11.

Tôi không biết phải đối mặt với Tưởng Tư Vũ và Lương Phách thế nào. Thế là dứt khoát cắt đứt liên lạc với cả hai một thời gian.

Cho đến một hôm.

Đang lướt vòng bạn bè bỗng thấy Tưởng Tư Vũ đăng bài công khai một người đàn ông khác.

Dòng trạng thái là: "May mà em đã gặp được anh."

Tôi: ?

Đến khi mở lại, bài đăng đã bị xóa.

May mà tay tôi nhanh hơn não, đã kịp chụp màn hình, lập tức gửi cho Tưởng Tư Vũ.

Kèm theo một dấu hỏi.

Tưởng Tư Vũ trả lời:

[Cảm ơn cậu vì vẫn chưa xóa bạn với tớ. Một đứa nhà quê chỉ biết nuôi heo như tớ chẳng có cảm giác tồn tại, cũng chẳng ai thích cả. Học vấn không cao, không có nhiều tiền, cũng chẳng hiểu mấy cái meme trên mạng. Vậy mà vẫn có thể làm bạn với cậu, cậu tốt thật đấy.]

Tôi:

[Bé yêu, cậu đọc xong rồi trả lời loạn hết cả lên rồi.]

[Đừng đ.á.n.h trống lảng nữa. Tên bạn trai mới kia từ đâu chui ra vậy?]

Tưởng Tư Vũ:

[Chuyện này... tớ cũng không biết phải giải thích sao nữa.]

[Cứ coi như tớ bắt cá hai tay đi! Nhớ giữ bí mật giúp tớ nha, cảm ơn nhiều~]

Tôi nhìn màn hình với vẻ mặt chẳng khác gì ông cụ trên tàu điện ngầm nhìn điện thoại. Nhưng cuối cùng vẫn quyết định giữ kín chuyện này cho cô ấy.

Chỉ là… Bí mật ấy còn chưa kịp chôn xuống đáy lòng.

Không biết Lương Phách nghe được từ đâu, đã tìm đến tôi.

Lương Phách:

[Bạn thân cậu ngoại tình rồi phải không?]

Tôi cố tình đ.á.n.h trống lảng, gửi bừa một đoạn copypasta:

[Tôi quen cái điện thoại này mấy năm rồi, ngày nào cũng chẳng làm gì ngoài nghịch nó. Ngoài đời ở chung cũng ổn, chưa nổ c.h.ế.t tôi. Chỉ là nó hay dỗi, làm lưng tôi nóng ran. Tôi mặc kệ một lúc là nó tự hết. Đến hôm nay tôi mới hiểu đây là cái bẫy. Tư bản, các người thắng rồi. Cố tình thiết kế điện thoại hấp dẫn như thế này... điện thoại Trung Quốc thắng rồi.]

Lương Phách:

[?]

[Tôi biết hết rồi. Cậu giấu cũng vô ích.]

Tôi sửng sốt.

Ngay trong lúc nhắn tin, Lương Phách đã đổi ảnh đại diện đôi, thay bằng ảnh nền đen lạnh lùng.

Vòng bạn bè cũng cập nhật ngay lập tức.

Lương Phách: "Tôi đã sớm biết, với tính cách của mình thì ở bên ai cũng chẳng lâu dài."

Tôi vẫn độc miệng như cũ.

Bình luận:

[Anh lại ra ngoài chạy bộ à?]

[Người ta cười anh, tôi không cười. Tôi khịa anh.]

Lương Phách đáp:

[Đọc xong tôi nhảy đây.]

Tôi tiện tay bồi thêm một đòn.

[666. Bạn trai từ trên trời rơi xuống của ai thế?]

Gửi xong, tôi úp điện thoại xuống giường.

Nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy không ổn.

Trả lời như vậy… Hình như còn nhẹ quá.

Nửa tiếng sau, Lương Phách gửi cho tôi một đoạn video.

Bối cảnh là quán bar, đèn neon chớp nháy, máy quay rung lắc dữ dội, trước mặt cậu chất đầy vỏ chai bia.

Cuối video, cậu khẽ nói một câu:

“Mẹ ơi… Đến đón con đi…”

12.

Lương Phách say rồi.

Một cơ hội tốt như thế để hành hạ cậu ta thì đương nhiên tôi không thể bỏ lỡ.

Tôi lập tức gọi xe đến quán bar.

Ánh đèn neon xoay vòng khiến mắt tôi hoa lên. Âm nhạc đập thẳng vào l.ồ.ng n.g.ự.c. Trong không khí trộn lẫn mùi t.h.u.ố.c lá và nước hoa rẻ tiền.

Lương Phách nằm gục ở góc sâu nhất của khu ghế sofa.

Trên bàn bừa bộn, vỏ chai bia nằm ngổn ngang. Mấy giọt rượu còn vương trên mặt bàn. Áo khoác bị cậu tiện tay vắt sang bên cạnh, trên người chỉ còn chiếc áo thun ôm màu đen.

Đường nét cơ bắp thấp thoáng sau lớp vải mỏng. Bờ vai và cần cổ căng đầy sức lực. Xương quai xanh hằn lên một bóng mờ nhàn nhạt. Tóc hơi rối, vài sợi rủ xuống trán, hàng mi khép lại đổ bóng trên gương mặt.

Đôi môi hơi hé, hơi thở rất khẽ, men rượu nhuộm cánh môi thành màu đỏ nhạt như phủ một lớp men trong suốt.

Tôi đá nhẹ vào cẳng chân cậu.

“Dậy đi, đồ ch.ó c.h.ế.t.”

Mi mắt cậu khẽ động, nhưng không mở.

Yết hầu khẽ lăn.

Tôi đá thêm một cái nữa.

Lần này cậu ta bất ngờ nắm lấy cổ chân tôi.

Siết rất c.h.ặ.t, mắt vẫn nhắm, miệng lẩm bẩm:

“...Đừng quậy.”

Lòng bàn tay nóng hầm hập.

Tôi rút chân lại.

“Không dậy là tôi bỏ cậu ở đây luôn đấy.”

Lúc này cậu mới chậm rãi mở mắt, đôi mắt ngập men say, khoé mắt ửng đỏ. Ánh nhìn mềm nhũn, chẳng còn tiêu cự.

Nhận ra là tôi, khoé môi cậu khẽ cong lên.

“Đến nhặt xác à?”

“Nhặt cái đầu cậu. Mau đứng dậy.”

Tôi khoác cánh tay cậu lên vai rồi dìu ra ngoài. Cả người cậu gần như đổ hẳn lên tôi.

Nặng muốn c.h.ế.t.

Hơi ấm xuyên qua lớp quần áo, áp sát bên cổ tôi. Mùi rượu hòa cùng hương sữa tắm thoang thoảng trên người cậu, không ngừng len vào mũi.

...

Lễ tân khách sạn bảo hết phòng đôi rồi, chỉ còn một phòng giường lớn.

Tôi còn chưa kịp lên tiếng, Lương Phách đã cướp lời:

“...Còn phòng là được.” Giọng cậu khàn đặc vì rượu.

Trong thang máy, cậu dựa vào tường, nghiêng đầu nhìn tôi. Bức tường kim loại phản chiếu đôi mắt nửa khép.

Vành tai đỏ ửng, cùng một đoạn xương quai xanh thấp thoáng dưới cổ áo.

Tôi vội quay mặt đi, quẹt thẻ mở cửa phòng.

Lương Phách loạng choạng bước vào.

“Nhà vệ sinh... ở đâu?”

“Đi chậm thôi.”

Cậu đ.â.m sầm vào mép bồn rửa, tôi vội chạy tới đỡ.

Một tay cậu chống lên mặt bàn, tay còn lại đưa xuống mở cúc quần jean.

Tôi giật mình quay phắt người đi, bả vai vẫn bị cậu dựa lên.

Nặng trĩu.

Cậu nghiêng đầu, hơi thở nóng hổi phả bên tai tôi.

Giọng nói rất khẽ.

“Gấp gì chứ…”

Tiếng khóa kim loại bật mở, ngay sau đó là tiếng kéo khóa.

Cậu ghé sát hơn, đôi môi gần như chạm vào vành tai tôi.

“Chẳng phải em xem rồi sao... còn ngại gì nữa?”

Cả người tôi cứng đờ, tai nóng đến mức như sắp tan chảy.

Tôi không biết cậu đang nói cái gì.

Có phải… Cậu đã chồng hình bóng người trong lòng mình lên tôi hay không.

Tôi chỉ biết giả câm.

Thấy tôi mãi không đáp, cậu đáng thương cọ cọ vào vai tôi.

“Trả lời anh đi…”

“Chị ơi…”

“… Định mặc kệ cún của chị thế này à?”

Tôi vẫn im lặng.

Cậu bắt đầu dỗi, thuần thục cởi phăng áo trên.

Tôi còn chưa kịp phản ứng, hoảng hốt kêu lên:

“Cậu làm gì thế!”

Cậu lại bày ra vẻ yếu đuối vô hại.

“...Nóng mà.”

“Nóng cũng đâu thể cởi hết như vậy!”

Nhỡ lát nữa cảm lạnh thì sao… 

Tôi còn chưa nói hết thì Lương Phách đã chậm rãi ngồi xuống.

Tôi còn đang khó hiểu thì cậu lại đổi tư thế.

Nằm sấp xuống.

Tôi: ???

Lúc này tôi mới chú ý trên cổ cậu… Vẫn còn đeo chiếc vòng cổ tôi từng đặt làm trên Pinduoduo. Chiếc vòng da màu đen nạm những viên đá đỏ ghép thành một chữ Y thật lớn.

Cậu thè lưỡi, cong cổ tay. Đôi mắt trong veo vô tội, rồi nghiêm túc sủa một tiếng:

“Gâu!”

...

Điên thật rồi…