Đừng Làm Khó Một Con Rắn

Chương 3: Tệ Rồi, Tệ Rồi, Hỏng Bét Rồi.

Buổi tối có một cuộc họp quốc tế quan trọng, mãi đến hơn mười giờ đêm Phí Tông Lâm mới nhìn thấy tin nhắn Phí Tiểu Bân gửi đến.

Ánh huỳnh quang của điện thoại soi sáng gương mặt Phí Tông Lâm. Từ sau khi lên đại học, Phí Tiểu Bân liên lạc với chú ít hẳn, không còn ngày ngày bám lấy WeChat để than thở chia sẻ nữa.

Nói trong lòng không hụt hẫng thì là giả. Nhưng Phí Tông Lâm vẫn tự an ủi bản thân rằng đứa trẻ nào rồi cũng sẽ có ngày độc lập, Phí Tiểu Bân lên đại học quen bạn mới, có việc học và cuộc sống mới phải bận rộn là chuyện hết sức bình thường.

【Được.】

【Mai chú qua.】

Nhìn thấy tin trả lời, nỗi u uất trong lòng Phí Tiểu Bân lập tức tan biến. Không còn cách nào khác, mỗi khi gặp chuyện khó giải quyết, việc đầu tiên cậu nghĩ tới luôn là tìm Phí Tông Lâm. Dần dần chuyện đó đã thành thói quen.

Chỉ lần này thôi! Sau này gặp vấn đề cậu nhất định sẽ cố gắng tự giải quyết, làm một người độc lập! Một con rắn nhỏ cũng phải biết tự lập!

Phí Tiểu Bân yên tâm vô cùng, mai Phí Tông Lâm đến rồi, mọi vấn đề đều có thể giải quyết dễ dàng.

Phí Tiểu Bân không nhịn được biến thành một con rắn nhỏ vui vẻ bò qua bò lại trên giường, nhưng rất nhanh cậu đã nhận ra một vấn đề.

Nhưng ngày mai đã là thứ Bảy, cậu sẽ không thể hóa thành hình người. Nếu lúc đó Phí Tông Lâm tới thì phải giải thích thế nào đây?

Phí Tiểu Bân không tự chủ được nảy ra ý muốn thú nhận với Phí Tông Lâm, lại ép mình bóp c.h.ế.t cái ý nghĩ đó.

Biến thành rắn gì đó, quá ly kỳ, quá đáng sợ rồi.

Phí Tiểu Bân vất vả lắm mới dùng đuôi cuốn được điện thoại lại, với một con rắn nhỏ thì điện thoại vẫn hơi nặng.

【Mai cuối tuần cháu đã lên kế hoạch đi chơi rồi, chú thứ Hai hẵng đến trường nhé.】

Phí Tông Lâm nhìn thấy tin này thì nhíu mày.

【Đi đâu chơi? Với ai?】

Phí Tiểu Bân bịa ngay một điểm du lịch quanh trường.

【Đi xx, cháu đi một mình, mua vé rồi.】

Phí Tông Lâm: 【Một mình không an toàn, chú cũng đến xx, cháu đến thì đợi chú ở khách sạn.】

Phí Tông Lâm: 【Gửi địa chỉ khách sạn cho chú.】

【Chú ơi, cháu không thể đợi ở khách sạn được, đến nơi cháu định xuất phát ngay đi xem yy! Chỗ đó đông người phải đi sớm!】

Phí Tông Lâm: 【Chú đến rồi cháu gửi vị trí cho chú là được, chú qua tìm cháu.】

Nhìn thấy tin Phí Tông Lâm gửi, Phí Tiểu Bân gào lên một tiếng, sao tránh không thoát vậy.

【Cháu lại không định đi chơi nữa.】

Sticker 【cười gượng】.

Phí Tông Lâm: 【Được.】

Phí Tông Lâm thở dài, chú đã cảm thấy Phí Tiểu Bân có gì đó không ổn, có thể liên quan đến chuyện Tiểu Bân nói có người vu khống cậu. Nhưng mai chú đến là để giải quyết vấn đề cho Tiểu Bân, mai gặp rồi nói.

Phí Tông Lâm: 【Không sớm nữa, ngủ sớm đi.】

Phí Tiểu Bân gửi lại sticker 【ngủ ngon】.

Ném điện thoại sang một bên, Phí Tiểu Bân tự buông xuôi duỗi thân rắn ra.

Phí Tông Lâm đến mà không tìm thấy cậu chắc sẽ sốt ruột tức giận nhỉ, đến lúc đó thứ Hai cậu nhận tội xin lỗi là được.

Chắc sẽ tha thứ cho cậu chứ, hu hu hu.

Cậu cũng hết cách mà.

Sơ suất rồi, cậu nên đợi đến Chủ Nhật mới nói với Phí Tông Lâm.

Sao mình lại ngốc vậy chứ.

Thứ Bảy Phí Tiểu Bân như thường lệ biến thành một con rắn nhỏ, vẫn không biến lại được.

Dù trong lòng có chuyện, buổi sáng Phí Tiểu Bân vẫn mở livestream đúng giờ.

【Rắn nhỏ hôm nay sao ỉu xìu vậy.】

【Đồng ý, cảm giác hôm nay không có sức sống.】

Không được, vì các fan ủng hộ mình, Phí Tiểu Bân cố gắng không nghĩ đến những lo lắng đó, gắng gượng tinh thần livestream.

Trong phòng livestream vang lên hiệu ứng âm thanh đại lễ vật, là đại gia đứng đầu bảng quà tặng Xà Xà Nhập Mộng Lai tới rồi.

Xà Xà Nhập Mộng Lai bình thường chỉ đến phòng livestream vào buổi tối, không ngờ hôm nay lại vào sớm vậy.

【Đại ca Nhập Mộng đến rồi.】

Phí Tiểu Bân như thường lệ dùng đuôi tạo thành hình trái tim cảm ơn quà của đại gia.

Xà Xà Nhập Mộng Lai vào phòng livestream tặng một loạt quà rồi đi luôn.

Rất nhanh chiếc điện thoại Phí Tiểu Bân thường dùng bắt đầu phát nhạc chuông bên cạnh.

Gọi điện cho cậu lúc này, Phí Tiểu Bân lập tức nghĩ đến Phí Tông Lâm.

Phí Tiểu Bân giả c.h.ế.t không quan tâm, nhạc chuông vang không ngừng trong phòng livestream.

Rắn nhỏ tiếp tục livestream, tiếng chuông và tiếng thông báo tin nhắn liên tục vang lên.

Phí Tiểu Bân không có dũng khí nhìn, Phí Tông Lâm phát hiện bị cho leo cây chắc tức giận lắm.

【Nhạc chuông sao cứ vang mãi vậy, không ai nghe cũng không ai tắt à? Ảnh hưởng mình xem rắn nhỏ livestream rồi.】

【+1, như đòi mạng vậy. Không phải chủ phòng ra ngoài chỉ để lại rắn nhỏ, không phải, một con rắn ở nhà đấy chứ.】

Phí Tiểu Bân lẻn ra khỏi camera tắt tiếng điện thoại, vẫn không nhịn được nhìn một cái tin Phí Tông Lâm gửi.

【Chú đến trường rồi, cháu ở đâu?】

Cuộc gọi video chưa trả lời.

【Tiểu Bân? Điện thoại tắt nguồn rồi?】

Cuộc gọi video chưa trả lời.

【Cháu gặp chuyện gì rồi à Tiểu Bân?】

Cuộc gọi video chưa trả lời.

Điện thoại.

Điện thoại.

......

Còn có tin nhắn của cố vấn mới của họ.

【Phí Tiểu Bân, em đang ở đâu? Chú em đến trường tìm em.】

Điện thoại.

Lớp trưởng của họ cũng gửi tin.

【Người nhà em không tìm thấy em, thấy tin thì trả lời.】

Phí Tiểu Bân cuốn điện thoại lên rồi bốp một cái ném xa. Rắn nhỏ như cậu vẫn chưa đủ can đảm để đối mặt với chuyện này.

Rắn trắng nhỏ chậm chạp bò từng chút từng chút đến trước điện thoại livestream tắt livestream, rắn nhỏ không có tinh thần livestream nữa, lại từng chút từng chút chui vào chăn ở góc sofa co mình lại.

Trốn tránh quả thật chẳng vẻ vang gì, nhưng ít nhất vẫn có tác dụng.

Cứ yên lặng co lại, co lại, trong phòng đột nhiên lại vang lên nhạc chuông điện thoại.

Phí Tiểu Bân đồng t.ử co lại, đuôi run nhanh, không phải cậu đã tắt tiếng điện thoại rồi sao?

Nhìn chiếc điện thoại nằm yên trên đất, Phí Tiểu Bân phát hiện tiếng chuông không phải từ điện thoại cậu, mà là ngoài cửa.

Mắt Phí Tiểu Bân co thành một đường thẳng, chú tìm đến đây rồi!

Tiếng chuông ngoài cửa vang một lúc rồi dừng, tiếp đó là tiếng gõ cửa.

"Tiểu Bân, cháu có ở trong không?"

Là Phí Tông Lâm.

Tim Phí Tiểu Bân đập theo từng tiếng gõ cửa.

Không được không được, không thể để chú đang tức giận phát hiện, Phí Tiểu Bân từ trong chăn chui ra thật nhanh, lao về phía cửa sổ, co vào bên cạnh cục nóng điều hòa.

Phí Tiểu Bân lờ mờ nghe thấy tiếng Phí Tông Lâm gọi điện.

Phí Tiểu Bân run rẩy lắng nghe động tĩnh truyền đến, đuôi run nhanh, chỗ này tuy có bệ nhưng cậu sợ độ cao không dám nhìn ra sau nhìn xuống.

Gọi điện không được, gõ cửa không phản ứng.

Không liên lạc được với Phí Tiểu Bân, tim Phí Tông Lâm từng chút từng chút chìm xuống.

Lại liên hệ với chuyện hôm qua Phí Tiểu Bân nói với chú bảo chú đến trường tìm cậu, và những lời đổi giọng trước sau vào buổi tối, Phí Tông Lâm rất khó không nghĩ rằng Phí Tiểu Bân xảy ra chuyện rồi.

Thợ mở khóa đến mở cửa.

Phí Tông Lâm vừa vào cửa đã chú ý thấy điện thoại ném trên đất, chú cầm điện thoại lên, đúng là điện thoại Phí Tiểu Bân thường dùng, ốp và màn hình khóa đều quen thuộc, thậm chí còn lưu vân tay của chú.

Đây là lần trước chú cùng Phí Tiểu Bân đi dạo phố mua cho cậu, ốp điện thoại là sau khi Phí Tiểu Bân mua một đống trên mạng rồi nhờ chú chọn giúp cái đẹp nhất.

Đây là một căn hộ nhỏ không lớn không nhỏ, phòng khách, phòng ngủ, nhà vệ sinh, bếp, Phí Tông Lâm xem từng chỗ, không có bóng dáng Phí Tiểu Bân.

Phí Tông Lâm ngồi xuống sofa phòng khách, sắc mặt âm trầm đáng sợ.

C.h.ế.t tiệt, chú không nên nói gì mà để Tiểu Bân độc lập cũng tốt. Chú luôn nghĩ Tiểu Bân đã trưởng thành, cần có không gian riêng, không ngờ sự buông tay ấy lại khiến cậu gặp chuyện. Lúc đó chú nên để Phí Tiểu Bân chọn một trường gần nhà, chú nên phái người ngày ngày trông Phí Tiểu Bân.

Tiểu Bân nếu xảy ra chuyện.

Phí Tông Lâm không dám nghĩ đến khả năng đó.

Phí Tông Lâm trước tiên báo cảnh sát, lại gọi cho trợ lý bảo trợ lý sắp xếp người tìm người.

Còn bản thân, đương nhiên là đi tìm Vương Dương. Ở trường Phí Tông Lâm đã làm rõ chuyện giữa Phí Tiểu Bân và Vương Dương, Phí Tiểu Bân mất tích lúc này, phần lớn không thoát khỏi liên quan đến hắn.

Vốn dĩ với bằng cấp của Vương Dương hắn căn bản không làm nổi cố vấn H đại, nhưng hắn có một anh họ làm phó hiệu trưởng H đại.

Nhờ quan hệ của Vương hiệu trưởng, Vương Dương thuận lợi làm cố vấn H đại, ra ngoài thì nói mình là giáo viên H đại, nở mặt nở mày. Có một anh họ làm phó hiệu trưởng, Vương Dương làm cố vấn cũng vô cùng thoải mái tự tại, hài lòng vô cùng với công việc này.

Không ngờ bị tên nhóc Phí Tiểu Bân tố cáo lên hiệu trưởng, hiệu trưởng cũng quá mức cứng nhắc, trực tiếp đuổi việc hắn.

Từ đó Vương Dương thành kẻ thất nghiệp, việc tốt không tìm được, việc kém không coi trọng, lại thêm chuyện hắn chân đạp mấy thuyền không biết sao bị bạn trai cũ biết, c.h.ử.i hắn thậm tệ còn làm ầm lên đến bố mẹ hắn.

Vương Dương nhất thời rơi vào đáy vực tình yêu và sự nghiệp, thậm chí lên mạng tán tỉnh cũng không ai để ý.

Vương Dương đổ hết mọi chuyện lên Phí Tiểu Bân, oán hận lên men trong lòng.

Hắn tưởng cuộc đời mình đã rơi xuống đáy vực, cho đến khi nghe được một tin khiến hắn một lần nữa nhìn thấy hy vọng. Hiệu trưởng H đại sắp về hưu, hiệu trưởng về hưu đương nhiên là Vương phó hiệu trưởng lên làm hiệu trưởng. Nhân cơ hội này Vương Dương viết một bài PDF đàng hoàng thề làm Phí Tiểu Bân thân bại danh liệt.

Theo hắn quan sát Phí Tiểu Bân là người rất nhát, nếu đối phương vì chuyện này mà có vấn đề tâm lý hoặc không kiên trì nổi bỏ học thì càng tốt.

Mọi chuyện diễn ra thuận lợi, nhờ quyền quản trị diễn đàn trường lấy từ Vương hiệu trưởng, bài hắn đăng nhiệt độ bùng nổ trực tiếp.

Phí Tiểu Bân đi tìm Vương hiệu trưởng giúp đỡ đương nhiên không có kết quả.

Trả thù được Phí Tiểu Bân, Vương Dương trong lòng vô cùng sảng khoái, thậm chí ra ngoài định đến quán bar vui chơi.

Ngay trong một con hẻm đến quán bar, sau gáy Vương Dương đau nhói, mất ý thức.

Đến khi Vương Dương mở mắt, hắn đang bị trói trên ghế trong một tầng hầm trống trải, trước mặt một chiếc ghế khác ngồi một người đàn ông đẹp trai có chút sắc bén, những người khác đứng sau lưng y.

Cảnh này quá kinh điển, hắn bị xã hội đen bắt cóc rồi.

Ngay lập tức trong tầng hầm lan ra một mùi nước tiểu khai.

Vương Dương sợ tè ra quần.

Phí Tông Lâm cũng không ngờ Vương Dương vừa tỉnh đã bị dọa tè ra quần, thở dài một hơi bảo người đưa Vương Dương đi xối nước toàn thân.

Phí Tông Lâm xem lịch sử chat của Phí Tiểu Bân và Vương Dương trên điện thoại, ban đầu là quấy rối dai dẳng, về sau thành c.h.ử.i bới không ngừng.

Chú còn tưởng người này ngang ngược cỡ nào, không ngờ lại là bộ dạng này.

Vương Dương ướt sũng bị đưa đến một phòng khác, lần này không trói Vương Dương nữa, vì Vương Dương mềm nhũn đứng còn không nổi.

"Phí Tiểu Bân em biết chứ?"

Vương Dương run giọng, "Biết, biết ạ."

"Là em vu khống cậu ta? Bây giờ cậu ta ở đâu?"

"Tôi sai rồi, xin anh bỏ qua. Tôi về sẽ đính chính ngay."

"Tôi hỏi cậu ta ở đâu!?"

"Tôi không biết, tôi không biết cậu ta ở đâu, chắc ở trường! Đúng, ở trường."

Phí Tông Lâm tiếp tục tra hỏi Vương Dương một lúc, không hỏi được gì.

Hỏi nữa cũng vô ích, nhưng chuyện đối phương quấy rối ép bức Phí Tiểu Bân không thể bỏ qua.

"Dạy hắn một bài học, nhưng đừng để lại thương tích nghiêm trọng."

Phí Tông Lâm ra ngoài cửa châm một điếu t.h.u.ố.c, chỉ khi tâm trạng cực kỳ tệ chú mới thỉnh thoảng hút một điếu.

Trong phòng truyền ra tiếng Vương Dương gào khóc, Vương Dương đúng là không biết chuyện Phí Tiểu Bân mất tích, vậy Tiểu Bân đi đâu rồi.

Bị bắt cóc? Nhưng cũng không ai đến đòi tiền chuộc.

Cũng có thể là xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Bây giờ chưa đến một ngày, có thể chỉ là Tiểu Bân tự đi đâu chơi thôi.

Đừng lo, Tiểu Bân không sao đâu. Phí Tông Lâm cố khuyên mình nghĩ theo hướng tốt.

Đến thứ Hai, lúc phải lên lớp, Phí Tiểu Bân vẫn không xuất hiện.

Người Phí Tông Lâm sắp xếp ở những nơi Phí Tiểu Bân có thể đến không phát hiện dấu vết Phí Tiểu Bân.

Bên cảnh sát tra camera, phát hiện dấu vết cuối cùng của Phí Tiểu Bân là vào nhà thuê, sau đó không còn hình ảnh Phí Tiểu Bân xuất hiện dưới camera nữa.

Bế tắc.

Phí Tông Lâm lòng như lửa đốt, Phí Tiểu Bân là do chú một tay nuôi lớn, cũng là người thân cuối cùng của chú trên thế giới này.

Phí Tiểu Bân ở bên kia cũng sốt ruột như lửa đốt, cậu cũng không biết sao lại thế, đã thứ Hai rồi mà cậu vẫn không biến lại được.

Vốn không biết phải nhận tội xin tha thế nào với Phí Tông Lâm, bây giờ Phí Tiểu Bân đã có thể dự liệu, mình không nói một tiếng chạy lâu vậy bị Phí Tông Lâm bắt được chắc sẽ bị đ.á.n.h c.h.ế.t.

Phí Tiểu Bân trốn trong bồn hoa lén nhìn Phí Tông Lâm từ đồn cảnh sát bước ra, chú trông tiều tụy hẳn, cằm mọc râu xanh nhạt, mắt cũng có chút tia m.á.u.

Phí Tiểu Bân xót xa vô cùng, sao mình lại không biến lại được chứ, nếu có thể khiến Phí Tông Lâm không lo lắng thì dù bị bắt đ.á.n.h cho m.ô.n.g nở hoa cậu cũng nhận.

"Á——! Có rắn!"

Một đôi tình nhân trẻ đi ngang bồn hoa, cô gái tinh mắt phát hiện Phí Tiểu Bân trốn trong bồn hoa.

Chàng trai ôm cô gái, "Bảo bối đừng sợ."

Rõ ràng chân cậu ta cũng đang run, Phí Tiểu Bân thầm c.h.ử.i, nhanh ch.óng lẻn đi.

Chương 3: Tệ Rồi, Tệ Rồi, Hỏng Bét Rồi. - Đừng Làm Khó Một Con Rắn - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia