“Đường Đường, nên dậy thôi.” Triệu ma ma ngồi cạnh giường, nhẹ nhàng vỗ vỗ Ân Mịch Đường.
Ân Mịch Đường hừ hừ hai tiếng, nàng lật người, mặt dính lên gối đầu, m.ô.n.g hướng lên trên, sau đó từ từ hướng vào trong chăn mà nhúc nhích. Sau đó chỉ lộ ra mấy nhúm tóc mềm mại buông xòa trên gối đầu lộ ra ở ngoài chăn.
Triệu ma ma nhịn xuống nụ cười bên khóe miệng, mặt lạnh nói: “Ngày đó là ai nghiêm trang thề thốt sẽ không ngủ nướng nữa đây?”
Tiểu cô nương trong chăn bịt lỗ tai của mình lại.
Triệu ma ma cười cười lật chăn ra, kéo đôi tay nhỏ đang bịt tai của Ân Mịch Đường, cười hỏi: “Lúc này Hoàng thượng đều sắp hạ triều rồi, Đường Đường của chúng ta không học dậy sớm như Hoàng thượng nữa sao?”
Ân Mịch Đường hư hửm hai tiếng, nàng còn chưa mở mắt liền quơ loạn đôi cánh tay nhỏ, sờ được Triệu ma ma liền chui ngay vào lòng bà, một đôi tay nhỏ quấn lấy cổ Triệu ma ma, đem mặt cũng chôn trong hõm vai bà.
“Hắn là Hoàng thượng …” giọng nàng nãi thanh nãi khí non nớt mang theo mệt mỏi.
Triệu ma ma bật cười. Tiểu cô nương đây là đang dùng lời của bà ngày đó trả lại cho bà đây mà. Bà lắc lắc đầu, vỗ vỗ sau lưng Ân Mịch Đường, ôn hòa nói: “Cô nương, không thể ngủ nữa, một hồi nữa là muộn buổi thỉnh an Đại thái thái đó. Ngài quên trong nhà có khách sao, đến muộn không tốt đâu.”
Hàng mi dày của Ân Mịch Đường run run, hao hết sức lực mở ra.
“Ừm, dậy.” Ân Mịch Đường chậm chạp gật đầu.
Ân Mịch Đường bình thường thích làm nũng ngủ nướng, nhưng lúc cần nghe lời thì vẫn rất nghe lời. Triệu ma ma yêu thích sờ sờ mái tóc của nàng, lấy bộ y phục trong tay nha hoàn đến thay cho Ân Mịch Đường.
Ân Mịch Đường vẫn luôn rũ cái đầu nhỏ xuống, cứ như cái nộm hình người mặc Triệu ma ma thay đồ, chải đầu rửa mặt giúp. Cho đến khi Triệu ma ma kéo tay nàng ra khỏi phòng, bị cơn gió sớm quét qua mới tỉnh táo hơn chút.
“Đường Đường không cần v.ú ôm hả?” Triệu ma ma hỏi.
Ân Mịch Đường vỗ vỗ cái chân ngắn của mình nói: “Dài rồi, tự mình đi thôi.”
“Được, Đường Đường của chúng ta tự mình đi.”
Triệu ma ma cầm lấy bàn tay nhỏ, dắt nàng đi hướng phòng chính hậu viện. Bây giờ lão thái thái tuy vẫn còn khỏe mạnh, nhưng lão thái thái tuổi cũng lớn rồi, không thích bị làm phiền nên miễn thỉnh an cho vãn bối. Vì vậy phòng lớn Ân gia và nhị phòng tuy ở cùng một phủ, nhưng vãn bối trong nhà lại tách ra thỉnh an.
Ân Mịch Đường đi qua vườn hoa, còn chưa đến phòng chính nơi Đại thái thái ở, phía trước đã thấy Tứ nãi nãi đưa Nhị cô nương Ân Nguyệt Nghiên sáu tuổi, Tứ thiếu gia Ân Triều Ngô bốn tuổi, phía sau còn có bà v.ú đang ôm Ngũ thiếu gia Ân Triều Đồng hai tuổi cùng đến.
Tứ gia là thứ t.ử của đại phòng, còn là sủng thiếp năm đó sinh ra, cho nên Đại thái thái vẫn luôn không thích một phòng Tứ gia này.
“Tứ thẩm, nhị tỷ tỷ, tứ ca ca.” Ân Mịch Đường đứng tại chỗ đợi bọn họ đi qua rồi khéo léo gọi. Ngũ thiếu gia được v.ú nuôi ôm trong lòng duỗi cái cổ ngắn ra, ngọng nghịu hô một tiếng: “Tứ tỷ tỷ.”
Lúc Ân Mịch Đường nhìn nó, trên mặt treo lên nụ cười.
Tứ nãi nãi sờ sờ đầu của Ân Mịch Đường, “Thật ngoan.”
Nhị cô nương Ân Nguyệt Nghiên hiển nhiên không thể giấu đi biểu tình của mình được như mẫu thân nàng, nhếch lên đôi mày mỏng, cười hì hì nói: “Tứ muội muội, muội tự mình đến hả?”
Đôi mắt đen bóng của Ân Mịch Đường xoay một vòng, nhìn nhìn Tứ nãi nãi, Ân Nguyệt Nghiên, Ân Triều Ngô và Ân Triều Đồng trước mặt.
Ô … người một nhà cùng nhau đi thỉnh an nha ….
Ân Mịch Đường lùi ra phía sau một bước, kéo tay Triệu ma ma nói: “Nhị tỷ tỷ không nhìn thấy sao? Muội không phải tự mình đến đâu, còn có Triệu ma ma đây này.”
Ân Nguyệt Nghiên cười nhạt, không nói nữa.
Ân Mịch Đường mím môi, theo động tác của nàng, đôi môi phấn nộn vẽ ra một đường trắng nhạt.
Triệu ma ma đứng sau lưng Ân Mịch Đường từ từ thu nụ cười lại, đây là cái gì chứ? Ức h.i.ế.p tứ cô nương là một đứa nhỏ sao? Nhưng bà dù sao cũng chỉ là một hạ nhân, dám giận nhưng không dám nói.
Nha hoàn trong phòng Đại thái thái nhanh ch.óng đi qua, cười rộ nói: “Các vị chủ t.ử sao còn đứng bên ngoài thế này, Đại thái thái vừa nãy còn đang nhắc đến các vị đấy ạ.”
Tứ nãi nãi vặn khăn tay, nâng tay thân thiết vỗ vỗ bả vai Ân Nguyệt Nghiên nói: “Đi vào thôi.”
Ân Mịch Đường đứng ở chỗ cũ nhìn Tứ nãi nãi một tay nắm lấy Ân Nguyệt Nghiên, một tay nắm lấy Ân Triều Ngô đi về phía trước. Bàn tay nhỏ đang đặt trong tay v.ú Triệu run lên.
Triệu ma ma lo lắng Ân Mịch Đường lại nhớ mẫu thân, nhanh ch.óng nói: “Cô nương, chúng ta nhanh vào thôi.”
Ân Mịch Đường gật gật đầu, mím môi đi vào phòng.
Triệu ma ma bắt đầu lo lắng trong lòng, bà ngược lại hy vọng Ân Mịch Đường khóc gọi nương còn hơn cứ cái gì cũng không nói, như thế mới làm bà càng lo lắng lơn.
Đại thái thái đang nói chuyện cùng Di thái thái, hai nữ nhi của Di thái thái ngồi bên cạnh. Lúc Ân Mịch Đường đi vào, Di thái thái đang khen Ân Triều Ngô và Ân Triều Đồng lanh lợi, Ân Nguyệt Nghiên có bộ dáng tốt.
Tuy không phải tôn t.ử tôn nữ ruột của Di thái thái, nhưng dù sao cũng là đứa nhỏ của đại phòng, những đứa nhỏ này được khen thì trong lòng Đại thái thái cũng là vui vẻ. Chỉ là khi Ân Mịch Đường vào phòng, bà liền lười để ý đến ba đứa con trai con gái của thứ t.ử đại phòng nữa.
“Đường Đường, đến chỗ tổ mẫu nào.” Đại thái thái vẫy tay với Ân Mịch Đường.
“Tổ mẫu.”
Ân Mịch Đường đi đến trước mặt Đại thái thái, bà lập tức ôm nàng ngồi trên đùi mình, cầm đồ ngọt trên tiểu ki đút cho nàng ăn.
“Tứ cô nương đúng thật là phấn nộn đáng yêu nha, muội muội sống hơn nửa đời người rồi còn chưa thấy qua đứa nhỏ nào khéo léo đáng yêu thế này đâu. Tỷ tỷ thật có phúc!” Di thái thái biết Đại thái thái rất yêu thương đứa tôn nữ này, tự nhiên toàn chọn lời hay ý đẹp mà nói.