Tiếng nước vẫn róc rách. Hơi nước ngày càng dày, từng giọt nước ngưng trên mặt gương, chậm rãi lăn xuống.

Trước khi trời sáng, tôi mơ màng tỉnh dậy một lần.

Trì Hạ Chiêu đã ngủ say, cánh tay vẫn ôm ngang eo tôi, cằm nhẹ tựa lên đỉnh đầu tôi.

Lúc ngủ, anh chẳng còn chút phòng bị nào. Hàng mày cũng đã giãn ra.

Tôi nhìn anh thật lâu rồi lại thiếp đi.

15.

Sáng hôm sau, bài đăng lại xuất hiện thêm một bình luận mới.

Là của Trì Hạ Chiêu.

Đăng lúc hơn hai giờ sáng.

Chắc là ngay sau khi... mọi chuyện vừa kết thúc.

Đó là một ảnh chụp màn hình từ camera giám sát trong phòng. Trong ảnh, anh quỳ một gối bên mép giường, ngẩng đầu nhìn tôi. Còn tôi… Đang cúi xuống hôn anh.

Đám cú đêm trong khu bình luận lập tức nổ tung.

[!!! Thế này là làm lành rồi đúng không?]

[Ba năm trước theo đuổi vợ suốt một năm, mất trí nhớ lại theo đuổi thêm mấy ngày. Cả đời anh ấy đúng là chỉ mải theo đuổi cô ấy thôi.]

[Thiết lập nhân vật của anh "Thánh tự vả": Miệng thì cứng hơn thép, nhưng trong tim chỉ chứa duy nhất một người.]

Tôi ngồi bên mép giường.

Dưới ánh nắng ban mai, thong thả đọc hết khu bình luận.

Trì Hạ Chiêu từ phòng tắm bước ra, trên tay vẫn cầm khăn lau nước.

Anh cúi nhìn màn hình điện thoại của tôi rồi lập tức dời mắt đi.

Đặt chiếc khăn sang một bên, chậm rãi bước tối ôm tôi vào lòng, cằm khẽ tựa lên đỉnh đầu tôi.

“Hay là… Anh xóa bài đăng đi nhé.”

“Để em đọc được rồi… cũng hơi mất mặt.”

Tôi đưa tay chọc nhẹ vào n.g.ự.c anh.

“Thế bài đăng ba năm trước sao anh vẫn chưa xóa?”

Anh mím môi.

“Để luôn nhớ con đường mình đã đi.”

Tôi:

“ …?”

Lại bắt đầu nói nhăng nói cuội rồi.

“Thế lần này mất trí nhớ sao không thấy anh học theo "con đường cũ"?”

Tôi xoay màn hình về phía anh, chỉ vào khu bình luận.

“Hơn nữa… Cư dân mạng còn biết dỗ người hơn cả anh.”

Trì Hạ Chiêu liếc nhìn màn hình.

Bĩu môi, quay mặt sang chỗ khác.

Tôi quỳ dậy trên giường, một tay ôm lấy đầu anh.

“Không mất mặt, đáng yêu lắm.”

“Giữ lại đi, sau này lúc anh chọc em giận, em sẽ lôi ra đọc, biết đâu còn chưa cần anh dỗ, em đã tự hết giận rồi.”

Anh ngẩng đầu khỏi lòng tôi, lẩm bẩm:

“Giờ… Đến cả quyền dỗ em cũng bị tước luôn rồi à? Thế em còn cần anh làm gì nữa?”

Tôi ngẩn người mấy giây.

Thật sự không ngờ… Đầu óc anh có thể rẽ sang hướng kỳ quặc như vậy.

Tôi bật cười rồi ôm lấy mặt anh, hôn liên tiếp mấy cái.

16.

Cuối cùng… Trì Hạ Chiêu vẫn giữ lại bài đăng, chỉ là không cập nhật thêm nữa.

Nhưng… Bài viết lại nổi như cồn.

Nguyên nhân là vì một blogger nổi tiếng chuyên về tình cảm với hơn một triệu người theo dõi đã tổng hợp tất cả bài đăng của anh.

Từ ba năm trước… Cho đến khoảng thời gian mất trí nhớ, rồi dựng thành một video.

Tiêu đề là:

《Miệng nói sẽ đá cô ấy, cuối cùng lại tự đá mình vào hôn nhân》

Lúc tôi xem được video ấy là ngồi ăn cơm nên mới bấm vào xem thử.

Lượt thích đã gần năm trăm nghìn.

Tôi gửi video cho Trì Hạ Chiêu. Anh ngồi bên kia sofa, nhìn hai giây, khoé môi giật giật.

“Cái tên nhiều chuyện đó… Được hơn bốn trăm nghìn lượt thích rồi.”

Tôi nhích lại gần anh.

“Chờ chút nữa chắc lên cả triệu luôn.”

Anh úp điện thoại xuống đùi, mặt vẫn căng cứng.

Tôi an ủi.

“Không có gì to tát đâu, dù sao cũng chẳng ai nhận ra anh.”

“Ừ.”

...Sao tôi lại thấy anh có vẻ hơi thất vọng nhỉ?

Tôi tiếp tục xem video, thuận tiện liếc sang anh.

Không biết từ lúc nào, anh đã lặng lẽ ngồi sát lại, đang cúi đầu chăm chú nhìn màn hình điện thoại của tôi.

Thấy tôi phát hiện, anh lập tức giả vờ bình tĩnh, lùi ra sau hai bước.

“Muốn xem thì xem luôn đi.”

Anh hừ một tiếng, quay mặt đi.

“Ai muốn xem chứ.”

Tôi không vạch trần, tiếp tục xem.

Bên cạnh khẽ có động tĩnh, Trì Hạ Chiêu tiện tay rút điện thoại khỏi tay tôi, bỏ luôn vào túi mình.

“Được rồi.”

“Xem ít thôi.”

“Xem nữa là em đắc ý đấy.”

Tôi quay đầu, vừa lúc bắt gặp ánh mắt anh đang cúi xuống nhìn mình.

Anh giơ tay, nhẹ nhàng vén lọn tóc trước trán tôi ra sau tai, đầu ngón tay thuận thế khẽ lướt qua vành tai.

“Tâm trạng tốt lắm à?”

Tôi nghĩ một chút rồi gật đầu.

“Ừ, rất vui.”

Anh mím môi, tựa lưng trở lại sofa. Trên mặt vẫn là vẻ miễn cưỡng quen thuộc. Nhưng cánh tay đã vòng qua kéo tôi vào lòng.

Tôi nhìn thấy.

Sau hai tháng, anh lại mở bài đăng ấy lên. Bên dưới có vô số bình luận mới, đều là tag anh vào xem video.

Cũng có người hỏi:

[Chủ thớt có định xóa bài không?]

Trì Hạ Chiêu trả lời.

[Không xóa.]

[Vợ tôi xem vui là được.]

Cứ vài giây lại có một bình luận mới hiện lên, nhiều đến mức chẳng thể đọc hết.

[??? Chỉ vì vợ xem vui nên không xóa?]

[Anh "Thánh tự vả" đúng là chu đáo thật đấy, còn bao luôn cả dịch vụ hậu mãi.]

[Tự nhiên bị nhét đầy một bụng cơm ch.ó, chịu hết nổi rồi.]

[Bây giờ không còn là anh "Thánh tự vả" ngày xưa nữa... mà tự dưng lại thấy nhớ phiên bản cũ.]

Tôi nhìn Trì Hạ Chiêu, hết lần này đến lần khác refresh giao diện.

Ngón tay chậm rãi lướt trên màn hình.

Ánh nắng ngoài cửa sổ phủ lên hai chúng tôi, làm nụ cười nơi khóe môi anh rực rỡ hơn bao giờ hết.

"Mang theo tất cả nhiệt thành, cùng nhau đi thật lâu."

(Hết)

Phần 6 - Đừng Động, Để Cái Miệng Cứng Của Anh Nói Tiếp - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia