, l.ồ.ng ng-ực đập loạn xạ.

Thứ trong hộp không làm anh thất vọng.

Là một chiếc nhẫn trơn dành cho nam.

Mắt anh bỗng sáng bừng lên, như một đốm lửa được thắp sáng.

Anh chằm chằm nhìn chiếc nhẫn rất lâu, nụ cười dưới đáy mắt ngày càng đậm.

Nhưng rất nhanh, ánh sáng trong mắt anh dần lịm tắt.

Thay vào đó là sự tiếc nuối và không cam lòng.

Nếu tối nay không có vụ tấn công của bọn k.h.ủ.n.g b.ố, lúc Giang Thiện Hoan lấy chiếc nhẫn ra, cô sẽ nói gì với anh?

Biểu cảm của cô lúc đó sẽ như thế nào?

Sự không cam lòng mãnh liệt lan tỏa trong lòng, anh khao khát được quay trở lại vài tiếng trước.

Nhưng thực tế là anh chỉ có thể bị nhốt ở thời điểm hiện tại, cảm giác bứt rứt khó chịu vô cùng.

Anh không lấy chiếc nhẫn ra, chỉ nâng chiếc hộp lên, không chớp mắt nhìn nó.

Anh muốn để Giang Thiện Hoan đích thân đeo cho mình.

“Hửm...?"

Lông mày anh đột nhiên nhíu lại, ánh mắt mang theo vẻ dò xét.

Giây tiếp theo, anh phát hiện ra hai hàng chữ nhỏ trên nắp trong của chiếc hộp.

Là nét chữ của Giang Tiểu Hoan, trên đó viết——

“Ps:

Lúc này phải nói với đại ca, nhẫn là tự mình dùng tiền lời tháng đầu tiên của tiệm cà phê mua, không dùng tiền trong thẻ đen của đại ca."

Giang Chiếu Đình không kìm được bật cười thành tiếng.

Cái đồ “miệng hở" này, tỏ tình mà còn phải ghi lời nhắc cơ đấy.

Nhưng đang cười, anh lại không cười nổi nữa.

Đây không phải là chuyện cười, mà là bằng chứng cho sự dụng tâm của Giang Thiện Hoan.

Anh có thể tưởng tượng ra cảnh cô gục xuống bàn, nắn nót viết từng nét hai hàng chữ này.

Tim anh thắt lại một cái vì đau xót.

Khoảnh khắc này, anh đã xác nhận được tâm ý của Giang Thiện Hoan dành cho mình, cũng càng thêm kiên định với quyết tâm giữ cô bên cạnh.

Mặc kệ cô là “Sơn Tiêu" hay “Thủy Tiêu", đã bước vào cửa nhà họ Giang thì mãi mãi là Giang Thiện Hoan.

Anh đặt chiếc hộp lại lên bàn, ngay sau đó, từ trong túi áo khoác lấy ra một chiếc hộp khác có kích thước lớn hơn một chút, đặt cạnh nó.

Bên kia.

Bọn k.h.ủ.n.g b.ố ở quảng trường ngoài trời đã bị tiêu diệt toàn bộ.

Trước khi quân đội đến, bốn người đã lên trực thăng, rời xa đám đông vẫn còn đang hoảng loạn.

Trên máy bay.

Haha và Hồng Giải kẹp lấy Giang Thiện Hoan ở hai bên trái phải, mắt không ngừng quét qua quét lại trên mặt cô.

Giang Thiện Hoan tặng cho mỗi người một cái lườm cháy mắt:

“Hai người coi tôi là khỉ trong sở thú à."

Hồng Giải không nói gì, chỉ mải miết sờ sờ, nặn nặn trên người Giang Thiện Hoan.

Sau đó ngẩng đầu nói với Haha:

“Da thật, vẫn là bộ da bạch liên hoa thanh thuần."

Giang Thiện Hoan:

“..."

“Tất nhiên là da thật rồi, mẹ kiếp nếu tôi mà dán cái mặt người giấy quay về thì chẳng phải dọa ch-ết hai người sao."

“Chậc, vậy nên cái này thuộc loại mượn xác hoàn hồn?"

Haha một tay chống cằm, vẻ mặt nghiêm túc lên tiếng.

“Eo ơi~" Cô vừa dứt lời, chính cô và Hồng Giải đều nổi hết da gà, lập tức buông cô ra.

“Chắc là ông trời thấy kiếp trước sắp xếp kịch bản cho tôi khổ quá nên lương tâm c.ắ.n rứt, kiếp này sắp xếp cho tôi kịch bản được cả nhà cưng chiều."

Không chỉ được cưng chiều, mà còn tìm thấy tình yêu.

Nghĩ đến Giang Chiếu Đình, dòng suy nghĩ của cô bắt đầu không thể kiểm soát.

Đại ca đã xem món quà của cô chưa nhỉ?

Đó là cô đã chọn rất lâu, chọn đến hoa cả mắt mới mua được đấy.

Chắc đại ca sẽ thích thôi.

Kệ đi, không thích cũng phải thích.

Nhìn vẻ mặt mơ màng của cô, Haha chê bai chọc cô một cái:

“Này này này... biểu cảm này là sao, đang nghĩ đến thằng cha nào à?"

Giang Thiện Hoan nhìn cô với vẻ mặt “cô đoán đúng rồi đấy", không nói gì.

Mắt Haha trợn tròn, bật dậy tại chỗ:

“Cái đậu hũ thối nhà cô, mẹ kiếp cô không phải thật sự yêu cái anh chàng họ Giang kia rồi chứ!"

Giang Thiện Hoan nhướn mày, gác một chân lên bàn trà, một cánh tay vắt lên lưng ghế sofa, ngón tay mân mê một viên đạn.

“Cô nói năng cho t.ử tế, họ Giang cái gì, đại ca tôi có tên hẳn hoi."

Haha nhắm mắt lại, quyết định “ch-ết lâm sàn" trong một phút.

So với phản ứng của Haha, Hồng Giải bình tĩnh hơn nhiều.

Thậm chí còn ném cho Giang Thiện Hoan một ánh mắt tán thưởng.

“Chậc, không hổ là cô, đạo đức thấp thật đấy, dám chơi trò tình anh em cấm kỵ, phải nói là cô sống hai kiếp rồi, nhìn đời thấu đáo thật."

Giang Thiện Hoan:

“..."

Là bình luận tiêu cực, tôi không nghe.

“Cô bảo ai không có đạo đức hả, cấm kỵ cái gì, chúng tôi không có quan hệ huyết thống, cũng không cùng hộ khẩu, pháp luật đều cho phép chúng tôi yêu nhau."

Đuôi chân mày tinh xảo của Hồng Giải nhếch lên, giọng nói đột nhiên trở nên đầy mê hoặc.

“Ồ~ vậy hai người đang yêu nhau à?"

Giang Thiện Hoan khựng lại, đúng vậy, giờ cô và đại ca tính là gì?

Cô chỉ mới tặng quà đáp lại, còn lời tỏ tình vẫn chưa nói, hơn nữa, giờ cô vẫn chưa thể quay về.

Cô phải cho đại ca thời gian để tiếp nhận thân phận “Sơn Tiêu" của mình.

Lần này khác hẳn mấy lần trước, bất kể là “Tiêu Sơn" hay “X", hay là “Cực Quang" hay bất kỳ thân phận nào khác, những thứ đó đều không mang lại nguy hiểm cho nhà họ Giang.

Nhưng thân phận “Sơn Tiêu" thì khác.

Sau đêm nay, tất cả mọi người đều sẽ biết “Sơn Tiêu" còn sống.

Ở bên cô đồng nghĩa với việc phải gánh chịu những nguy hiểm mà cô mang lại.

Tất nhiên, đó không phải là điều quan trọng nhất, vì cô tự tin mình có thể bảo vệ tốt những người xung quanh.

Điều quan trọng nhất là, cô phải khiến đại ca chấp nhận việc ẩn sâu dưới lớp vỏ bọc xinh đẹp này là một linh hồn nhuốm đầy m-áu tươi.

Chậc, chuyện này rắc rối thật đấy.

Vốn dĩ cái lớp ngụy trang này còn có thể che giấu thêm chút nữa.

Đều tại lũ k.h.ủ.n.g b.ố kia, phá hỏng chuyện tốt của cô.

Cô đã định sẵn rồi, tối nay sẽ “chốt hạ" đại ca, sau đó hôn một cái để ăn mừng.

Đã đóng dấu rồi thì sau này dù đại ca có biết cô là “Sơn Tiêu" thì cũng đã muộn.

Đến lúc đó nếu anh có thấy lấn cấn trong lòng, cô cũng có thể đ.á.n.h ngất rồi vác về hang ổ của mình.

Nhưng kết quả thì sao...

Giang Thiện Hoan càng nghĩ càng tức, càng nghĩ càng thấy bực mình.

Vụt một cái đứng dậy khỏi sofa, vác s-úng tiểu liên lao thẳng ra cửa khoang.

“Ối giời ơi!"

Haha giật thảy mình, tưởng cô muốn nhảy máy bay, vội vàng đuổi theo:

“Mẹ kiếp cô không phải lại định 'chơi lại từ đầu' đấy chứ?"

“Thượng đế ưu ái cô đến thế cơ à?"

Đâu có liên quan gì, Giang Thiện Hoan lườm cô một cái sắc lẹm.

Đứng bên cửa khoang, nã liên tiếp ba phát s-úng vào không trung để xả giận.

Thấy cô không có ý định nhảy máy bay, Haha và Hồng Giải mới thở phào nhẹ nhõm.

Haha lôi cô trở lại sofa, tước s-úng của cô.

Hồng Giải như đang xem kịch vui nhìn cô:

“Cái động tĩnh này, xem ra là chưa yêu đương gì được rồi."

Giang Thiện Hoan ném cho cô một cái lườm hình viên đạn.

Hồng Giải nhún vai, đưa tay quàng qua cổ cô.

“Đại lão, đừng đắm chìm trong tình tình ái ái nữa, chúng ta cùng nhau cô đơn lẻ bóng không tốt sao?"

“Ai thèm cô đơn lẻ bóng với các cô!"

Giang Thiện Hoan mạnh tay gạt tay cô ra:

“Các cô không có ai thèm, chứ tôi thì có người thèm đấy."

Haha, Hồng Giải:

“..."

“Mẹ kiếp, biết thế lúc nãy cho thằng cha họ Giang kia một phát s-úng rồi."

Haha hậm hực vô cùng.

Còn tức hơn cả việc mất mười mấy tuyến vận chuyển v.ũ k.h.í.

Hồng Giải gật đầu đồng tình, nhướng mày:

“Bây giờ đi luôn?"

Haha lập tức vác s-úng lên:

“Đi, b-ắn hắn thành cái sàng luôn, để xem cô còn dám đắc ý không."

Hai người nói xong định đi ra ngoài, Giang Thiện Hoan ngồi trên sofa, bất động như núi.

Hai con điên này, cứ như uống phải rượu giả vậy.

Haha và Hồng Giải đi được mấy bước cũng không thấy người phía sau đuổi theo, hai người nhìn nhau, đi tiếp không được mà quay lại cũng không xong.

“Sao cô không cản bọn tôi?"

Haha hỏi.